Thơ Buồn
Ta muốn vào thăm lại
Trang thơ từ ngày nào
Tự nhiên nay bỗng ngại
Chưa biết là vì sao.???
Một thuở từng ước ao
Những bài thơ mình viết
Như đại dương rì rào
Sóng hôn bờ tha thiết.
Bao đêm dài mải miết
Viết như mê để rồi
Ánh đèn khuya cũng mệt
Không đứng nữa phải ngồi.
Thời gian lặng lẽ trôi
Thơ viết hoài chẳng khá
Bút nghiên buồn buông trôi
Tình, thơ chia hai ngả...
Lỡ vướng rồi nhớ quá
Giấy bút bụi phủ mờ
Lại đem ra tàn phá
Cào xé như thằng khờ.
Nhưng thơ chỉ cằn khô
Như cát vàng sa mạc
Viết xong mang nhập kho
Lâu thành thùng thư rác.
Vậy mà không thể khác
Cứ cắm cúi làm thơ
Cho thêm đầy thùng rác
Nghĩ hoài lại thấy lo.
Trung Dũng
01-11-2013

























