VIẾT TRÊN SÂN GA
Tàu vừa qua
ga trống trơn
đưa tiễn nhau đi
thật buồn
cô đơn đang chờ phía trước
chiều về đứng ngắm hòng hôn
Hổn hển
đoàn tàu vào ga
ôm nhau
bóng tối nhạt nhòa
cờ vàng trực ban đã phất
nao nao một chút xót xa
Bằng lăng
tím vàng hy vọng
gió Lào
ran rát làn da
ngoài kia núi cao biển rộng
người đi liệu còn nhớ ta
6-2008
NỢ NẦN
Cuộc đời luôn nợ nần nhau
em còn mắc nợ một câu bằng lòng
hoa soan nợ gái kén chồng
nông dân mắc nợ cánh đồng cò bay
hoàng hôn nợ góc trời tây
cầu vồng mắc nợ mưa dây sấm rền
không thơ nên nợ bạn hiền
anh và em nợ mối duyên vợ chồng
VÔ VỌNG
Bờ cát trắng phẳng lỳ
con dã tràng vẫn xe cát
phải chăng đó là khao khát
lấp biển đông
dẫu biết là không
vẫn ngày đêm hối hả
PHỐ KHUYA
Phố đêm
tiếng rao đêm
lọt thỏm
trong nhà
trăn trở
việc ngày mai
cuộc sống hôm nay
đầy hỗn độn
thương em vất vả
trắng đêm dài
Phố khuya
mỏi chân
em rao bánh
đường dài
gánh nặng
những lo toan
tôi ngồi
ngắm sao trời
lấp lánh
nhớ tới em
mà tim
muốn tan
Phố khuya
đèn đường
khi mờ tỏ
lặng lẽ - trầm tư
sương đầy vai
biết bao giờ
lòng em chị mở
để anh vào
chia sẻ
nỗi đơn côi
7-2008
THANH NIÊN
Nay đà thất thập cổ lai hy
yêu thơ nên vẫn xuân thì như ai
vắng em vẫn thở ngắn - dài
vẫn say sưa hát những bài tình ca
tâm hồn bay bổng bay la
làm thơ vẫn có những hoa những tình
thơ làm tuổi bạc hóa xanh
vì thơ ta đã trở thành
thanh niên
6-2008
TƯỞNG NHƯ
Tưởng như lá úa xanh vàng
là màu sốt rét gian nan chiến trường
tưởng như em đứng bên đường
chắc thương nhớ quá nên mường tượng thôi
tưởng nhu nghe tiếng lá rơi
hóa ra sâu lắng những lời em ru
tưởng như trong mỗi câu thơ
là tình em đợi , em chờ, em mong
tưởng như mây trắng bềnh bồng
còn đanh ấp ủ tấm lòng của anh
tưởng như đã hết chiến tranh
vết thương tang tóc sẽ lành lặn ngay
ai ngờ trên trái đất này
nhìn đâu cũng gợi những ngày ..trường sơn
MẶT TRỜI ĐI QUA
Mặt trời đã đi qua
Hè phố còn loang nắng
Con đường dài thưa vắng
Loáng thoáng bóng Honda
Cây bàng bên hè phố
Tỏa bóng mát xuống đường
Ta biết mình vấn vương
Với bao kỷ niệm cũ
Càng đi lại càng nhớ
Giọt nắng vàng cuối thu
Bóng em dựng xe chờ
Mắt đăm đăm phía trước
Trời mưa đường còn ướt
Sấu rụng , lá vàng rơi
Tiếng trẻ nô đùa cười
Thời gian đang dừng lại
Cuộc đời qua quá vội
Mới đấy đã bảy mươi
Tóc bạc trắng hết rồi
Hà nội đầy thương mến
Thời gian đầy lưu luyến
Tháng ngày ngập yêu thương
Từng góc nhỏ con đường
hằn sâu nhiều dấu vết
Ơ Sài gòn biền biệt
Nhớ phương trời xa xăm
Hà nội thiếu vắng anh
Nắng cũng xanh vàng vọt
CHIỀU RƠI
Chiều rơi chìm giữa lòng sông
Trăng lên lại rớt xuống lòng hồ ao
Mướp lên leo kín hàng rào
Bướm ong ríu rít bay vào vẩn vơ
Em về rớt cái lẳng lơ
Rớt đôi mắt sắc vào thơ huê tình
Người xinh mà nết chẳng xinh
Cũng như hoa rữa giữa xình mà thôi
EM VỀ TRONG ANH
Bồi hồi tưởng tuợng
Nụ hôn ban đầu
Chao ôi sung sướng
Ngọt ngào dài lâu
Yêu anh sôi nổi
Tình yêu thật gần
Anh cười bối rối
Em cười thanh tân
Bông hồng thắm đỏ
Thơm ngát buổi mai
Trông em rạng rỡ
Tình nồng không phai
Cuộc đời dài rộng
Tình ta mãi xanh
Biển trời lồng lộng
Em về trong anh
CHIỀU RƠI
Chiều rơi chìm giữa lòng sông
Trăng lên lại rớt xuống lòng hồ ao
Mướp lên leo kín hàng rào
Bướm ong ríu rít bay vào vẩn vơ
Em về rớt cái lẳng lơ
Rớt đôi mắt sắc vào thơ huê tình
Người xinh mà nết chẳng xinh
Cũng như hoa rữa giữa xình mà thôi
NẮNG BAN MAI
Nắng luồn qua khe cửa
Đưa hơi ấm vào nhà
Anh nằm nghe em thở
Tinh khôi như cỏ hoa
Nhìn em ngồi chải tóc
nắng đung đưa bờ vai
nắng tràn vào đôi mắt
Soi sáng cả đất trời
Ngoài vuờn hoa Hồng nở
Còn long lanh sương đêm
Tóc em vờn với gió
Nắng nhè nhẹ hôn em
LẠNH LÒNG
Tình chửa lên men rượu đã nồng
Thời gian nhuộm tím cả chiều đông
Đêm nghe gió lạnh luồn khe cửa
Đã đắp chăn len vẫn lạnh lòng
[/align]