<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-02 17:46:41Lys Thao>
Viết từ tiền tuyến
VIẾT TỪ HAI ĐẦU NỖI NHỚ
Anh sẽ về! Gắng đợi em ơi!
Trên những chuyến xe cùng đoàn người chiến thắng
Quà cho em sau những ngày xa vắng
Là giò Lan rừng hoa trắng... ngát hương
Anh sẽ về rộn rã phố phường
Trong tiếng pháo vui mừng ngày toàn thắng
Một ngày thủ đô cờ bay rợp nắng
Có anh về, ngõ vắng hết buồn mong
* * *
Viết từ hậu phương
Em sẽ đợi! Anh ơi, em sẽ đợi Ra đón anh, em bế cả con thơ Đâu riêng em, mà mẹ cũng mong chờ Nhớ thương anh, mái đầu đà bạc trắng Anh biết không, những đêm dài xa vắng Nỗi mong anh cuồn cuộn trái tim em Trong thinh không nghe tiếng bước bên thềm Bừng tỉnh giấc, ôi!... Chỉ là tiếng lá Ngắm con thơ thấy lòng yên ấm lạ Sao giao hoà hạnh phúc của đôi ta.
Lys Thảo luôn đau đáu hoài tưởng về một thời bom đạn kiêu hùng của thế hệ cha anh, những mối tình mong manh mà bền chặt, những nỗi niềm của người chồng, người cha nơi mặt trận xa xôi, của người vợ, người mẹ nơi hậu phương thâm trầm; những nỗi niềm nhớ mong da diết, những nỗi khát khao hạnh phúc cháy bỏng như mấy câu trong bài hát của Phan Huỳnh Điểu:"... ở hai đầu nỗi nhớ, yêu và thương sâu hơn... ở hai đầu nỗi nhớ, nghĩa tình đằm thắm hơn" , những niềm mơ ước ấy tưởng nhỏ nhoi mà lại cao vời, quý giá - niềm mơ ước hoà bình, độc lập, niềm mơ ước được đoàn tụ gia đình khôn nguôi sau những năm trường xa cách... Tất cả được thể hiện bằng đôi dòng chữ, những lá thư viết vội từ tiền tuyến cho hậu phương và ngược lại. Những lá thư cứ được trãi lòng mặc dù có khi viết chỉ để gối đầu nằm chứ chưa chắc đã có thể gửi đi. Ôi! Ngọt ngào thay cái tình yêu mong manh mà bất diệt, tình yêu mà trong thời buổi hiện đại này khó có thể tìm ra...
Lys Thảo 31/08/08 (trích Lys Thảo's blog)