Nửa đêm thức giấc
Nhìn trần nhà,một vệt sáng chạy dài
Nhớ đến em...
Ngoài kia trời mưa đêm
Đèn nhà ai qua lỗ hổng
Không gian nghe trống rỗng
Chỉ còn tiếng rừng mơ
Đi vào bài thơ
Những dòng chữ nhợt nhạt
Và một đêm dài nhàu nát
Đứa bé giường bên cựa mình
Quờ hơi ấm
(Trời đã nửa mùa đông
Buồn lên ngun ngút
Mênh mông điệu buồn)
Rồi đứa bé lại ngủ say
Mắt không cay vì đèn lóa
Ừ! thì bé vô tình!
Còn ta sao lại một mình với đêm?
Nếu có em,
Đêm nay không thao thức
Không buồn đêm mưa day dứt
Chạy xồng xộc vào lòng anh
Như tiếng mõ cầm canh
Rời rà xô đêm trần như nhộng.
Đồng Ké,'62
Lê Ngọc Bửu
[/align]