Lại nói với cô bé họ Hồ
Nên thơ em chẳng buồn đâu anh ạ
Hoangau
Nào ai có cấm buồn đâu
Nhưng buồn thì khác với sầu đó em
Buồn như một dải lụa mềm
Vắt vai cô gái làm duyên với đời
Buồn như một áng mây trôi
Ấp ôm đỉnh núi để trời đất ghen
Nhưng mà buồn thế thôi em
Em mà buồn nữa mây đen phủ đầy
Che đi ánh sáng ban ngày
Thấy đâu cuộc sống vốn say lòng người
Đọc thơ em, thấy em cười
Tiếng cười trong trẻo một đời vô tư
Khiến tôi những muốn làm thơ
Khiến bừng dậy một giấc mơ nhẹ nhàng
Thấy vơi đi những lo toan
Thấy yêu hơn những cô nàng đáng yêu
Tôi lên Quán Sứ một chiều
Thấy tôi, Di Lặc bỗng nheo mắt cười
Nên thơ em chẳng buồn đâu anh ạ
Hoangau
Nào ai có cấm buồn đâu
Nhưng buồn thì khác với sầu đó em
Buồn như một dải lụa mềm
Vắt vai cô gái làm duyên với đời
Buồn như một áng mây trôi
Ấp ôm đỉnh núi để trời đất ghen
Nhưng mà buồn thế thôi em
Em mà buồn nữa mây đen phủ đầy
Che đi ánh sáng ban ngày
Thấy đâu cuộc sống vốn say lòng người
Đọc thơ em, thấy em cười
Tiếng cười trong trẻo một đời vô tư
Khiến tôi những muốn làm thơ
Khiến bừng dậy một giấc mơ nhẹ nhàng
Thấy vơi đi những lo toan
Thấy yêu hơn những cô nàng đáng yêu
Tôi lên Quán Sứ một chiều
Thấy tôi, Di Lặc bỗng nheo mắt cười