Một ngày không nắng
Không gian trắng
Tiếng khóc đầu đời em cất lên
Cõi trần gian giờ đã gọi tên
Em …
Mùa nắng cháy
Râu ngô đỏ
Áo bà nâu
Bát canh bầu
Ngọt thật sâu
Hơi thở nhẹ
Hạt bụi hồng
Xiên nắng chiếu
Buổi chiều vàng
Óng tơ giăng
Buồn gió đẩy
Rung không gian
Cả mái tóc
Bạc
Thời gian…
Đi thật vội
Ai có lỗi
Ai hay buồn
Về nghe kể
Chuyện em sinh
Lời bà nói
Trong tiếng ru
Em đã ngủ
Như ngày xưa
Như chưa
Như chưa
Như chưa
Lớn!
Không gian trắng
Tiếng khóc đầu đời em cất lên
Cõi trần gian giờ đã gọi tên
Em …
Mùa nắng cháy
Râu ngô đỏ
Áo bà nâu
Bát canh bầu
Ngọt thật sâu
Hơi thở nhẹ
Hạt bụi hồng
Xiên nắng chiếu
Buổi chiều vàng
Óng tơ giăng
Buồn gió đẩy
Rung không gian
Cả mái tóc
Bạc
Thời gian…
Đi thật vội
Ai có lỗi
Ai hay buồn
Về nghe kể
Chuyện em sinh
Lời bà nói
Trong tiếng ru
Em đã ngủ
Như ngày xưa
Như chưa
Như chưa
Như chưa
Lớn!
Có bao giờ vô tình em chợt gọi
Tên của anh trong những áng mây chiều,
Đến bao giờ em mới hiểu một điều,
Anh đã quên nghĩa là em đã mất!
Tên của anh trong những áng mây chiều,
Đến bao giờ em mới hiểu một điều,
Anh đã quên nghĩa là em đã mất!