📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Viết trước bàn thờ mẹ

6 trả lời, 2.223 lượt xem — Trang 1 / 1
     Viết trước bàn thờ mẹ
     
          Đã bốn năm rồi vắng mẹ
          Sao con thiếu thốn mẹ ơi
          Cứ tưởng không cần mẹ nữa
          Vì con nay đã lớn rồi
 
          Nửa đời tóc đà điểm bạc
          Thèm nghe một tiếng ru hời
          Thèm nghe một lời mẹ mắng
          Con đâu đã lớn thành người
 
          Ân hận bây giờ đã muộn
          Sao con hư thế mẹ ơi
          Để mẹ cả đời buồn khổ
          Cả đời không một nụ cười
   
          Đêm đêm thắp hương nhớ mẹ
          Lại nhớ những ngày xa xưa
          Còng lưng gánh hàng tần tảo
          Nước mắt rơi trên ban thờ
 
          Con khóc mẹ ơi con khóc
          Gửi mẹ nước mắt của con
          Thấy mẹ xoa đầu hiền dịu
          Đàn ông đừng khóc nghe con
 
                         Hà nội 28 -7 -2008
     Mẹ ơi con hóa bài thơ này gửi cho mẹ. Trên ấy mẹ có nhận được không?
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-09 02:57:36kimrbl>
Trích đoạn: nguyễn thế duyên

     Viết trước bàn thờ mẹ
     
          Đã bốn năm rồi vắng mẹ
          Sao con thiếu thốn mẹ ơi
          Cứ tưởng không cần mẹ nữa
          Vì con nay đã lớn rồi
 
          Nửa đời tóc đà điểm bạc
          Thèm nghe một tiếng ru hời
          Thèm nghe một lời mẹ mắng
          Con đâu đã lớn thành người
 
          Ân hận bây giờ đã muộn
          Sao con hư thế mẹ ơi
          Để mẹ cả đời buồn khổ
          Cả đời không một nụ cười
   
          Đêm đêm thắp hương nhớ mẹ
          Lại nhớ những ngày xa xưa
          Còng lưng gánh hàng tần tảo
          Nước mắt rơi trên ban thờ
 
          Con khóc mẹ ơi con khóc
          Gửi mẹ nước mắt của con
          Thấy mẹ xoa đầu hiền dịu
          Đàn ông đừng khóc nghe con
 
                         Hà nội 28 -7 -2008
     Mẹ ơi con hóa bài thơ này gửi cho mẹ. Trên ấy mẹ có nhận được không?



Chào bạn Nguyễn Thế Duyên.
Rất xúc động về bài thơ bạn viết trước bàn thờ Mẹ.
Xin phép đựơc thắp những nén nhang dâng lên bàn thờ Mẹ bạn , Mẹ tôi và những ai không còn Mẹ.
Xin có đôi dòng cùng bạn.
 
 
Dẫu biết ai rồi cũng chết
Cái đau đâu dễ nguôi ngoai
Từ nay âm dương cách biệt
Chỉ còn nhờ làn hương bay
 
Con nhìn lên hình của Mẹ
Buồn nhưng ánh mắt lại cười
Mẹ mừng các con khôn lớn
Có cháu rồi nên bà vui
 
Cái nợ đồng lần vẫn thế
Nhưng Mẹ khổ quá mẹ ơi
Cái thời chạy ăn từng bữa
Từ nay vĩnh viễn xa rồi
 
Giờ chúng con làm bố mẹ
Hiểu lòng Mẹ tựa biển khơi
Một đời chăm lo tần tảo
Cho chồng cho con nên người
 
Mẹ ơi mỗi lần nhớ Mẹ
Chúng con thắp hương kính mời
Thì Mẹ nhớ về Mẹ nhé
Chúng con yêu Mẹ suốt đời...
 
kimrbl
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguyễn thế duyên

     Viết trước bàn thờ mẹ
     
          Đã bốn năm rồi vắng mẹ
          Sao con thiếu thốn mẹ ơi
          Cứ tưởng không cần mẹ nữa
          Vì con nay đã lớn rồi
 
          Nửa đời tóc đà điểm bạc
          Thèm nghe một tiếng ru hời
          Thèm nghe một lời mẹ mắng
          Con đâu đã lớn thành người
 
          Ân hận bây giờ đã muộn
          Sao con hư thế mẹ ơi
          Để mẹ cả đời buồn khổ
          Cả đời không một nụ cười
   
          Đêm đêm thắp hương nhớ mẹ
          Lại nhớ những ngày xa xưa
          Còng lưng gánh hàng tần tảo
          Nước mắt rơi trên ban thờ
 
          Con khóc mẹ ơi con khóc
          Gửi mẹ nước mắt của con
          Thấy mẹ xoa đầu hiền dịu
          Đàn ông đừng khóc nghe con
 
                         Hà nội 28 -7 -2008
     Mẹ ơi con hóa bài thơ này gửi cho mẹ. Trên ấy mẹ có nhận được không?



📎 longmelt6
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0
Xin chia buồn gởi đến Anh NTD cành hoa hồng trắng ...nhân mùa Vu Lan 2008 về ...Anh nhé ...
    


📎 whiterose..if123456
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
Xin cám ơn ba bạn Kimrbl, Hồng Sang và CTT đã chia sẻ với tôi.Tôi rất muốn tặng mỗi bạn một bài thơ. Nhưng cái dở nhất của tôi là không thể viết thơ đối đáp được. Bạn Trường phi Bảo đến thăm tôi mãi một tháng sau tôi mớ đáp lễ được. Xin các bạn cho tôi nợ lại
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-09 08:41:39Liên Thơ>
Trích đoạn: nguyễn thế duyên

     Viết trước bàn thờ mẹ
       Đã bốn năm rồi vắng mẹ
        Sao con thiếu thốn mẹ ơi
        Cứ tưởng không cần mẹ nữa
        Vì con nay đã lớn rồi

        Nửa đời tóc đà điểm bạc
        Thèm nghe một tiếng ru hời
        Thèm nghe một lời mẹ mắng
        Con đâu đã lớn thành người

        Ân hận bây giờ đã muộn
        Sao con hư thế mẹ ơi
        Để mẹ cả đời buồn khổ
        Cả đời không một nụ cười
 
        Đêm đêm thắp hương nhớ mẹ
        Lại nhớ những ngày xa xưa
        Còng lưng gánh hàng tần tảo
        Nước mắt rơi trên ban thờ

        Con khóc mẹ ơi con khóc
        Gửi mẹ nước mắt của con
        Thấy mẹ xoa đầu hiền dịu
        Đàn ông đừng khóc nghe con

                       Hà nội 28 -7 -2008
   Mẹ ơi con hóa bài thơ này gửi cho mẹ. Trên ấy mẹ có nhận được không?

Mỗi bài thơ là một phần của trái tim.Thơ thi huynh thâm trầm sâu lắng hình ảnh,tứ thơ độc đáo lắm ...không hoạ được em đành kiếm cớ tặng một ảnh để ngoài tôn vinh bài thơ còn tìm chút duyên cớ mà đem góc nhỏ trái tim của thi huynh về với “Nối lời yêu thương” của Liên Thơ chứ!
    Thân mến
       Mùa lễ Vu lan 2008!
 
📎 damecon

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-17 14:16:30hongsang>
Vu  Lan  Nhớ  Mẹ
 
Nhà  tôi  cũ  kỹ  ở  dưới  quê
Miền  quê  lâu  lắm  tôi  không  về
Bếp  lửa  bập  bùng  soi  bóng  Mẹ
Làm  lòng  con  trẻ  thấy  tái  tê...
 
Lâu  lắm...hình  như  mấy  chục  năm
Mẹ  tôi  dầu  dãi  trong  âm  thầm
Thay  Cha , nuôi  lớn  đàn  con  dại
Chẳng  chút  sờn  lòng  với  bão  giông...
 
Sáu  năm  biền  biệt  phía  trời  xa
Sáu  năm  con  cách  biệt  quê  nhà
Con  đi  đi  mãi  lâu  về  quá
Để  Mẹ  đơn  côi  lúc  tuổi  già...
 
Rồi  sáu  năm  con  về  thăm  Mẹ
Cảnh  cũ  người  xưa  thật  não  nề
Vẫn  nồi  cháo  nóng  nghi  ngút  khói
Vẫn  cảnh  đơn  côi  bóng  Mẹ  già...
 
Ba  năm  sau , về  lại  quê  xưa
Đau  thương  biết  mấy  nói  sao  vừa
Mất  rồi  bóng  Mẹ  ngồi  bên  bếp
Nồi  cháo  có  ngon...cũng  dư  thừa...
 
Mẹ  ơi ! tha  thứ  cho  con  nhé
Chín  năm  lưu  lạc  ở  xứ  người
Ngày  về...chỉ  biết  nhìn  ảnh  Mẹ
Khóc  Mẹ  tràn  trề  trong  gió  mưa...
 
Bàn  thờ  nghi  ngút  khói  hương  nhang
Con  chít  khăn  tang  thật  muộn  màng
Lung  linh  bóng  Mẹ  qua  khung  ảnh
Mà  ngỡ  Mẹ  ngồi  bên  bếp  xưa...
 
Rồi  đây  trong  những  mùa  Vu  Lan
Hồng  đỏ  ngày  xưa  thật  ngỡ  ngàng
Nay  đã  thay  màu  tang  tóc  trắng
Hồn  con  ngất  lịm  giấc  miên  man...
 
hongsang
 
 
📎 5B70DC6A6F..94FE74C8
http://www.lehongsang.blogspot.com

Mời Đến Thăm Vườn Trầu



Giọt lệ tình yêu rưng chảy đó .
Ngàn năm có đổi được gì không ?
Hay chăng nước mắt chừng vơi cạn .
Mà cuộc tình duyên lịm giữa dòng .
Đăng nhập để trả lời
0