<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-30 11:47:30nguyễn thế duyên>
Buồn thu
Mong manh trong chiếc lá rơi
Nhè nhẹ mùa thu đến bên tôi
Nửa đời mới gặp mùa thu chín
Trong giọt sương thu đọng trên môi
Có một cái gì rất mùa thu
Trong làn sương mỏng gió đong đưa
Thu buồn xa vắng như nỗi nhớ
Chầm chậm tan vào trong câu thơ
Có một nỗi buồn bất chợt vương
Theo hơi thu lạnh táp vào hồn
Vơ vẩn nghĩ gì cô gái ấy?
Để thu buồn, để thu tơ vương
Xoã tóc em chờ em đợi ai?
Cô đơn cây liễu đứng thở dài
Lâng lâng sương phủ nhoà bóng liễu
Một dáng thu gầy, thu mảnh mai
Có ai nữa nhớ Gió thu không?
Hay chỉ riêng tôi dậy sóng lòng
bâng khuâng nỗi nhớ không hình bóng
Lặng một nỗi buồn trong mênh mông
Hà nội 30-8-2008
Mong manh trong chiếc lá rơi
Nhè nhẹ mùa thu đến bên tôi
Nửa đời mới gặp mùa thu chín
Trong giọt sương thu đọng trên môi
Có một cái gì rất mùa thu
Trong làn sương mỏng gió đong đưa
Thu buồn xa vắng như nỗi nhớ
Chầm chậm tan vào trong câu thơ
Có một nỗi buồn bất chợt vương
Theo hơi thu lạnh táp vào hồn
Vơ vẩn nghĩ gì cô gái ấy?
Để thu buồn, để thu tơ vương
Xoã tóc em chờ em đợi ai?
Cô đơn cây liễu đứng thở dài
Lâng lâng sương phủ nhoà bóng liễu
Một dáng thu gầy, thu mảnh mai
Có ai nữa nhớ Gió thu không?
Hay chỉ riêng tôi dậy sóng lòng
bâng khuâng nỗi nhớ không hình bóng
Lặng một nỗi buồn trong mênh mông
Hà nội 30-8-2008