<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-20 18:27:53nguyễn thế duyên>
Đêm trăng nói chuyện với Lý Bạch
Có rượu không có bạn
Một mình chuốc dưới hoa
Nâng chén mời trăng uống
Mình với bóng thành ba
Lý Bạch
Tôi đọc bài thơ của cụRằng hay thì thật là hayĐêm nay đầy trời trăng sángTôi lại mời trăng uống rượu sayCũng một mình tôi chuốc dưới hoaChén rượu trong đãm ánh trăng ngàTrời thu cao thẳm mây chẳng cóSao tôi với bóng chẳng thành baKhác với thơ của cụ xưaBóng với tôi thành bốnChếnh choáng hơi men ngửa lên mời trăng uốngHỡi vầng trăng tôi với cụ ai say?Không! Tôi không say! Tôi không say!Sao cụ nói là mình với bóng"Mình" cụ ơi mới là nửa con ngườiCòn nửa kia? Chắc cụ đã say rồiCòn vầng trăng chỉ cườiBảo tôi say hơn cụCụ uống Trạng Nguyên HồngSay ôm trăng đi ngủNên một mình một bóngCộng với trăng là baTôi uống Nữ Nhi HồngRượu nồng trong đêm cướiNên hai mình gộp lạiChỉ thành một bóng thôiĐêm nay trăng sáng đầy trờiRượu ai cất để một người say thôiBỗng thương cụ lắm cụ ơiBóng tôi thành bốn mà người thành ba.
Chú thích: Ngày xưa ở Trung Quốc, khi đẻ con trai thì nấu một bình rượu chôn xuống đất. Khi đứa trẻ thi đỗ thì đào lên mời mọi người gọi là rượu Trạng Nguyên Hồng. Nếu đẻ con gái cũng nấu một vò rượu chôn xuống đến khi cô gái đi lấy chồng thì mang lên mời mọi người gọi là rượu Nữ Nhi Hồng.