Gửi Leminhlienthanhtho
Tôi chẳng giầu đâuanh bạn ơi
Gia tài chỉ có mỗi thơ thôi
Nên cũng đừng lo cô hàng xóm
Bỏ đi để lại dậu mồng tơi
Nhưng mà anh bạn hãy nghe tôi
Hãy phá phăng đi dậu mồng tơi
Để cứ chiều chiều ai đứng ngóng
Mong cô hàng xóm vẫy tay mời
Tôi cũng muốn tặng bạn một bài thơ nhỏ làm lễ vật làm quenvà đừng hiểu lầm Hoangau
Dậu mồng tơi
Nếu không có dậu mồng tơi
Thì tôi đã quyết sang chơi nhà nàng
Nguyễn Bính
Tặng Leminhlienthanhtho
Rặng mồng tơi đã phá rồi
Sao vẫn chẳng dám sang chơi nhà nàng
Hay là tại thiếu bướm vàng "1"
Hay là tại thiếu những hàng tơ hong
Nên dù chín nhớ mười mong
Mà tôi chẳng dám sang phòng nàng chơi
Nhìn sang tôi thấy nàng cười
Nàng đang hong tóc ở ngoài mái hiên
Bướm vàng ơi hãy hiện lên
Chở sang bên ấy bao niềm ước mơ
Đêm nào tôi cũng làm thơ
Đêm nào tôi cũng nằm mơ về nàng
Giấc mơ tôi rất nhẹ nhàng
Có con bươm bướm chở nàng sang chơi
Người mà đến thế thì thôi
Một đời thơ cũng một đời bỏ đi
Trăng vàng dõi tấm tình si
Sáng mai tôi quyết phải đi thăm nàng
Sớm hôm sau, dưới nắng vàng
Tần ngần tôi....Dựng lại hàng mồng tơi
Hà nội 6 -6 -2008
"1" Xin lỗi cụ Nguyễn Bính bướm của cụ là bướm trắng nhưng con bí vần quá.Tiện có Vũ kim Thanh đứng cạnh nên con xin anh ấy một ít bột mầu vàng bôi lên bướm của cụ
anh bạn ơi