<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-12 13:43:34ptuuyen>
BUÂNG KHUÂNG GÁNH NẶNG HỒN TÔI
Linh hồn một gánh trên lưng
Nghe sao như nặng giữa chừng nhân gian
Ta theo hương núi, gió ngàn
Với rong rêu, lấy lá vàng vùi thân
Mai kia có kẻ xuống trần
Không con hạt trắng- mấy tầng thinh không
Vai thon trĩu một linh hồn
Dáng tha thướt cớ sao buồn- nàng ơi!
Buâng khuâng gánh nặng hồn tôi
Phạm Tú Uyên
Linh hồn một gánh trên lưng
Nghe sao như nặng giữa chừng nhân gian
Ta theo hương núi, gió ngàn
Với rong rêu, lấy lá vàng vùi thân
Mai kia có kẻ xuống trần
Không con hạt trắng- mấy tầng thinh không
Vai thon trĩu một linh hồn
Dáng tha thướt cớ sao buồn- nàng ơi!
Buâng khuâng gánh nặng hồn tôi
Phạm Tú Uyên