📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

CÂY SẦU ĐÔNG RA HOA

24 trả lời, 2.423 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-21 17:23:00ptuuyen>
CÂY SẦU ĐÔNG RA HOA


Cây sầu đông ra hoa
Mà sao mình vẫn xa
Về với anh em nhé
Dù chỉ là hồn ma!
 
Mang nặng khối tình sầu
Trời bắt phải xa nhau
Em về miền hoa cỏ
Anh ở lại thương đau
 
Cây sầu đông?
                    - Sầu đông!
Mình sầu tình?
                    - Sầu tình!
 
Cây sầu đông đơm hoa
Mình sầu tình chia xa!
 
Cây mỗi năm mỗi nở
Anh mỗi năm mỗi nhớ
 
Cây hết đông hết sầu
Anh hết đông vẫn sầu!
 
Cây sầu đông ra hoa
Mà sao mình vẫn xa?
 
            Phạm Tú Uyên
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn Tú Uyên
Bài thơ hay quá. Cách thể hiện tình cảm rất độc đáo. Nhưng bạn ơi câu
Em về với anh nhé
dù chỉ là hồn ma
Nó thế nào ấy. vả lại tôi đọc bài thơ mà băn khoăn tự hỏi :Cô gái bị chết hay là đôi này chỉ xa nhau.?
Đăng nhập để trả lời
0

   Cám ơn bạn đã khen. Bài thơ có đoạn:
         "Em về miền hoa cỏ
          Anh ở lại thương đau..."
   Cô gái đã không còn sống trên đời, bạn ạ!
                                                    Thân ái!
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÊM BUỒN NGHE CHUÔNG BÁT NHÃ


            Nếu là thi sĩ
            Tôi dùng bút thép
            Vạch lên trên đá
            Mấy chữ quê hương
     Quê tôi có thung lũng Hồng
dưới chân suối chảy như rồng vẫy đuôi
     Nền trời từng cụm mây trôi
Lẳng lơ với gió như mời trăng lên
            Rồi có một đêm
            Rằm về ngự trị
            Mây thôi cười đùa
            Suối thôi rót rượu
            Chim thôi hót ca
      Hồi chuông Bát Nhã ngân nga
Đong đưa trong gió xa xa vọng về

                       Phạm Tú Uyên
Đăng nhập để trả lời
0

       EM ĐI RỒI

Ừ nhỉ, em đi rồi
Chừ chỉ còn mình tôi
Xa em là tất cả
Tất cả đã xa rồi

Nếu có ai hỏi rằng
Nàng đi mi buồn chăng
Tôi thưa, tôi nào biết
Nào biết gió đưa trăng

Mỗi lần thấy lá rơi
Tôi lại ngước nhìn trời
Tôi lại cúi xuống đất
Thấy lá úa tơi bời

Này chim, con chim xanh
Sao mi cũng làm thinh
Mi tìm dùm đi nhé
Tìm đi con chim xanh

Ta tả hình dáng nàng
Cho mi tìm dễ dàng

Nàng có đôi mắt sầu
Nàng có dòng tóc nâu

Thế rồi có một hôm
Đàn chim về báo tin
Có nàng con gái nhỏ
Ngủ dưới gốc cây sim

Ừ nhỉ. em đi rồi
Chừ chỉ còn mình tôi

       Phạm Tú Uyên
Đăng nhập để trả lời
0
         SANG THU

  Nhà em kín cổng, tường cao
Mơ nhìn sang nhưng có nào dễ đâu
  Mai này trời trở sang Thu
Anh gom sắc lá chép thơ gửi nàng

           Phạm Tú Uyên
Đăng nhập để trả lời
0

         ĐÔI MẮT VÀ THI NHÂN

  Mắt em là bóng trăng Thu
Là lâu đài mộng, giam tù hồn anh
  Hăm tám năm tình mong manh
Cũng vì đôi mắt anh thành người thơ

                 Phạm Tú Uyên
Đăng nhập để trả lời
0
     CHIM LƯỜI

Dậy, muộn rồi bé ơi!
Xuân đang về trên môi
Tóc biếng cài tơ rối
Miên man theo mây trời

Hôm qua chim học bài
Trời trong trong, êm êm
Sao về mơ trên vai
Hương hoa vươn vươn thềm

Bé ngủ bên giá sách
Trăng dọi qua song mơ
Gío thì thầm khẻ mách
Anh choàng dậy làm thơ

Dậy, muộn rồi bé ơi!
Soi gương rẽ đường ngôi
Còn hót chào buổi sớm
Hư lắm, con chim lười!

Mơ mơ sương giăng giăng
Chim chợt buồn buâng khuâng

Sương gieo, chao- sương gieo!
Tóc bé gió thổi vèo

Giận hờn khóc vu vơ
Thành mưa, mưa, mưa tơ
Li ti bong bóng nước
Anh nhặt gửi vào thơ
        Phạm Tú Uyên 
Đăng nhập để trả lời
0
BUÂNG KHUÂNG GÁNH NẶNG HỒN TÔI

Linh hồn một gánh trên lưng
Nghe sao như nặng giữa chừng nhân gian
Ta theo hương núi, gió ngàn
Với rong rêu, lấy lá vàng vùi thân
 
Mai kia có kẻ xuống trần
Không con hạt trắng- mấy tầng thinh không
Vai thon trĩu một linh hồn
Dáng tha thướt cớ sao buồn- nàng ơi!
 
Buâng khuâng gánh nặng hồn tôi
                  Phạm Tú Uyên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-13 02:40:56ptuuyen>
      HOA MƯỜI GIỜ
 
 Dưới thềm hoa đỏ thắm
 Tôi vẫn ngồi một mình
 Hoa mười giờ nở sớm!
 Hay lòng em quên anh?
 
              - Không! Không!
 
 Nào phải lỗi em tôi
 Tại hoa, lỗi tại trời
 Hôm nay trời se lạnh
 Em đến muộn đấy thôi
 
 Em tôi ơi, đừng vội
 Anh chẳng trách em đâu
 Tới muộn! Và anh đợi?
 Chỉ xin đừng quên nhau.
 
 Dưới thềm hoa đỏ thắm
 Tôi vẫn ngồi một mình!
 
         Phạm Tú Uyên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-06 10:49:13ptuuyen>
       VÔ ĐỀ
 
  Ta tìm một sợi dây
  Cột mặt trời xuống núi
  Để khai tử ban ngày
  Cho tình yêu hiện hửu

             Phạm Tú Uyên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-26 03:35:05ptuuyen>
               VẮNG EM
 
   Phố khuya đường vắng thưa người
Anh đi tìm mãi bóng thời gian qua
   Cây buồn điểm giọt sương sa
Bước chân - in bước chân ta ngày nào
   Những con đường của trăng sao
Những con đường của chiêm bao tìm về
   Phố khuya môi lạnh tái tê
Cũng con đường ấy bây giờ vắng em
   Từng vuôn cỏ - ghế công viên
Vì sao nhỏ ngủ - triền miên vai gầy
   Em ta giờ đã chim bay
Ôi con đường cũ ngày ngày đợi em
   Bước chân ta vẫn từng đêm
Qua từng góc phố, qua thềm nhà ai
 
   Bờ vai, lành lạnh bờ vai
 
               PHẠM TÚ UYÊN
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn bạn đã khen. Bài thơ có đoạn:
"Em về miền hoa cỏ
Anh ở lại thương đau..."
Cô gái đã không còn sống trên đời, bạn ạ!
Thân ái!
Bạn ơi!
Thơ bạn buồn như khóc vậy. Mình khóc rồi đây!
Người con gái ấy là người yêu của bạn à? Tên gì thế? bạn tên thật là gì thế?
Thơ tình bạn buồn nao cả lòng người.
Kha Khả Tú
Đăng nhập để trả lời
0


CÂY SẦU ĐÔNG RA HOA                  SẦU ĐÔNG TÌNH TA


Cây sầu đông ra hoa                     
Cây sầu đông thay lá
Mà sao mình vẫn xa                       Cho nụ nhanh ra hoa
Về với anh em nhé                         Trăng tà xiêng bóng ngả
Dù chỉ là hồn ma!                           Tình người vời vợi xa...
 
Mang nặng khối tình sầu              Cây sầu đông ra hoa
Trời bắt phải xa nhau                    Mưa bắt đầu rỉ rả
Em về miền hoa cỏ                       Giọt lệ buồn chia xa
Anh ở lại thương đau                    Đọng sầu riêng lòng ta 
 
Cây sầu đông?                              Thuyền bềnh bồng
                    - Sầu đông!                                          Biển sóng...
Mình sầu tình?                              Tình vạn sầu
                    - Sầu tình!                                          Hoài mong...
 
Cây sầu đông đơm hoa               Giọt sương rụng đời hoa
Mình sầu tình chia xa!                 thôi tình đành chia xa
 
Cây mỗi năm mỗi nở                  Cây sầu đông vẫn nở
Anh mỗi năm mỗi nhớ               Mà huyệt lạnh ai chờ
Cây hết đông hết sầu               Cơn mưa giông chưa tắt
Anh hết đông vẫn sầu!             Giọt nước mắt bơ vơ
 
Cây sầu đông ra hoa                Cây sầu đông chiết lá
Mà sao mình vẫn xa?               Ai chia tình ta xa?...
 
            Phạm Tú Uyên                             Kha Khả Tú

                               (xin mạo muội được phép hoạ
                                            thơ cùng Tú Uyên)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-26 10:31:51Kha Khả Tú>
Cây sầu đông ra hoa
Mà sao mình vẫn xa
Về với anh em nhé
Dù chỉ là hồn ma!
 
Mang nặng khối tình sầu
Trời bắt phải xa nhau
Em về miền hoa cỏ
Anh ở lại thương đau
Phạm Tú Uyên

Nhìn trời mây tím
Tầng không
Sao lòng ta lại chạnh lòng
Nhớ ai
Nhớ chiều thu ấy
Mây bay
Tím màu áo lụa
Hương lay láng lòng
Bây chừ
Chỉ có ngóng trông
Mong
Chờ
Phương ấy
Người không trở về
Ngày xưa ta hẹn ước thề
Trăm năm
Bền chặt
Lối về
Có nhau
Bây chừ
Chỉ ngắm trăng sao

Ngày xưa ấy
Hẹn
Trao duyên tình
Bay chừ
Mình chẳng gặp mình
Hai phương trời ấy
Duyên tình chia đôi
Người đi khuất núi
Trùng khơi
Để sầu chất chứa
Mình thôi
Một mình
Kha Khả Tú
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn Kha Khả Tú ghé thăm. Thơ bạn hay và dễ thương ghê!
             Từ đây, qua đó không xa
        Cách nhau mấy cội đào hoa nhà nàng
             Ngồi bên song cửa mơ màng
        Tôi buâng khuâng hỏi yêu nàng hay trăng
             Yêu nàng, nàng có biết chăng
        Yêu trăng? E sợ giá băng tình sầu!
                                   Tú Uyên 
Đăng nhập để trả lời
0
Từ đó ngồi ngó qua đây
Ai hây hay má nắng lây môi hồng
Nhành cây vướng sợi tơ lòng
Trời chiều trời đỏ mây hồng hồng bay.
KKT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-31 02:17:22ptuuyen>
     KHOẢNG TRỐNG
 
Giọt mưa thì vô tình
Cho đôi ta gần lại
Còn khoảng trống lặng thinh
Cứ kéo rời ra mãi
 
Đêm mưa, ga Huế buồn
Người đi - một người tiễn
 
            Tú Uyên
              
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-12 02:12:37ptuuyen>
  HOA MƯỜI GIỜ
 
Dưới thềm hoa đỏ thắm
Tôi vẫn ngồi một mình
Hoa mười giờ nở sớm
Hay lòng em quên anh
 
                     - Không, không!
 
Nào phải lỗi em tôi
Tại hoa, lỗi tại trời
Hôm nay trời se lạnh
Em đến muộn đấy thôi
 
Em tôi ơi, đừng vội!
Anh chẳng trách chi đâu
Tới muộn - và anh đợi
Chỉ xin đừng quên nhau
 
Dưới thềm hoa đỏ thắm
Tôi vẫn ngồi một mình
 
         Phạm Tú Uyên
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-15 02:56:36ptuuyen>
      QUẠ ĐEN
 
Tôi sinh ra từ vũng sầu
Có trăm năm cũng bắt cầu đêm đen
Bởi thân mang những đớn hèn
Cuối mùa tôi lại quạ đen võ vàng
 
                        Tú Uyên 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-13 11:53:52Hoa_Dương>
HOA MƯỜI GIỜ

Hoa mười giờ chớm nở
Em xếp nhanh tập vỡ
Cùng theo bước anh về
Trên lối trải hoa vê
Hoa tròn xoe cánh mộng
Hạt sương chiều chưa đọng
Giọng em gọi thật trong
Sao mắt anh rèm động
Hấp háy nhìn trân em
Nắng tắt hiên bên rèm
Em giục anh nhanh bước
Chiếc áo dài tha thướt
Cứ vờn bay quanh quanh
Lả lướt trên hoa cành
Hoa mười giờ hồng thắm.
DH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-15 02:45:39ptuuyen>
 SAO KHÔNG VỀ
 
Sao không về chim hả
Em đợi từng phút giây
Hay chim say cảnh lạ
Hay chim buồn nơi đây
 
Về đây chim - chim ơi!
Về đây chim của tôi
Lồng tre sầu vắng vẻ
Hồn em chờ anh thôi
 
Em nuôi chim bằng tình
Em sưởi bằng hơi thở
Lồng em đan không xinh
Nhưng cần gì rực rỡ
 
Sao không về chim hả
Em đợi từng phút giây!
 
               Tú Uyên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-15 02:58:01Nguyên Đỗ>
Trích đoạn: ptuuyen

CÂY SẦU ĐÔNG RA HOA


Cây sầu đông ra hoa
Mà sao mình vẫn xa
Về với anh em nhé
Dù chỉ là hồn ma!
 
Mang nặng khối tình sầu
Trời bắt phải xa nhau
Em về miền hoa cỏ
Anh ở lại thương đau
 
Cây sầu đông?
                    - Sầu đông!
Mình sầu tình?
                    - Sầu tình!
 
Cây sầu đông đơm hoa
Mình sầu tình chia xa!
 
Cây mỗi năm mỗi nở
Anh mỗi năm mỗi nhớ
 
Cây hết đông hết sầu
Anh hết đông vẫn sầu!
 
Cây sầu đông ra hoa
Mà sao mình vẫn xa?
 
            Phạm Tú Uyên



 
CÂY SẦU ĐÔNG ĐẦU ĐÔNG
 
Cây sầu đông, đầu đông
Nở hoa màu tym tým
Hòang hôn đượm ánh hồng
Sao tâm hồn chết lịm?
 
Năm xưa mình đưa tiễn
Sân ga nở nhiều hoa
Sầu đông cũng hiện diện
Tiễn đưa em đi xa
 
Hoa mỗi năm mỗi nở
Em miệt mài chốn xa
Anh mỗi mùa mỗi nhớ
Tình yêu thương mặn mà
 
Cây sầu đông đầu đông
Đươm hoa trên ga vắng
Hồn anh như khỏang không
Nỗi u tình trĩu nặng
 
Qua đông cây lại tươi
Tới xuân anh biếng cười
Người đi còn lặng tiếng
Để hồn anh đơn côi
 
Nguyên Đỗ

 
 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-23 09:02:40ptuuyen>
        HUYỀN THOẠI
 
Một loài hoa dại ven bờ sông
Bị nước cuốn trôi ra giữa dòng
Si tình, chàng bướm bay theo mãi
Hoa trôi, bướm bay - nước mênh mông
 
Rồi một ngày kia nước dâng cao
Sóng bủa, mây giăng dậy ba đào
Bướm, hoa chìm xuống dòng sông bạc
Nước hững hờ trôi, gió lao xao
 
Ngày lại ngày qua...
Ở ven bờ biển
Người ta tìm thấy một xác hoa
Rũ mềm bên cạnh con bươm bướm.
 
                    Phạm Tú Uyên
Đăng nhập để trả lời
0
          NGU NGƠ


Dầu gì thì cũng vô tình
Sao em lại nỡ trách mình tôi thôi
Tại trời hôm ấy mưa rơi
Tại em xinh quá, tại tôi dại khờ

Bâng quơ, em hỏi bâng quơ
Trời mưa! Sao cứ...lơ thơ thế này?
Ngờ rằng em muốn mưa dày
Nổi bong bóng nước cho đây lại gần!

Hàng hiên gió quạt trắng sân
Em qua, tôi lại - ngại ngần: Mưa rơi!
Đôi chim sẻ hót đầu hồi
Tim tôi rộn rịp - lạy trời...cứ mưa!

...Thế rồi tôi hóa ngu ngơ
Tưởng em cũng thế, ai ngờ giận tôi.

Hôm qua mơ thấy em cười.


              Phạm Tú Uyên
Đăng nhập để trả lời
0