📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Không đề.

2 trả lời, 916 lượt xem — Trang 1 / 1
Qua rồi những lần khóc
Tim chai nước mắt ngừng
Giờ chỉ còn tiếng thở
Hắt hiu qua kiếp người

Tiếng cười giờ vô nghĩa
Loài người khóc dối gian
Nụ cười mang tội ác
Ta! Không khóc! Không cười!

Dế giun thay ta khóc
Ve sầu thế ta cười
Ngạo đời bằng tiếng thở
Của côn trùng, cỏ cây...
[/align]
Hương Trà thoang thoảng bay bay...
Lòng ta ngây ngất, chắc say mất rồi!
Hương Trà diều diệu, êm êm,
Rớt xuống dương trần thiên hạ đảo điên...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-23 04:45:50sei yoshika>
Có những lúc ta nhìn mình bật khóc
Quá ngu ngơ nên cây lá cũng sầu
Có những lúc ta giật mình chợt trách
Thả cuộc đời giờ xanh gió xanh rêu!
Nay ta muốn một mình ru ánh sáng
Nhưng đêm buông, có thấy mặt trời đâu!?
Thôi thì hởi ánh huyền che một nửa
Nửa mắt cười, nửa mắt khóc ăn năn!
[/align]
Hương Trà thoang thoảng bay bay...
Lòng ta ngây ngất, chắc say mất rồi!
Hương Trà diều diệu, êm êm,
Rớt xuống dương trần thiên hạ đảo điên...
Đăng nhập để trả lời
0
Khoan! đừng khóc...
 
Chờ ngày mai sẽ khóc
 
Vì ngày mai
 
Ngiệt ngã vẫn phơi đầy
 
Khoan! đừng khóc...
 
Cuối đời rồi hãy khóc
 
Đến cuối đời
 
Khóc tiễn chính mình đi
 
Khoan! đừng khóc...
 
Kiếp sau rồi hãy khóc
 
Khóc một lần
 
Lại rớt xuống nhân gian...
 
Khoan! đừng khóc.
 
Và hãy khoan đừng khóc.
Hương Trà thoang thoảng bay bay...
Lòng ta ngây ngất, chắc say mất rồi!
Hương Trà diều diệu, êm êm,
Rớt xuống dương trần thiên hạ đảo điên...
Đăng nhập để trả lời
0