Thu dịu dàng như em ngồi chải tóc
Để hồn anh sâu lắng tựa thinh không
Tiếng lá rơi nghe nhẹ tựa khoan hồng
Trong tĩnh lặng run lên từng cơn sốt
***
Thu vừa đến, lá điểm vàng bộp chộp
Mà thinh không đã tĩnh đến vô cùng
Để lòng anh nghe tiếng của mông lung
Của thương nhớ, một dòng sông uẩn khúc...
***
Tiếng lục lạc nghe xa như tự khúc
Tự khúc thu về mang nỗi nhớ mênh mang
Dòng sông em đêm thao thiết mơ màng
Anh mang mác như lá vàng về cội!
[/align]