<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-20 23:10:54maidanhansi>
Yêu em chưa nói thành lời
Năm năm làm thảm cho người ta đi
Một chiều nắng đổ sầu bi
Cầm tay tôi nói đã si em rồi!
Lời đầu buông ở đầu môi
Cũng là từ biệt lứa đôi không còn
Đuổi theo chiếc bóng mỏi mòn
Vâng lời ba bệnh tôi tròn hôn nhân
Năm sau em cũng thiệp hồng
Tình còn kỷ niệm xa dần tháng năm
Vui cùng hạnh phúc vợ con
Nhưng sao lòng vẫn vấn vương đêm trường
Bây giờ mới biết nhớ thương
U hoài ai biết con đường trái tim
Nguyện cầu ở đấng siêu nhiên
Cho em hạnh phúc mãi bền nét xuân
Cũng khi giận dỗi đau thầm
Cái thời xưa ấy em tàn nhẫn thay
Nhưng rồi ít phút quên ngay
Trong tôi em vẫn hình hài yêu thương
Giận cho trái đất nó tròn
Cố nhân gặp lại thêm hờn trách ai
Thương em số phận góc gai
Bây giờ chồng bỏ đêm dài quạnh hiu
Gặp nhau cũng một buổi chiều
Lệ em rơi xuống có nhiều bằng tôi
Vô duyên nói chẳng thành lời
Trái ngang chỉ biết mắt ngời tình xưa
Bây giờ đến bửa cơm trưa
Tôi về với vợ cho vừa tình thâm
Trên đầu nặng chữ nghĩa nhân
Đáy tim thổn thức trăm năm tình đầu
Ước gì kết nghĩa bền lâu
Chữ yêu xin đổi thành cầu anh em
Để tôi yên giấc từng đêm
Bên con bên vợ bên em vẹn tình
Mấy lời trời đất chứng minh
Không sinh bội phản gia đình thủy chung
Chỉ mong trong vạn đường trùng
Em là tri kỷ tri âm trong đời
Em cười cảm nhận tràn vui
Rồi em đi mãi không lời hẹn sau
Lại buồn lại giận lại đau
Lại thương lại nhớ cồn cào con tim
Hay là em sợ yếu mềm
Làm tan vỡ hết gia đình của tôi
Bây giờ nhớ lắm em ơi
Chấp tay tôi nguyện có người yêu em...
Năm năm làm thảm cho người ta đi
Một chiều nắng đổ sầu bi
Cầm tay tôi nói đã si em rồi!
Lời đầu buông ở đầu môi
Cũng là từ biệt lứa đôi không còn
Đuổi theo chiếc bóng mỏi mòn
Vâng lời ba bệnh tôi tròn hôn nhân
Năm sau em cũng thiệp hồng
Tình còn kỷ niệm xa dần tháng năm
Vui cùng hạnh phúc vợ con
Nhưng sao lòng vẫn vấn vương đêm trường
Bây giờ mới biết nhớ thương
U hoài ai biết con đường trái tim
Nguyện cầu ở đấng siêu nhiên
Cho em hạnh phúc mãi bền nét xuân
Cũng khi giận dỗi đau thầm
Cái thời xưa ấy em tàn nhẫn thay
Nhưng rồi ít phút quên ngay
Trong tôi em vẫn hình hài yêu thương
Giận cho trái đất nó tròn
Cố nhân gặp lại thêm hờn trách ai
Thương em số phận góc gai
Bây giờ chồng bỏ đêm dài quạnh hiu
Gặp nhau cũng một buổi chiều
Lệ em rơi xuống có nhiều bằng tôi
Vô duyên nói chẳng thành lời
Trái ngang chỉ biết mắt ngời tình xưa
Bây giờ đến bửa cơm trưa
Tôi về với vợ cho vừa tình thâm
Trên đầu nặng chữ nghĩa nhân
Đáy tim thổn thức trăm năm tình đầu
Ước gì kết nghĩa bền lâu
Chữ yêu xin đổi thành cầu anh em
Để tôi yên giấc từng đêm
Bên con bên vợ bên em vẹn tình
Mấy lời trời đất chứng minh
Không sinh bội phản gia đình thủy chung
Chỉ mong trong vạn đường trùng
Em là tri kỷ tri âm trong đời
Em cười cảm nhận tràn vui
Rồi em đi mãi không lời hẹn sau
Lại buồn lại giận lại đau
Lại thương lại nhớ cồn cào con tim
Hay là em sợ yếu mềm
Làm tan vỡ hết gia đình của tôi
Bây giờ nhớ lắm em ơi
Chấp tay tôi nguyện có người yêu em...