📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÁT NƯỚC ĐẦU ĐÌNH, MỘT BÀI CA TÌNH YÊU TRONG LAO ĐỘNG.

4 trả lời, 1.160 lượt xem — Trang 1 / 1
TÁT NƯỚC ĐẦU ĐÌNH, MỘT BÀI CA TÌNH YÊU TRONG LAO ĐỘNG.


VĂN BẢN:


Tối qua tát nước đầu đình
Bỏ quên chiếc áo trên cành hoa sen.
Có được thì cho anh xin,
Hay là em để làm tin trong nhà ?
Áo anh sứt chỉ đường tà,
Vợ con chưa có, mẹ già chưa khâu,
Áo anh sứt chỉ đã lâu.
Mai mượn cô ấy về khâu cho cùng .
Khâu rồi anh sẽ trả công
Đến lúc lấy chồng, anh sẽ giúp cho,
Giúp cho một thúng xôi vò
Một con lợn béo, một vò rượu tăm,
Giúp cho đôi chiếu em nằm,
Đôi chăn em đắp, đôi chằm em đeo,
Giúp cho quan tám tiền treo,
Quan năm tiền cưới, lại đèo buồng cau...


Mở đầu bài ca, là mở ra một không gian nghệ thuật, vừa có cái không khí thiêng liêng của đình làng, lại vừa có vẻ đẹp dân dã mà rất đỗi thơ mộng, của đầm sen đưa hương sực nức.
Chàng trai tát nước trong cảnh ấy, và vắt áo trên cành hoa sen nào đấy:
Tối qua tát nước đầu đình
Bỏ quên chiếc áo trên cành hoa sen.
.Đây quả là điều phi lí ! Bởi cành hoa sen ( một cách gọi quen thuộc ở một số địa phương: lên chùa bẻ một cành sen...) mềm mại như vậy, làm sao có thể vắt áo lên được? Đây là nghệ thuật lấy cái không để nói cái có mà ta thường thấy trong văn học, nghệ thuật phương Đông. Cái có chính là chiếc áo vương hương sen thanh cao, để cho ai bắt được, cũng vương chút hương mơ mộng ấy. Nhưng cái có ấy( chiếc áo bỏ quên ), chắc chi đã có, mà chỉ là cái cớ vờ vĩnh, được tạo ra như một lý do, để có dịp gặp gỡ ngừời con gái mà thổ lộ tâm tình.
Cái câu hỏi mà chàng trai nêu ra, cũng là câu hỏi bâng quơ, là cách nói ỡm ờ :
Có được thì cho anh xin,
Hay là em để làm tin trong nhà ?
Tuy rằng không khẳng định, chỉ là lời ướm hỏi thôi: ''có được '', nhưng lại cứ như thắt buộc ai đó. ''Hay là '', là lời đắn đo dò xét rất ý nhị về một điều khó nói, nhưng cũng là niềm hi vọng, được người con gái giữ làm kỷ vật, làm ''của tin'' cho mối tình. Cái thâm thúy mà mộc mạc của ca dao chính là ở đây.Nếu có chiếc áo thật, cô gái đem ra trả cho chàng trai, thì ôi thôi ! chẳng còn gì để nói nữa. Chính vì không có áo, nên cô gái biết thanh minh thế nào đây? Không trả được áo, là có chuyện rồi!Và đây chính là duyên cớ để chàng trai bám riết.
Không cần đợi cô gái trả lời, chàng trai tiếp tục vịn vào chiếc áo để phô bày tình cảnh của mình :
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ con chưa có mẹ già chưa khâu,
Ra thế!Chiếc áo mà anh ta bỏ quên không đẹp đẽ gì, mà chỉ là áo rách. Nhưng không phải là rách rứới. Rách mà vẫn lành. Vì chỉ là sứt chỉ ở nơi kin đáo, nếu không để ý thì không thấy được.Khoe áo rách không phải là mục đích, mà vẫn chỉ là cái cớ tiếp theo được đưa ra để bộc lộ là mình chưa có vợ. Trong nhà chỉ có một mẹ già cần được người chăm sóc thôi .
Quá thể hơn, là :
Áo anh sứt chỉ đã lâu,
Nói chuyện sứt chỉ đã lâu, là nhằm mục đích gì đây ? Sao không sợ cô gái chê là kẻ lười biếng?
Qua đây, ta thấy chàng trai có trí tuệ sâu sắc. Nói đièu này là anh ta vừa tự khoe mình, lại vừa đề cao người con gái.Anh không phải là người dễ dãi trong tình cảm đâu. Không phải bất kì ai cũng có thể vá được áo cho anh ta. Người mà anh ta đợi chờ giờ đây mới thấy, mới xứng đáng với tình anh.Đấy chính là người không mang trả áo. Cho nên anh ta buông ra một câu lấp lửng:
Mai mượn cô ấy về khâu cho cùng .
Sao lại là ''cô ấy'', chứ không phải là em, là cô gái mà anh ta đang đòi trả áo ? Chàng trai này qủa là người sắc sảo đến dễ sợ. Nói lảng ra để tránh đòn, nếu như cô gái không có tình ý gì. Mặt khác, đây cũng là cách thử lòng ai đó. Nếu cô gái có tình ý, nghe nói đến ''cô ấy'' sẽ chạnh lòng, và không giấu dược thái độ, thì khi đó ''cô ấy'', không phải là ai khác, ngoài cô em đang đối diện với chàng trai.Vịệc trao tình của chàng trai, đã là một ngệ thuật,và cũng là nghệ thuật tài tình của ca dao.
Còn những thứ mà chàng trai muốn trao tặng cô gái, thực ra là một lễ cưới trọn vẹn, theo phong tục ngày xưa :
Khâu rồi anh sẽ trả công
Đến lúc lấy chồng, anh sẽ giúp cho
Giúp cho một thúng xxôi vò
Một con lợn béo, một vò rượu tăm...
Như vậy chuyện tát nước đầu đình và chuyện bỏ quên áo, chẳng qua chỉ là sự việc làm nền cho việc bộc lộ tình cảm yêu thương mà thôi. Qua đây cho ta thấy được tâm hồn của cha ông ta vừa lãng mạn, vừa tinh tế, cùng với một trí tuệ vô cùng sắc sảo, mà con cháu hôm nay chưa chắc đã theo kịp.
Hà nội ngày 24 tháng 7 năm 2008
Trần Thanh Xuân
















Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-25 18:15:52nguyễn thế duyên>
SỬA
Đăng nhập để trả lời
0
Bài bình của bạn được đấy. Tôi xin góp ý một vài điểm
   1-Câu một của văn bản theo tôi sẽ phải là  "Đêm qua tát nước đầu đình" Từ "Đêm" thanh bằng câu thơ mượt hơn. đêm chứng tỏ chàng trai tát nước rất muộn, rất chăm chỉ
   2-Câu thứ ba sẽ là "Em được thì cho anh xin" vì lúc này chỉ có hai người vả lại từ em vừa tình cảm hơn thanh bằng làm câu thơ mượt hơn
  3-Đình là nơi tụ họp không phải là nơi thờ cúng
 4- Nên xoáy sâu vào câu "Áo anh rách chỉ đường tà" Đường tà là đường may nối hai vạt áo, một đường thẳng rất dễ vá ai cũng vá được. Tục ngữ có câu "Khéo vá vai, tài vá nách" chàng trai nhờ vá chỗ dễ nhất khiến cô gái khó bề từ chối
       Hy vọng đọc được nhiều bài bình của bạn. thân ái
Đăng nhập để trả lời
0
THƠ CHO...
 
Anh đi tìm tứ thơ
Dọc tháng ngày lầm lũi
Gặp bao nhiêu hoa trái
Trang thơ đầy lá nọn,
Những vần thơ không tròn
Vỡ oà như bóng nước

Mười năm! ôi đói khát
Một câu thơ chưa thành
Bốn phía hồn trống tuyênh !
Gió lùa qua rét mướt
Có một chiều tha thướt
Mắt chiều nghiêng bóng xanh
Thắp ấm cả lòng anh
Bóng hoa soi cửa sổ
Thơ đời còn dang dở
Bỗng nhiên ôm trọn vần...

Mười năm thơ cho mình
Một nhịp vần chung lối
Một điẹu hồn bối rói

tranthanhxuan
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn Nguyễn thế Duyên đã góp ý lời bình . Còn về văn bản ca dao : mang tính truyền miệng nên có nhiều dị bản. nếu thay từ ''có'' bằng từ ''em'' thi văn bản đã được hiện đại hoá rồi.  Từ ''có'' là lối nói trống, là câu hỏi bâng quơ vốn thấy trong dân gian. Nhờ có cách nói này mà ý trở nên hàm súc hơn. Còn thời gian ở đây, dù là đêm hay tối, thì cũng không ảnh hưởng đến tư tưởng chủ đề của bài ca. Vì bài ca không nhằm ca ngợi tinh thần lao động cần cù, mà ý cơ bản là lời tỏ tình thôi
Đăng nhập để trả lời
0