📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Nhớ miền tây

1 trả lời, 1.320 lượt xem — Trang 1 / 1
                  Nhớ miền tây
                                                            Nơi ta ở đất chỉ là nơi ở
Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn
              Chế lan viên
Tôi chỉ biết miền tây qua những trang bút kí
Qua những câu ca dao chẳng nhớ đọc bao giờ
Đến hôm nay qua vần thơ em viết
Miền tây bỗng hiện về rất thực trong thơ
 
 
Biết bao giờ tôi đến được miền tây
Để ngắm những cánh đồng cò bay mỏi cánh
Để ngắm những mảnh vườn trong những chiều nhập nhoạng
Tiếng chim kêu xáo xác cả trời chiều
 
Miền tây
Nơi tôi chưa từng đến
Sao vẫn về trong lòng tôi sao xuyến
 
Một dòng kênh xanh xanh
Chiếc cầu khỉ chênh vênh
Em đứng đó tóc dài bay trong gió
Những chiếc ghe nho nhỏ
Êm êm trôi chở nặng những câu hò
“Thò tay anh ngắt ngọn ngò
Thương em đứt ruột giả đò ngó ngơ”
 
Không có những ngọn ngò
Chỉ có những vần thơ
Tôi ngắt từng vần thả về nơi ấy
Những vần thơ mang đầy chờ đợi
Đến thăm em- Cô gái miền tây
 
Biết bao giờ tôi đến được miền tây
Để em hái  trao tôi một trái soài Bến cát
Trái soài ngọt như tình người
 Tóc em dài bay trong thơ tôi
 
Ơi cô gái miền tây
Sao chiều nay bỗng nhớ
Thoảng trong gió một câu quan họ
Lại nhắc tôi nhớ đến một bông ngò
Nhớ đến nhữn vần thơ
Em đã viết trong nỗi buồn da diết
 
Miền tây xa xôi
Nơi tôi chưa từng ở
Đâu cứ ở đất mới là nơi ở
Vì ta yêu đất ấy hóa tâm hồn
 
                Hà nội 22-6- 2008
 
 
            
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguyễn thế duyên
Nhớ miền Tây
                      Nơi ta ở đất chỉ là nơi ở
                Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn
                               Chế Lan Viên
Tôi chỉ biết miền Tây qua những trang bút kí
Qua những câu ca dao chẳng nhớ đọc bao giờ
Đến hôm nay qua vần thơ em viết
Miền Tây bỗng hiện về rất thực trong thơ
 
 
Biết bao giờ tôi đến được miền Tây
Để ngắm những cánh đồng cò bay mỏi cánh
Để ngắm những mảnh vườn trong những chiều nhập nhoạng
Tiếng chim kêu xáo xác cả trời chiều
 
Miền Tây
Nơi tôi chưa từng đến
Sao vẫn về trong lòng tôi xao xuyến
 
Một dòng kênh xanh xanh
Chiếc cầu khỉ chênh vênh
Em đứng đó tóc dài bay trong gió
Những chiếc ghe nho nhỏ
Êm êm trôi chở nặng những câu hò
Thò tay anh ngắt ngọn ngò
Thương em đứt ruột giả đò ngó ngơ”
 
Không có những ngọn ngò
Chỉ có những vần thơ
Tôi ngắt từng vần thả về nơi ấy
Những vần thơ mang đầy chờ đợi
Đến thăm em- Cô gái miền tây
 
Biết bao giờ tôi đến được miền Tây
Để em hái  trao tôi một trái xoài Bến Cát
Trái xoài ngọt như tình người
Tóc em dài bay trong thơ tôi
 
Ơi cô gái miền Tây
Sao chiều nay bỗng nhớ
Thoảng trong gió một câu quan họ
Lại nhắc tôi nhớ đến một bông ngò
Nhớ đến nhữn vần thơ
Em đã viết trong nỗi buồn da diết
 
Miền Tây xa xôi
Nơi tôi chưa từng ở
Đâu cứ ở đất mới là nơi ở
Vì ta yêu đất ấy hóa tâm hồn
                 Hà Nội 22-6- 2008
Nhớ người bên cạnh
Nỗi nhớ cứ nghiêng về nơi ta vắng mặt
Chuyện thường tình muôn đời nay vẫn vậy
Riêng em... mãi nhớ người bên cạnh...
Người trong em...người của lòng em...
                 Lê Minh Liên Thanh Thơ
                  Nắng mai hồng, 27/6/2008
 

 
             
 
 
 


Đăng nhập để trả lời
0