📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ngại ngần (Tặng Thanh thanh khiết)

2 trả lời, 1.100 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-23 11:30:38nguyễn thế duyên>
          Ngại ngần
                      Tặng Thanh thanh khiết
     Không gặp thì nhớ thì mong
Đến khi gặp được trong lòng lại run
     Trời ơi tôi sợ em buồn
Sợ đem thất vọng chán chường cho em 
     Người ta Tống ngọc đến tìm
Phan an đêm lại tiếp đêm đứng chờ    "1"
     Còn tôi còm cõi bài thơ
Làm lễ ra mắt em chờ nữa không?
     Thà rằng chỉ nhớ chỉ mong
Trong câu thơ để trong lòng có nhau
     Còn hơn hai đứa gặp nhau
Để em thất vọng
                   Để đau thơ người
    Trời hỡi trời
                    Trời hỡi trời
Hoa thì muốn nhận lòng tôi ngại ngần
     Than ôi một đám phù vân
Mà lòng nặng nợ hồng quần bấy nay
     Câu thơ như tỉnh như say
Chữ tình chỉ đến ngần này thôi sao?
     Đêm đêm bể Ái sóng gào
Nguồn Ân tuôn mãi biết bao giờ dừng?
     Thà rằng đừng biết cho xong
Biết rồi lại đứng bên dòng sông Tương
 
  "1"  Phan an ,Tống ngọc  hai người nổi tiếng đẹp trai và phong lưu ngày xưa. Trong kiều có câu
                     Sớm đưa Tống ngọc tối tìm Tràng Khanh
chính là hai người này

 
           
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-23 15:48:29ThanhThanhKhiet>
Trích đoạn: nguyễn thế duyên

          Ngại ngần
                      Tặng Thanh thanh khiết
     Không gặp thì nhớ thì mong
Đến khi gặp được trong lòng lại run
     Trời ơi tôi sợ em buồn
Sợ đem thất vọng chán chường cho em 
     Người ta Tống ngọc đến tìm
Phan an đêm lại tiếp đêm đứng chờ    "1"
     Còn tôi còm cõi bài thơ
Làm lễ ra mắt em chờ nữa không?
     Thà rằng chỉ nhớ chỉ mong
Trong câu thơ để trong lòng có nhau
     Còn hơn hai đứa gặp nhau
Để em thất vọng
                   Để đau thơ người
    Trời hỡi trời
                    Trời hỡi trời
Hoa thì muốn nhận lòng tôi ngại ngần
     Than ôi một đám phù vân
Mà lòng nặng nợ hồng quần bấy nay
     Câu thơ như tỉnh như say
Chữ tình chỉ đến ngần này thôi sao?
     Đêm đêm bể Ái sóng gào
Nguồn Ân tuôn mãi biết bao giờ dừng?
     Thà rằng đừng biết cho xong
Biết rồi lại đứng bên dòng sông Tương
 
  "1"  Phan an ,Tống ngọc  hai người nổi tiếng đẹp trai và phong lưu ngày xưa. Trong kiều có câu
                     Sớm đưa Tống ngọc tối tìm Tràng Khanh
chính là hai người này

 
           
.... Hoa tươi chẳng thấy hoa tươi
Chỉ sương Đà lạt trong tôi mịt mù
Hiu hiu một ngọn gió thu
Em xa xa lắm mịt mù trong tôi
Bao giờ mới gặp người ơi
Để tôi dịu nỗi đơn côi trong hồn...
    Nguyễn thế duyen


Tưởng rằng tha thiết gặp nhau
Đến khi có dịp...nói câu...ngại ngần
 
Hoa tươi đành để héo dần
Như chút ân tình gieo rớt vào thơ
 
Bẽ bàng cho những mộng mơ
Để buồn sầu muộn dòng thơ...thân tình
 
              T.T,K&gt;23.9.2008
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-25 08:02:41Liên Thơ>
Trích đoạn: ThanhThanhKhiet
Trích đoạn: nguyễn thế duyên

   Ngại ngần
                      Tặng Thanh Thanh Khiết
   Không gặp thì nhớ thì mong
Đến khi gặp được trong lòng lại run
   Trời ơi tôi sợ em buồn
Sợ đem thất vọng chán chường cho em 
   Người ta Tống ngọc đến tìm
Phan an đêm lại tiếp đêm đứng chờ    "1"
   Còn tôi còm cõi bài thơ
Làm lễ ra mắt em chờ nữa không?
   Thà rằng chỉ nhớ chỉ mong
Trong câu thơ để trong lòng có nhau
   Còn hơn hai đứa gặp nhau
Để em thất vọng
                 Để đau thơ người
  Trời hỡi trời
                  Trời hỡi trời
Hoa thì muốn nhận lòng tôi ngại ngần
   Than ôi một đám phù vân
Mà lòng nặng nợ hồng quần bấy nay
   Câu thơ như tỉnh như say
Chữ tình chỉ đến ngần này thôi sao?
   Đêm đêm bể Ái sóng gào
Nguồn Ân tuôn mãi biết bao giờ dừng?
   Thà rằng đừng biết cho xong
Biết rồi lại đứng bên dòng sông Tương

"1"  Phan an ,Tống ngọc  hai người nổi tiếng đẹp trai và phong lưu ngày xưa. Trong kiều có câu
                   Sớm đưa Tống ngọc tối tìm Tràng Khanh
chính là hai người này
[:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D]
.... Hoa tươi chẳng thấy hoa tươi
Chỉ sương Đà lạt trong tôi mịt mù
Hiu hiu một ngọn gió thu
Em xa xa lắm mịt mù trong tôi
Bao giờ mới gặp người ơi
Để tôi dịu nỗi đơn côi trong hồn...
           Nguyễn Thế Duyên

[:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D][:D]
  Tưởng rằng tha thiết gặp nhau
Đến khi có dịp...nói câu...ngại ngần
 
   Hoa tươi đành để héo dần
Như chút ân tình gieo rớt vào thơ
 
   Bẽ bàng cho những mộng mơ
Để buồn sầu muộn dòng thơ...thân tình
                         T.T.K.23.9.2008
Chúng mình...
     Tình nồng tha thiết bên nhau
Như con đường nhớ bóng cây phủ choàng
    Tặng anh với lại cô nàng
Tay trong tay ấy...chân dồn bước vui...
    Đường đời rồi sẽ sóng đôi
Lều thơ vẫn đợi...hoa ơi,chúng mình...
                    Lê Minh Liên Thanh Thơ
                     4/24/9/2008
Thi huynh Nguyễn Thế Duyên thân mến!
Bài thơ của huynh riêng gửi một người nhưng nhiều người muốn nhận lắm đó.[:D][:D]Trong bài thơ đặc biệt này có hai câu thơ của huynh mà Liên Thơ rất tâm đắc vì nó nói hộ một chuyện tình của bạn mình,nên Liên Thơ rất xúc động.Thi huynh Nguyễn Thế Duyên và TTK đều là thi hữu thân thương của Liên Thơ nên Liên Thơ tới “ghẹo” hai bạn một chút cho “nhớ lâu thù dai"nhé!(Nếu không vừa ý  cũng đừng ném đá đấy!)[:D][:D][:D][:D][:D]
 
 

 


Đăng nhập để trả lời
0