Là Quảng--em đi gót nhẹ nhàng
lửng lờ suối tóc xõa Trà Giang
dáng xưa còn đọng trong lòng cát
Thạch Bích chiều nghiêng bước dịu dàng
Là Quảng--em về tỏa ánh mơ
thông xanh Thiên Ấn uống trăng mờ
bóng em tha thướt bên hàng liễu
thoảng gió đa tình chạm rất tơ
Là Quảng--em ru thoáng ngọt ngào
vi vu hò hẹn tiếng lòng trao
theo chân phiêu lãng tình ươm đậm
để mãi hồn thơ thắm dạt dào
Lê Ngọc Bửu
[/align]