Tôi,bên này bao lơn
Bên kia em lớp Sử
Em đang giảng tình ca người viễn xứ
Lìa quê hương bịn rịn bước đăng trình...
Tôi nghe như em kể chuyện chính mình,
Hồn tôi bỗng lâng lâng dịu vợi.
Khuôn mặt em ướp hương thu mát rượi
Nhuộm ánh trăng tươi sáng của đêm rằm
Mắt vương buồn nhìn về cõi xa xăm,
Màu u uẩn ẩn sâu chiều bỡ ngỡ...
Ôi,đôi mắt muôn đời tôi mãi nhớ!
Nhớ một đêm...và có lẽ ngàn đêm
Trăng bâng khuâng nhã ánh xuống êm đềm,
Em rót mật ru hồn tôi ngây ngất.
Tôi sẽ nhớ
Và dĩ nhiên tôi nhớ nhất
Lời tình ca cô giáo sử thân thương.
lêngọcbửu
[/align]