📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÌNH KHÚC MÙA THU

17 trả lời, 2.536 lượt xem — Trang 1 / 1
TÌNH KHÚC MÙA THU
 
Anh ngồi viết cho em
Trời vào thu lá xào xạc rụng
Đài đang báo gió mùa đông bắc
Mảnh vườn xa, một bông cúc dịu hiền
Nhớ buổi nào, anh viết cho em
Con én cõng mùa xuân bay vào trang giấy
Cơn gió thoảng cũng giật mình quay lại
Chút nắng vàng.. một nỗi nhớ nôn nao
Năm tháng còn ghi lại những buổi nào
Anh viết cho em giữa mùa quả ngọt
Có lần viết, dưới mái tăng trời mưa não nuột
Có cả lần ngồi viết
Giữa hai đợt bom rơi..
Anh gửi đến em trái tim một con người
Dào dạt máu lẫn bụi bùn năm tháng
Bản tình ca thấm cay, thấm ngọt
Có cái nóng cồn cào, có cái rét căm căm..
Ngày đã ngắn lại dần
Nửa cuối bài thơ anh viết
Gửi cho em qua mùa gió rét
Dẫu thế nào, cũng gắng nhận, nghe em.


Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
Thuyền cũng muốn dừng, mà sóng chẳng yên..
Đời là biển động triền miên
Mỗi thân phận - một con thuyền lênh đênh.
Đăng nhập để trả lời
0
NGẮM TRĂNG
 
Trời trong như ánh mắt em
Trăng tròn như thể tình duyên chúng mình
Khuya về ngồi ngắm trăng thanh
Tâm tư cũng được ánh vàng chiếu xoi
Giờ này phương ấy xa xôi
Hẳn là em cũng đang ngồi ngắm trăng
Dẫu đang cách trở ngàn trùng
Đôi ta vẫn được nhìn chung trăng tròn
Trời xanh có mặt trăng vàng
Là nơi hội tụ mắt nàng mắt anh.


Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
Thuyền cũng muốn dừng, mà sóng chẳng yên..
Đời là biển động triền miên
Mỗi thân phận - một con thuyền lênh đênh.
Đăng nhập để trả lời
0
MÔI
 
Môi mẹ đặt lên gò má
Cho anh cái sướng dạ thuở thiếu thời
Lớn lên khi biết yêu rồi
Thèm nét môi người mình thương mến
Khi trao cho em nụ hôn âu yếm
Mới hiểu cái say của chất men tình
Mới thấm cái nồng của phút ái ân
Mới thấy cái ngọt ngào của làn môi trinh nữ
Ra thế em ơi !
Môi đâu chỉ để ăn ngày hai bữa
và phát âm khi ta nói, ta cười
Môi còn là nơi truyền ngọn lửa tình rạo rực tuyệt vời
Giữa hai trái tim yêu tha thiết
Bởi thế, thư cho em trước khi dừng bút
Anh âu yếm đề thêm hai chữ: Hôn em !


Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
Thuyền cũng muốn dừng, mà sóng chẳng yên..
Đời là biển động triền miên
Mỗi thân phận - một con thuyền lênh đênh.
Đăng nhập để trả lời
0
Mến chào weocom thichanlac đến vui cùng vườn thơ VNTQ nha...chúc vui và thơ trải đầy nha...
 
Dẫu đang cách trở ngàn trùng
Đôi ta vẫn được nhìn chung trăng tròn
Trời xanh có mặt trăng vàng
Là nơi hội tụ mắt nàng mắt anh.

 
 
Bên nhau mùa thu
 
 
Ánh trăng là ảnh hình chung
Bóng anh và bóng em cùng soi chung
Sáng soi qua vạn ngàn trùng
Muôn đời không đổi sắc lung linh vàng,
 
Mùa thu làm lá xanh tàn
Rụng đầy đường vắng thênh thang lối chiều
Đong đầy ánh mắt người yêu
Vẽ lên tình khúc thu kiều diễm say.


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Đa tạ BĂNG NGUYỆT đã ghé thăm và động viên. TAL sẽ cố theo đòi cùng bè bạn. Cầu mong niềm vui cho BN.
 
GỐC MAI GIÀ
 
Mười năm không nụ, không hoa
Không ong bướm, tưởng đã là thân khô
Mùa nay một sự bất ngờ
Có làn gió mới phương xa thổi vào
Điều kỳ diệu tựa chiêm bao
Trong cây nhựa sống dâng trào sức xuân
Thân khô bỗng nảy chồi xanh
Nụ hồng e ấp bên cành khẳng khiu
Cảm ơn trời, đấng tối cao
Đã đưa gió mới lạc vào vườn mong.


Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
Thuyền cũng muốn dừng, mà sóng chẳng yên..
Đời là biển động triền miên
Mỗi thân phận - một con thuyền lênh đênh.
Đăng nhập để trả lời
0
DẤU CỘNG
 
Bắt đầu từ hai ngả hướng về nhau
Đến một lúc hai đường chung một điểm
Kể từ đó mỗi đường mỗi hướng
Ngày lại ngày cứ cách xa nhau.
 
Dẫu chỉ một lần, một điểm tương giao
Dẫu sau đó mỗi đường mỗi ngả
Đâu dễ tách thành hai đường riêng rẽ
Vẫn chỉ là một dấu cộng mà thôi.
 
Đã hướng về nhau một thuở, một thời
Cứ thẳng tuột, xa nhau là phải
Chẳng hề trách cái lần giao hội
Chỉ đau buồn: Hai nửa cuối lẻ loi !


Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
Thuyền cũng muốn dừng, mà sóng chẳng yên..
Đời là biển động triền miên
Mỗi thân phận - một con thuyền lênh đênh.
Đăng nhập để trả lời
0
MÙA THU
 
Mùa Thu - Mùa lá vàng rơi
Để cây chuẩn bị nảy chồi lứa sau.
Mùa Thu dìu dịu nắng đào
Bởi bao nắng lửa đã trao ngày Hè.
Mùa Thu tí tách hạt mưa
Dẫu không ào ạt nhưng chưa chịu dừng.
Mùa Thu bàng bạc ánh trăng
Khơi niềm tâm sự, động lòng cố nhân.
 
Cũng là quy luật tự nhiên
Xin ai chớ thấy buồn phiền bởi Thu.


Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
Thuyền cũng muốn dừng, mà sóng chẳng yên..
Đời là biển động triền miên
Mỗi thân phận - một con thuyền lênh đênh.
Đăng nhập để trả lời
0
CHỮ Y
 
Từ hai nẻo gọi nhau về tụ họp
Rồi cùng nhau đi nửa cuối chặng đường
Chữ y dài - một triết lỳ yêu thương:
Biết thoả hiệp để cùng nhau chung bước.

Hai ngả bắt đầu kẻ sau người trước
Ban đầu theo hai hướng đó thôi
Nhưng đã nguyền chung đoạn cuối cuộc đời
Chẳng hành sử theo ý riêng mình được

Biết điều chỉnh để tạo nên hoà hợp
Giảm cái tôi để được cái chúng ta
Sống cho người, người lại sống cho ta
Giữa bể khổ trần ai mà Hạnh phúc.


Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
Thuyền cũng muốn dừng, mà sóng chẳng yên..
Đời là biển động triền miên
Mỗi thân phận - một con thuyền lênh đênh.
Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH ONLINE
 
Cái chân giả cho người què đi lại
Hàm răng xương để kẻ móm được nhai..
Nếu mất đi mọi cái giả ở đời
E cuộc sống còn thêm nhiều nỗi khổ.
 
Mối tình ảo với một người xa xứ
Cũng cho ai bao giây phút tuyệt vời
Cũng khát khao, rạo rực, bồi hồi
Cũng hò hẹn, đợi mong, thương nhớ.
 
Dẫu vẫn biết chẳng có ngày hạnh ngộ
Và tình ai là sương khói mà thôi.
Nhưng lòng ai vẫn da diết khôn nguôi
Khó nói nổi một lời chia biệt.



Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
Thuyền cũng muốn dừng, mà sóng chẳng yên..
Đời là biển động triền miên
Mỗi thân phận - một con thuyền lênh đênh.
Đăng nhập để trả lời
0
NÓI ĐI EM
 
Nửa đêm thao thức nghĩ về em
Hai phận đơn côi, một nỗi buồn
Có phải trời thương, trời tác hợp
Để cho đôi lứa được nên duyên

Hỡi người yêu dấu đã bao đêm
Anh muốn cùng em tỏ nỗi niềm
Nhưng sợ phận hèn, trời đất hẹp
Tâm tư đành giấu đáy con tim

Mỗi lần em giục: Nói đi anh !
Một bận lòng anh lại băn khoăn
Để rồi đêm đến đầy thương nhớ
Trằn trọc thâu đêm, giấc chẳng thành

Muốn nói cùng em biết bao điều
Mà lòng nặng trĩu những thương yêu
Mà tim thổn thức bao nhung nhớ
Đành ngậm ngùi: thôi để lần sau

Anh nghĩ là em đã hiểu rồi
Cần chi anh phải nói lên lời
Hay là em cứ không muốn hiểu
Để anh thêm một nỗi ngậm ngùi

Anh đã trăm lần gọi tên em
Với  cả niềm dấu ái vô biên
Không tiếng trả lời, không tiếng đáp
Chỉ nghe tiếng nấc của con tim

Ngày lại nối ngày, đêm tiếp đêm
Con sóng lòng anh chẳng êm đềm
Khắc khoải đợi chờ nơi em đó
Sao còn im lặng, nói đi em !

Anh chờ em đó, nói đi em.


Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
Thuyền cũng muốn dừng, mà sóng chẳng yên..
Đời là biển động triền miên
Mỗi thân phận - một con thuyền lênh đênh.
Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH ĐƠN PHƯƠNG
 
Anh xin lỗi.. nhưng dó là sự thật
Anh vẫn yêu em, dù em đã khước từ
Trái tim anh có lý để phân bua
Không chịu hiểu những gì em giảng giải.
 
Vì hai đứa đang cách xa vời vợi
Nên không chung một ý tưởng, chuyện thường.
Nếu mai ngày chung nỗi nhớ, niềm thương
Chắc chắn sẽ tâm đầu ý hợp.
 
Anh chỉ mong: em không ngoan, không bướng
Biết lắng nghe, biết chia sẻ, cảm thông
Rồi mai đây vẹn một chữ Đồng
Sẽ nhung nhớ, sẽ vu vơ hờn giận.
 
Tình không thể từ trên trời rơi xuống
Yêu làm sao từ kẽ nẻ chui lên
Sẻ chia rồi sẽ đồng điệu trái tim
Tình yêu cũng lớn dần theo năm tháng
 
Anh sẽ theo em, dù em né tránh
Âm thầm nuôi một tình cảm đơn phương
Yêu em, cả khi em đã lấy chồng
Mang bóng hình em cả khi vào lòng đất.


Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
Thuyền cũng muốn dừng, mà sóng chẳng yên..
Đời là biển động triền miên
Mỗi thân phận - một con thuyền lênh đênh.
Đăng nhập để trả lời
0
NHẦM LẪN
 
Người biết tôi hiền như cục đất
Nên chủ tâm mua tượng Phật tặng tôi
Di Lạc ơi ! Sao lại giống Thần Tài
Để một tấm lòng vàng thành lầm lỗi.
 
Nhận quà tặng mà lòng tôi bối rối
Bởi vì tôi đâu ham thích bạc tiền
Chỉ một niềm cầu hai chữ: Bình Yên
Cho bè bạn, cho những người thân thích..
 
Chút nhầm lẫn, không ngờ là định mệnh
Tôi và người nay chia cắt xa vời
Kỷ vật còn kia, lòng ai đã nguội rồi
Xin gửi chút nỗi niềm về phương ấy.


Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
Thuyền cũng muốn dừng, mà sóng chẳng yên..
Đời là biển động triền miên
Mỗi thân phận - một con thuyền lênh đênh.
Đăng nhập để trả lời
0
HẸN XƯA
 
Nghe ai nhắc đến chuyện xưa
Mà ai cảm thấy gió lùa trong tim..
Ngày nào hai đứa kề bên
Mơ về một chuyến Đồ sơn biển trời.
Lời hẹn ước đã trao rồi
Để giờ còn lại những ai oán lòng.
Sâm - Thương, chẳng vẹn chữ đồng
Vẫn canh cánh ở bên lòng Hẹn xưa.


Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
Thuyền cũng muốn dừng, mà sóng chẳng yên..
Đời là biển động triền miên
Mỗi thân phận - một con thuyền lênh đênh.
Đăng nhập để trả lời
0
GỬI CẢ TÂM TÌNH
 
" Yêu nhau cởi áo cho nhau.."
Anh chưa có một dịp nào tặng em
Đang còn khoác áo chinh nhân
Cởi cho em, sợ tủi thân em nhiều.

" Yêu nhau trao nhẫn cho nhau.."
Biên cương, hải đảo.. tìm đâu hỡi người !
Dẫu em chẳng nói lên lời
Mà anh hiểu lắm lòng người anh yêu
Thua bè kém bạn khổ nhiều
Buồn riêng vui lẻ bao nhiêu tủi hờn.
 
Hai đứa chưa một lần
Ngồi trong rạp xem chung vở kịch
Để cho những tinh hoa nghệ thuật
Vào đầy hai mái đầu xanh.
Mỗi năm còn có một lần
Vợ chồng Ngâu được sống gần bên nhau.
Nhà nông có bát canh bầu
Chồng chan, vợ húp gật đầu cùng khen.
Thuyền chài lên thác xuống ghềnh
Em ra đứng mũi, có anh chịu sào.
Chúng mình cách trở dài lâu
Càng dày thương nhớ, càng sâu nghĩa tình.
 
Nàng Tiên Dung ở lầu son
Bao hoàng tử muốn gửi câu lá thắm
Phải đâu bởi một lần đi tắm
Mà nàng trao duyên cho kiếp bần cùng.
Sức mạnh tình yêu hơn cả gia phong
Nên nàng dám trái lời mệnh phụ
Bến nước ấy biến thành đầm Nhất dạ
Và bãi Tự nhiên còn mãi đến ngày nay.
Phải không em ? Tình hơn cả cuộc đời
Mà khi Phạm tải bị Trang vương đầu độc
Thì Ngọc Hoa dám giã từ cuộc sống
Để tìm chồng chốn âm ti.
Đã thương, thương cả mọi bề
Đoàn Thị Điểm dạy chồng từng nét chữ
Dẫu có khổ, cũng đành cam chịu khổ
Bởi: Chồng ta áo rách ta thương....
 
Chuyện xưa, lòng mãi vấn vường
Mỗi câu chuyện, một tấm gương chung tình
Gửi em, gửi cả lòng mình
Xin ai trọn nghĩa vẹn tình, thuỷ chung.


Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
Thuyền cũng muốn dừng, mà sóng chẳng yên..
Đời là biển động triền miên
Mỗi thân phận - một con thuyền lênh đênh.
Đăng nhập để trả lời
0
CẢM TƯỞNG SAU KHI ĐỌC: NỮ BÁC HỌC MARI QUIRI

Đọc xong cuốn sách ấy rồi
Ngẫm chuyện xưa thấy lệ rơi trong lòng..
Xoocbon, mảnh đất xa xăm
Có Pie sánh duyên cùng Mari
Hỡi ngài Kovanxki
Manina có thiết gì trăng sao
Phải chăng gặp đấng tài cao
Xkhuyadop mới dạt dào tơ vương
Nên dù cách trở ngàn trùng
Thiên tài vẫn cứ sánh cùng giai nhân.
 
Ngẫm mình cái thuở vào xuân
Tưởng nên sự nghiệp lập thân, truyền đời
Gửi lời hẹn ước cho người
Để giờ còn lại những ai oán lòng
Nhớ câu: "Hậu đối môn đăng.. "
Ước gì có một mảnh bằng để Yêu !


Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
Thuyền cũng muốn dừng, mà sóng chẳng yên..
Đời là biển động triền miên
Mỗi thân phận - một con thuyền lênh đênh.
Đăng nhập để trả lời
0
GỬI NGƯỜI TÔI THƯƠNG
 
Một bài, một bài, lại một bài
Tôi đọc thơ em suốt canh dài
Lời thơ như giọt cà phê đắng
Uống vào là nghiện, nhớ khôn nguôi
 
Tôi biết rằng em lắm ưu sầu
Một gánh càn khôn nặng thương đau
Cũng bởi tình em như biển lớn
Con sóng ngàn năm mãi cuộn trào
 
Ước được bên em, dù ngắn ngủi
Cùng em chung gánh nặng trần ai
Rồi có hoá thân vào cát bụi
Vương chút tình em, cũng ngậm cười.


Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
Thuyền cũng muốn dừng, mà sóng chẳng yên..
Đời là biển động triền miên
Mỗi thân phận - một con thuyền lênh đênh.
Đăng nhập để trả lời
0
XIN ĐỪNG NGHIÊNG NGẢ
 
Lòng vả làm sao, lòng sung cũng vậy
Cũng thịt da, cũng thân phận con người
Cũng khát khao một cuộc sống lứa đôi
Cũng cay cực một khúc nhôi: Đơn lẻ.
 
Gánh nặng càn khôn, mong cùng ai chia sẻ
Đường tới bến mơ, vẫn còn lắm phong ba
Chỉ một chữ Tâm, muốn trọn vẹn mọi bề
Hai dạ sắt son, xin người đừng nghiêng ngả
 


Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
Thuyền cũng muốn dừng, mà sóng chẳng yên..
Đời là biển động triền miên
Mỗi thân phận - một con thuyền lênh đênh.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-04 00:48:05thichanlac>
VẪN CÒ

"Con cò lặn lội bờ sông.."
Câu ca thuở trước, động lòng người nay.
Bởi đời trăm đắng ngàn cay
Nên thân cò phải đêm ngày bến sông
Hôm nao gánh gạo đưa chồng,
Hôm nao lặn lội trên đồng, mưa tuôn..
Cuộc đời dù đã đẹp hơn
Nhọc nhằn chẳng quản sớm hôm.. vẫn cò


Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
Thuyền cũng muốn dừng, mà sóng chẳng yên..
Đời là biển động triền miên
Mỗi thân phận - một con thuyền lênh đênh.
Đăng nhập để trả lời
0