<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-26 01:33:26nguoiphunu ditimtinh>
MÃI LÀ NGƯỜI ĐẾN SAU
( Nỗi Đau )
Anh ơi !
Hạnh phúc có thể đến
Với bất cứ người nào
Nhưng mà không thể đâu
Đến với em vội vã
Vì em mãi chỉ là
Một người tình đến sau
Anh bảo em về mau
Nhưng làm sao có thể
Em ngu ngơ không hiểu
Đi về đâu mà về
Vì em mãi chỉ là
Một người tình đến sau
Sen vào hạnh phúc nhỏ
Của cả gia đình anh
Em không thể về đâu
Vì là người đến sau
Dù anh nói vạn câu
Bây giờ hay về sau
Cho em tim đớn đau
Mãi là người đến sau.
Tặng T ngày cũ
Phong Linh
VẮNG XA BUỒN
Người đã ra đi có hẹn ngày trở lại
Tuyết cuối mùa hết lạnh nhớ thương ai
Tinh qua đã gửi xin hãy nhớ
Để lòng em mãi thắm đượm bởi người xa.
Kỷ niệm của một ngày đã thoáng qua
Mắt vương lệ ướt ngước lên nhìn ngơ ngác
Trời đã vàng nắng sớm nhưng vẫn lạnh
Lạnh bởi cô đơn, và lạnh bởi thiếu tình anh.
Những thân cây góc phố đã nẩy lôc mầu xanh
Dòng Ne_Va đã chảy nhưng vắng xa anh em nhớ
Trên phố đã bừng ánh sáng như hoa mới nở
Chỉ nụ cười em vẫn ẩn dấu nơi đâu.
Sani_Petersburs 12/04/2008
phong linh.
HẠNH PHÚC ĐỢI
Hanh phuc nhỏ mong manh
Mà em vẫn lưu giữ
Những ngày em xa anh
Giờ đây không tồn tại.
Khi nào anh trở lại
Để em hết nhớ nhung
Hạnh phúc sẽ lung linh
Khi mà anh đã đến.
Bên em đang ngóng chờ
Hồn em sẽ ngây thơ
Như ngày đầu anh gặp
Chỉ có điều ý nghĩ.
Sẽ chỉ là hư vô
Không đến được bến bờ
Khi ma anh không nhớ
Mình em vẫn đợi chờ.
TG; Phong Linh
TUYẾT RƠI
Sắp hết đông tuyết vẫn về trên phố
Cái lạnh cuối mùa làm thấm tháp tim em
Con đường đã vắng giờ văng hơn vi tuyết lạnh
Mầu trắng lung linh gợi nỗi nhớ tâm tình
Anh đã đi để em lại một mình
Trên đất NGA xa, trong thanh Petersburs vắng
Em mong hạ về mau để có nắng
Cho trái tim vắng anh ấm... bớt lạnh lùng.
Phong Linh
ĐỢI NGƯỜI KHÔNG THẬT
Em thấy mình giống con thiêu thân
Cứ lao vào tình yêu không biết đường biết lối
Cứ lao thật nhanh trong bóng tối
Cố tìm riêng một ánh sáng cho mình.
Ánh sáng kia chỉ là sự vô tình
Là ảo ảnh giống như ngoài sa mạc
Em đang khát ai là người cho nước
Bóng cây nào sẽ che nắng cho em.
Anh nơi xa anh chỉ ghé qua đường
Chân hết mỏi anh lại đi sao nhớ
Hồ nước đầy hạn lâu sẽ cạn
Như tinh em và anh xa cũng nhạt phai dần.
Đời sống này em vẫn rất cần anh
Giống hoa hông cũng luôn cần tưới nước
Những người khác đã đến rời đi lần trước
Ôi đàn ông sao họ thật giống nhau.
Thơ; Phong Linh
SẼ CHẲNG CÒN
Rồi đông sẽ qua mau
Trả lại xuân và nắng
Sẽ chẳng còn tuyết lạnh
Phủ kín ca bầu trời.
Sẽ chẳng còn đêm đông
Lạnh hồn người nữ khách
Chẳng còn nước tí tách
Của dư âm tuyết tan.
Sẽ chẳng còn mưa dầm
Rơi lạnh buốt đêm thâu
Thế gian sẽ nhuộm mầu
Của mầm xanh và nắng.
Tác Giả PHONG LINH
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207