Trích đoạn Nguyễn Thế Duyên :
Thơ gửi lá chờ rơi
Ngũ thập niên tiền nhị thập thôi “1”
Bác còn trẻ lắm Lá chờ rơi
Uy Viễn tuổi này còn thêm thiếp “2”
Làm sao bác dễ chịu thua người
Lá mới chớm hoe sao đã rụng
Ba thứ lăng nhăng thiếu một thôi “3”
Có trà, có rượu trong thơ ấy
Nhưng mà “Ứ Hự”lặn đâu rồi? “4”
Ôi! ! !
12-5 -2008
“1” Nguyễn công Trứ năm 73 tuổi cưới một nàng thiếp.Đêm tân hôn, tân nương hỏi tân lang năm nay chàng bao nhiêu tuổi ông trả lời: Ngũ thập niên tiền nhị thập tam – Năm mươi năm trước ta mới có hai mươi ba tuổi. Còn bác 50 năm trước mới có hai mươi tuổi.Còn trẻ chán
“2” Nguyễn công Trứ sinh ở làng Uy Viễn nên dân gian thường gọi là Uy Viễn tướng công
“3” Một trà một rượu một đàn bà
Ba thứ lăng nhăng nó quấy ta
Chừa được thứ nào hay thứ ấy
Có chăng chừa rượu với chừa trà
Tú Xương
“4” Lấy trong câu thơ của Nguyễn công Trứ
Giang sơn một gánh giữa đồng
Thuyền quyên Ứ Hự, anh hùng nhớ không?
thân gửi bạn Nguyễn Thế Duyên,
vì cố ý bỏ quán bỏ nhà nên ít khi ghé lại. Vả lại lúc sau này bận việc lung tung mà thư quán lại khó vào, thành ra nhận thư bạn quá chậm trễ. Xin thứ lỗi, thứ lỗi.
CHỊU PHẠT ĐÒN
Lỗi này phải chịu phạt đòn thôi
Bỏ quán lâu ngày thư lạc rơi
Uy Viễn nhiều duyên nên lắm thiếp
Chờ Rơi kém phận khó theo người
Tạ tình bạn ngọc là duy nhứt
Cám cảnh duyên già vẫn lẻ đôi
Trà rượu ngỏa nguê xong ngủ quách
Hỏi chi « ứ hự » đến đâu rồi? “1”
Lá chờ rơi 07/08/08
« 1 »
Về cụ Nguyễn thì nhớ dường như giai thoại là :
Lúc cụ bị thất sũng đang trên đường đi lưu đày vẫn mang theo ban hát cô đầu gồm một nghệ sĩ đánh đàn và cô gái ca ngâm sĩ. Đang đi giữa đường, giữa hai trạm nghỉ chân, cụ vờ bỏ quên gì đó ở trạm trước rồi bảo anh đánh đàn trở về đó lấy hộ. Còn lại mình cụ với cô gái đẹp giữa đồng. Cụ làm gì cô ấy quả tình không ai biết ! Nhưng về sau, khi cụ được phục chức, rước một ban hát đến trong một bữa tiệc vui, cô ả đào lại là người xưa, nhận ra cụ, muốn nhắc cho cụ nhớ, nên nghĩ ra hai câu ấy và ngâm lên :
Giang sơn một gánh giữa đồng
Thuyền quyên ‘ứ hự » anh hùng nhớ chăng ?
Cụ nghe và nhớ lại, nên gọi vào và nhận ra người cũ… nhưng giai thoại không cho biết có màn ‘ứ hự’ nào mới hay không !
Còn đây là toàn bài ca trù :
GIÀ CƯỚI NÀNG HẦU
Trẻ tạo hóa ngẩn ngơ lắm việc,
Già Nguyệt ông cắc cớ trêu nhau.
Kià những người mái tuyết đã phau phau,
Run rẩy kẻ tơ đào còn manh mảnh.
Trong trướng gấm ngọn đèn hoa nhấp nhánh,
Nhất tọa lê hoa áp hải đường.
Từ đây là tạc đá, ghi vàng.
Bởi đâu trước lựa tơ, chắp chỉ.
Tân nhân dục vấn lang niên kỷ,
Ngũ thập niên tiền nhị thập tam.
Tình đã chung lứa cũng phải vàm,
Suốt kim cổ lấy làm phận sự,
Trong trần thế duyên duyên, nợ nợ,
Duyên cũng đành mà nợ cũng đành.
Xưa nay mấy kẻ đa tình,
Lão Trần là một với mình là hai.
Càng già, càng dẻo, càng dai !
Nguyễn-Công-Trứ