<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-27 10:27:16nguyễn thế duyên>
say
Tôi muốn say,tôi mãi muốn say
Quẳng thơ đi thu hẹp đất trời này
Chỉ có em tôi và chén rượu
Tôi cũng say và em cũng say
Có phải tại rượu không hay là tại mùa thu?
Mà một chén con đã làm tôi ngây ngất
Hay vì giọt sương thu trong vắt
Đọng vào môi tôi
Bỗng chốc đã lên men
Để tôi say
Để tôi đảo điên
Cả một trời thu, thu vào chén rượu
Ánh mắt em nói bao điều kì diệu
Tôi uống vào
Say suốt cuộc đời tôi
Đừng tỉnh người ơi
Chén rượu tình uống cả đời không cạn
Sao thế nhỉ những giọt sương thu lạnh
Cứ kéo tôi sát lại mãi bên em
Và thơ tôi bay lên
Trong cơn say ngây ngất
Bao giờ em uống cạn
Chén rượu tình tôi trao?
Để trời thu vời vợi dâng cao
Để sương thu tan vào thơ thành rượu
Ta cùng uống và cùng say điên đảo
Thơ quăng rồi
Vũ trụ tan rồi
Chỉ còn có hai người
Đang quấn chặt vào nhau
Với nụ hôn bất tận
Thời gian lẳng lặng
Chìm vào hư vô
Hà Nội 26-8-2008
Tôi muốn say,tôi mãi muốn say
Quẳng thơ đi thu hẹp đất trời này
Chỉ có em tôi và chén rượu
Tôi cũng say và em cũng say
Có phải tại rượu không hay là tại mùa thu?
Mà một chén con đã làm tôi ngây ngất
Hay vì giọt sương thu trong vắt
Đọng vào môi tôi
Bỗng chốc đã lên men
Để tôi say
Để tôi đảo điên
Cả một trời thu, thu vào chén rượu
Ánh mắt em nói bao điều kì diệu
Tôi uống vào
Say suốt cuộc đời tôi
Đừng tỉnh người ơi
Chén rượu tình uống cả đời không cạn
Sao thế nhỉ những giọt sương thu lạnh
Cứ kéo tôi sát lại mãi bên em
Và thơ tôi bay lên
Trong cơn say ngây ngất
Bao giờ em uống cạn
Chén rượu tình tôi trao?
Để trời thu vời vợi dâng cao
Để sương thu tan vào thơ thành rượu
Ta cùng uống và cùng say điên đảo
Thơ quăng rồi
Vũ trụ tan rồi
Chỉ còn có hai người
Đang quấn chặt vào nhau
Với nụ hôn bất tận
Thời gian lẳng lặng
Chìm vào hư vô
Hà Nội 26-8-2008