📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

trang thơ Hoàng Gia Anh

49 trả lời, 4.123 lượt xem — Trang 1 / 2
HỒI HƯƠNG
Xa cách bao năm mới trở về
Tình nhà tình nước lẫn tình quê
Khói lam tỏa nóc nhà bên xóm
Khóm trúc đong đưa ngọn gió chiều.
 
Giồng đậu nương khoai chờ nước tưới
Cách đồng lúa trở đất phì nhiêu
Xóm làng mọi giới luôn canh tác
Xây dựng quê nghèo đẹp mến yêu.
 
Vợ hiền nghe tiếng mừng run rẩy
Quăn bỏ nồi niu gọi các con
Gọi các con ơi Bố đã về
Thâm tình sống lại giửa làng quê.
 
Cho nhau giây phút từng thương nhớ
Trọn cả đêm mừng phụ tử thê .
 
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
BIỂN CHIỀU

 
Lời thơ em bay theo gió
Xuyên qua ánh nắng mặt trời
Bay vào đại dương mây trắng 
Nhẹ nhàng rung cảm hồn tôi
 
Em viết từng trang thơ mới
Ý thơ sao quá tuyệt vời
Hồn thơ như nguồn suối mát
Chảy vào tận đáy lòng tôi
Em đăng tình thơ lên net
Say sưa nghe bé chuyển lời
Thơ em là dòng máu nóng
Âm thầm sưởi ấm tim tôi
Lời thơ em bay qua núi
Xuyên qua bốn biển địa cầu
Nghe sao lòng mình thương quá
Biển chiều tôi đang về đâu
          Về đâu...về đâu ?
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
Làng Tôi



Sanh ra giữa chốn quê nghèo
Mẹ già vất vả con theo trường làng
Học đường ngói đỏ tường vàng
Sau trường có mấy cây bàng sum sê
Chung quanh đồng ruộng miền quê
Giồng khoai nương đậu từ bề tăng gia
Cổng làng mọi giới đi qua
Học sinh trai gái trẻ già chen nhau
Người ra trước kẻ theo sau
Quần xăng tới hán da màu ngâm ngâm
Dù rằng nắng cháy da thâm
Nước ngâm thân xác ao đầm đìa sen
Không danh lợi chẳng bôn chen
Nào phân giàu có sang hèn quê tôi
Trường làng trống giục liên hồi
Chùa làng gõ mõ trên đồi dốc cao
Kiển làng dân chúng xôn xao
Đình làng mấy cụ thân hào chăm lo
Sông làng vài mụ chò đò
Chợ làng sớm hẹn chiều hò gặp nhau
Biển làng lưới quát lưới cao
Gái làng đôi má hồng xinh xinh
Trai làng cũng máu hữu tình
Cùng nha hò hẹn đầu đình gốc đa
Đêm trăng tà áo thướt tha
Làng quê nào thiếu bông hoa tuyệt vời
Sanh ra đạp đất đội trời
Làng tôi mãi nhớ trọn đời thâm ghi
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
Chắng Dối Yêu



Có ai hiểu được nghĩa tình yêu
Nhận xét tùy theo góc mỗi chiều
Yêu không thố lộ là yêu trộm
Trộm nhớ thầm thương mới thật yêu
Yêu vì thể xác thường là dối
Dối được lòng nhau dối bởi yêu
Trăm thương cũng có đôi lần dối
Chỉ dối lời thôi chẳng dối yêu
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi Lòng Chinh Phụ

Cảnh chinh chiến, lan tràn cát bụi
Cõi hồng trần, gặp buổi trân chuyên
Chiến tranh khối lửa triền miên
Tang thương tràn ngập, đảo điên thế này.
 
Bom đạn nổ long trời chuyển đất
Khói bụi bay che mất tầng mây
Mạng người nằm ở tầm tay
Dân tình chết chóc tháng này chiến chinh.
 
Thân chiến sĩ khó bề chọn lọc
Mộ anh hùng đất mọc đầy non
Giao tranh kẻ mất người còn
Chàng ơi biết thiếp mảnh hồn lo xa.
 
Nợ nước non ta thời phải trả
Oán hờn này từng bửa không quên
Công chàng tổ quốc ghi trên
Tình chàng thiếp ấp ủ bên mộng lòng.
 
Thiếp ao ước cánh chim theo dõi
Bay tìm chàng ngoài cõi quan san
Để xem cuộc chiến chinh tàn
Quân chàng chiến thắng muôn ngàn hổ beo.
 
Truy kích địch lần theo sanh tử
Gót chân chàng ngàn dặm bôn ba
Anh hùng trước trận xông pha
Áo hoen thuốc súng như là mực in.
 
Mừng chiến thằng dồn vang tiếng trống
Nhạc quan reo sung bổng cầm tay
Nước non giữ nước non này
Hồn thiên Tổ Quốc cờ bay bùi ngùi.
 
Xác của giặc chôn vùi trận tuyến
Thế quân chàng chuyển biến Động Tây
Trùng trùng lớp lớp cờ bay
Chiến công chàng để mai này sử ghi.
 
Người chinh phụ lấy gì hy vọng
Tháng ngày mơ hình bóng chinh phụ
Chàng đi đã mấy mùa thu
Nhớ thương từng phút mịt mỳ bóng mây.
 
Chàng đâu biết tháng ngày mưa gió
Thiếp âm thầm gắn bó chiếu chăn
Tình chàng cùng thiếp cách ngăn
Biển buồn tỏa rộng, thương băng trời xanh
 
Duyên chưa thắm chàng đành bỏ lại
Tình chẳng cầm thiếp phải trông sang
Làm trai gánh vác giang san
Vợ hiền thiếp phải thay chàng nuôi con.
 
Long chung thủy tâm hồn đã thấy
Núi non xa cách mấy ngàn dâu
Phấn son thiếp đã bạc màu
Hỏi chàng có biết thiếp sầu thương ai.
 
Thiếp đâu biết nay mai gió cát
Tấm thân chàng lưu lạc phương nao
Đoạn trường mưa nắng xiết bao
Gập ghềnh núi thẳm non cao dãi dầu.
 
Đời chiến sĩ dẩu rằng dày dạn
Núi non nào khó cản chân bôn
Nỗi lo lòng thiếp bồn chồn
Ngàn thương thiếp giữ tâm hồn thanh thanh.
 
Cửa phòng the năm canh khép lại
Thiếp chờ chàng ngày tận tháng qua
Tình chàng và thiếp cách xa
Nhớ không gọi thấp thương là gọi cao.
 
Bên sường núi bóng sao chiếu rọi
Góc tường sầu thương nỗi chôn sâu
Chàng đi xa cánh bấy lâu
Tình vương luống để thiếp sầu chẳng khuây.
 
Ngoài chiến tuyến chàng hay chăng nhỉ
Thiếp một lòng chung thủy chinh phu
Vì dâ vì nước diệt thù
Vì chàng thiếp đợi mấy thu chẳng màng.
 
Đời chiến sĩ gian nan cực khổ
Đêm lạnh lùng ngủ chổ sương phong
Gió động tê buốt cõi lòng
Tình nhà nợ nước trong vòng chinh nhân.
 
Từ dạo đó phong vân vạn nẻo
Biết giờ chàng lạc lẽo nơi đâu
Người hùng chinh chiến bấy lâu
Thân mình xem nhẹ như màu cây cỏ.
 
Cơn gió thoảng bóng mây từ trước
Người anh hùng nhẹ bước phong sương
Chàng vì tổ quốc quê hương
Dấn thân giửa chốn sa trường hiểm nguy.
 
Thân chiến sũ mong gì tồn tại
Mắt chinh phụ mãi mãi trăng soi
Trương phu lòng chẳng hẹp hòi
Sống vì đất nước chết coi nhẹ mình.
 
Mắt nhìn thấy lửa binh quê cũ
Đạn quân thù trùm phủ tang thương
Ai đem thân gởi chiến trường
Ai nằm yên ở hậu phương nhìn ra.
 
Chàng nghĩ thế xông pha sương gió
Chàng vì dân đây đó muôn phương
Bom thù đổ nát quê hương
Nhà tan thành hố học đường hào sâu.
 
Cảnh tang tóc dân lành rời rã
Cuộc tương tàn ai đã gây nên
Làm trai nợ nước báo đền
Cán cân nặng nhẹ đôi bên tình thù.
 
Trong cánh cửa mấy thu thiếp đợi
Ngoài biên thùy chàng hỡi nghe chăng ?
Nhớ chàng lệ dấu vào khăn

Giang tay khêu lại ngọn đèn lu lu.
 
Thiếp cố giữ phận người chinh phụ
Mong chàng đừng học lũ vương tôn
Làm tròn bổn phận nước non
Xa quê nhớ vợ thương con ở nhà.
 
Đừng phong lưu bướm hoa niên thiếu
Chớ học đòi dan díu tình duyên
Để lòng thiếp mãi ưu phiền
Duyên tình cản lối hàn huyên cho đành
 
Ngày hôn lễ trăng thanh chứng tỏ
Buổi tiễn đưa mây gió tường tri
Một lần đời thiếp vu quy
Tùng phu xuất giá mong gì nữa đâu
 
Cảnh binh lửa dãi dầu chinh phụ
Kiếp nhân sinh vần vũ che trăng
Sáng hôm tối lửa tắt đèn
Dán đâu nghĩ đến cung hằng kiêu sa.
 
Thuở tiển biệt chàng ra mây gió
Hẹn ngày nào đào nọ đơm bông
Bây giờ trời đã sang Đông
Phù dung sớm đến bên sông đợi chờ.
 
Người chiến sỹ hẹn họ năm ấy
Sao bây giờ chẳng thấy tăm hơi
Tóc huyền sợi rối vì trâm
Nỗi lòng tan nát hương cầm bạc phai .
 
Cuộc hẹn ước ngày này thuở nọ
Lỗi lời thề trăng gió tiêu hao
Hay chàng còn ở chiến hào
Không về thấy thiếp lệ trào mênh mông.
 
Thiếp đã đến chàng không thấy lại
Lời chung tình ở mãi mây xanh
Nỗi lòng buồn lại bao quanh
Bước chân lạc lối đường tình ngẩn ngơ.
 
Thư chàng hẹn sao chàng chẳng tới
Lỗi tại chàng hay bởi quân cơ
Để cho thiếp đứng đợi chờ
Vầng dương bóng ngã bên bờ vực than .
 
Thiếp nhớ lại ngày chàng nhập ngũ
Tròn năm này tính đủ ba bông
Đã quên phấn nhạt môi hồng
Phòng loan chiếc bóng đợi trông chàng về.
 
Tình chồng vợ phu thê gắn bó
Đạo mẹ cha chữ hiếu con thương
Mẹ già tóc đã điểm sương
Con thơ than khóc đêm trường nhớ cha.
 
Tình của mẹ thương chàng ngoài cửa
Lòng con thơ chờ bửa cơm cam
Tảo tần sáng Bắc chiều Nam
Thay chàng thiếp phải kiêm làm phụ thân.
 
Nuôi dưỡng mẹ thêm phần dạy trẻ
Thân dặm trường nặng nhẹ là bao
Thay chàng dầm dãi sương sao
Xuân mang nhớ đến thường vào đông sang.
 
Tình cách trở muôn ngàn hải lý
Mối sầu đan vạn ý thơ thương
Chàng vì đất nước quê hương
Thiếp vì đạo nghĩa can thường phải lo.
 
Nhớ ngày thiếp qua đò xuất giá
Gương chung tình chàng đã soi chung
Đục trong sướng cựuc gánh cùng
Nghèo không than phận, vinh không thay lời.
 
Chiếc nhẫn cưới có trời chứng kiến
Trâm cài đầu núi biển tường tri
Pháo hồng tiễn thiếp vu quy
Ân tình chàng đắt thiếp đi vào phòng.
 
Tình chồng vợ trải bao năm tháng
Duyên sắc cầm bón dáng chưa phai
Chàng đi đã mấy năm dài
Quê nhà hôm sớm miệt mài thiếp lo.
 
Tội cho chàng gay go núi đá
Thương cho chàng vất vả ghềnh sâu
Sớm chiều nắng dãi mưa dầu
Thân người chiến sĩ bạc màu phong sương.
 
Sợ gió đến cản đường binh ngũ
Lo mưa về mây phủ động sang
Màn trời chiếu đất gian nan
Thương tìn đồng đội nên chàng phải lo.
 
Chàng phải lo hẹn hò bỏ dở
Nơi quê nhà con vợ chờ trông
Hỏi chàng có nhớ thiếp không
Ngày xuân én liệng môi hồng điểm trang.
 
Môi điểm trang chờ chàng trở lại
Trâm thiếp cài tóc mãi phất phơ
Thiếp cùng con trẻ đợi chờ
Mùa xuân chàng hẹn bên bờ sông thương.
Tội cỏ dại bên mương nước ngập
Thương cây gòn lá rụng thân trơ
Mẫu thân đầu tóc bạc phơ
Nhớ con lệ thấm bên bờ mi nhăn.
 
Thương thân thiếp chiếu chăn lạnh nhạt
Gối hồng loan đã bạc màu son
Tháng ngày dưỡng mẹ nuôi con
Thời gian quên lãng mảnh hồn băng trinh.
 
Lo cuộc sống một mình thiếp gánh
Che má hồng trong mảnh khăn thô
Chàng đi gìn giữ cơ đồ
Đường trần thiếp phải bước vào nắng mưa .
 
Đêm gió lạnh rèm thưa lẻ bóng
Ngoài mái hiên nhỏ giọt mưa rơi
Ngọn đèn lúc tỏ lúc vơi
Nhớ thương tỏa khắp đất trời bi ai.
 
Gà gáy sáng đêm dài sao ngắn
Tiếng quốc hờn văng vẳng đầu thôn
Nhớ lời biển hẹn thề non
Năm canh khó ngủ thiếp còn mộng mơ.
 
Vừa chớp mắt bỗng giờ trời sáng
Nuỗi buồn này thiếp bán ai mua
Cây thương mọc đủ bốn mùa
Vắng chàng nhà giọt gió lùa màng che.
 
Vầng nhật nguyệt chun khe cửa sổ
Khói đèn chong tỏa khắp ba gian
Một mình ngày thở đêm than
Hỏi chàng ngoài nẻo quan san có tường.
 
Thiếp cũng chẳng giống phường bán phấn
Mượn lầu hồng gợi phận cầm ca
Đề người thưởng nguyệt mua hoa
Lủ ong bầy bướm xem là của chung.
 
Thiếp chẳng phải phù dung tuyệt thế
Để khiến chàng nhỏ lệ chia tay
Hay là chàng đả đổi thay
Hoa xuân thân thiếp đến ngày tàn phai.
 
Hay chàng nặng thân trai nợ nước
Ngỏ công hầu tính bước thăng quan
Quyền uy giàu có cao sang
Năm thê bày thiếp sánh hàng vương tôn ???
 
Hay trận thiến vẫn còn xơ xác
Bom quân thù đổ nát quê hương
Nên chàng còn ở chịến trường
Quyết lòng giữa lấy quê hương nước nhà.
 
Thiếp củng muốn đi ra chiến lũy
Đề tìm chàng chiến sỹ hùng anh
Lo chi đường núi gập ghành
Màng chi phận gái rời thành tìm phu.
 
Thư chàng gởi mấy thu còn để
Lời phân trần kể lể còn đây
Nhớ thương càng lúc càng đầy
Lòng chàng ý thiếp đời này mấy ai.
 
Thiếp đã nếm chua cay cuộc sống
Thiếp đã từng đở chống nhớ thương
Tháng ngày bên khối tình vương
Buồn sa giọt thảm nhớ vương lệ sầu .
 
Thiếp phận gái` giãi dầu dù mấy
Sức thiếp đo, cũng bấy nhiêu thôi
Xa chàng còn thuở nằm nôi
Giờ này nó lớn khôn rồi chàng ơi.
 
Thiếp dạy con dùng lời thân phụ
Nuôi nấng con chẳng đủ là bao
Phải chăng thiếp phận má đào
Vắng chồng vợ bước chân vào gian nan.
 
Thiếp cũng chẳng than van chi cả
Phận dâu hiền thiếp đã lo toan
Miển sao thay thế được chàng
Chờ ngày tấu khúc khải hoàn dân ca.
 
Đời chiến sỹ xông pha đây đó
Nét phong trần mưa gió bao quanh
Chàng đi giữ nước giử thành
Thiếp về giử bức tỏ mành phòng the.
 
 
Đường chàng đi theo khe suối chảy
Ngỏ thiếp về trải mấy hàng dâu
Núi cao biển rộng sông sâu
Thương chàng vì nước dãi dầu tuyết sương.
 
Vào tuyết sương quên đường xưa củ
Thiếp chờ chàng nay đủ ba đông
Lạnh lùng gối chiếc phòng không
Xót thương phận gái má hồng đương xuân.
 
Chàng niên thiếu chưa từng nhập ngũ
Nay lại mang quân cụ vào vai
Chữ tình chàng bỏ cho ai
Lòng trung chàng lại kề vai gánh vào.
 
Bỏ lại thiếp má đào phấn nhạt
Bỏ mẹ già tóc bạc điểm sương
Bỏ nhà bỏ cả ruộng vườn
Giồng khoai ai tưới con mương ai đào.
 
Vào quân ngủ chiến hào thành lũy
Núi đồi cao suối cạn sông sâu
Vai mang tổ quốc đi sầu
Chẳng màng chức phận công hầu đai cân.
 
Nợ non nước mười phần gánh nặng
Chí anh hùng khò tránh gian lao
Gậnh ghềnh đèo thẳm núi cao
Chân chàng dẫm nát chiến hào cỏ xanh.
 
Chốn hành quân chung quanh cây lá
Nơi non cao tảng đá cheo leo
Rừng sâu nào thiếu hổ beo
Xà vương tránh mắt nhìn theo bóng chàng.
 
Người chiến sỹ hiên ngang đây đó
Đã quen rồi mưa gió tuyết sương
Tháng ngày quân ngủ chiến trường
Cần chi chăn gối nệm giường nơi đây.
 
Đầu nhờ có tán cây che nắng
Áo sờn vai còn đủ dung thân
Miếng ăn giấc ngủ nào cần
Bao thu chinh chiến trăm lần giao tranh.
 
Tiếng trống trận vây thành địch vỡ
Đoàn quân xa giống tợ diễn binh
Bógn cờ tổ quốc uy linh
Chiến công vang dội đồ thành gần xa.
 
Về hậu cứ vòng hoa mến tặng
Tấm huân chương chiến thắng người trao
Toàn dân cờ xí xôn xao
Vạn người chào đón anh hào chiến binh.
 
Khen tặng chàng tháng năm sương gió
Thưởng công chàng một bó hoa tươi
Đoàn quân nói nói cười cười
Ngày hân hoan nhứt của người chiến binh.
 
Đánh cho giặc hoảng kinh giải giới
Tấn công thành quyết tới trung môn
Địch quân khiếp vía bay hồn
Điện Biên Phủ trận vẫn còn lưu danh.
 
Nhớ tiền sử quân Thanh cởi giáp
Trận Hà Hồi bão táp mưa sa
Ngọc Hồi làm chủ quân ta
Mùa xuân chiến thắng dân ta đón chào.
 
Bạch Đằng giang ghi vào chiến sử
Giết giặc Tàu gìn giữ non sông
Ơn này hậu thế ghi công
Xứng danh con cháu Lạc Hồng hùng anh.
 
Thâu dẫu chết lưu danh muôn thửơ
Bảng vàng ghi bia mộ nghìn thu
Chàng không ngọan cảnh ngao du
Đầu quân ý chí diệt thù cứu quê.
 
Thiếp nhẹ gánh phu thê một tấc
Chàng nặng lòng quân quốc mười phân
Lo làm bổn phận công dân
Bỏ quên hoa héo mấy lần tuyết rơi.
 
Tuyết tuôn rơi ngoài trời lạnh buốt
Hoa dẫu tàn, còn chút hương trinh
Hỏi chàng chàng lại làm thinh
Tỉnh ra mới biết chính mình đang mơ.
 
Ngoảnh mặt thấy con thơ say ngủ
Ngẫm cụộc đời chinh phụ xóa xa
Nóc nhà trăng mãi dòm qua
Gió chen khe cửu, mưa sa cuối thềm.
 
Nếu còn chàng ấm êm biết mấy
Nếu còn chàng sớm dậy chiều che
Dễ gì thấy anh trắng khoe
Dễ gì gió đến, vỉa hè mưa chun.
 
Thiếp tần tảo bán buôn đây đó
Mẹ tuổi già con ngỏ thơ ngây
Căn nhà ngày trước chàng xây
Giờ này lá phủ tràn đầy mái tranh.
 
Ngày hai bửa cơm canh rau lá
Đủ nhọc nhằn vất vả thân em
Trời sanh chân yếu tây mềm
Dễ gì đứng vững trước thềm lao công.
 
Đâu bằng chàng da đồng thân sắt
Đâu bằng chàng sớm Bắc chiều Nam
Không chàng thiếp phải lo làm
Nắng ghen má đỏ, gió hờn tóc đen.
 
Thiếp thay chàng bon chen cuộc sống
Nhớ thương chàng giấc mộng thâu canh
Lãng quên tuổi thiếp còn xanh
Cây buồn gió đến rung cành lá rơi.
 
Cành lá rơi tả tơi trong gió
Hoa sớm tàn bướm nọ chê duyên
Chàng đi chinh chiến triền miên
Quê nhà bỏ lại vợ hiền con thơ.
 
Giửa dòng tình bơ cơ vạn nẻo
Trong cuộc đời sớm héo chiều tươi
Về nhà nói nói cười cười
Cho con vui vẻ mẫu từ an tâm.
 
Màn kịch đó ba năm thiếp diễn
Vở tuồng kia chế biến  sao đây
Để cho tất cả vui vầy
Gia đình mãi đợi một ngày đoàn vịên.
 
Dạy cơn thơ bút nghiên từng chữ
Khuyên bảo con kinh sử làu thông
Chăng mềm nhường buổi vào đông
Đắp con đỡ lạnh ấm lòng ấu nhi.
 
Con còn trẻ biết gì gian khổ
Mẹ tuổi già mòn mỏi đợi trông
Lần tay nối sợi chỉ hồng
Thiếp ngồi dệt áo mùa đông cho chàng.
 
Thư chiến sỹ mấy trang còn giữ
Khối chung tình ngàn chứ tương tư
Bóng chàng lúc thực lúc hư
Con mơ thoáng nở nụ cười trên môi.
 
Chàng muôn dặm thân ngoài vạn lý
Thiếp quê nhà dệt ý thơ thương
Bỗng nghe tin ở chiến trường
Quân chàng chiến thắng quê hương thanh bình.
 
Lòng của thiếp nào ai sá biết
Khpé tình tiêng lo liệu non sông
Để chàng cứu nước thành công
Xứng danh giòng giống Lạc Hồng Việt Nam.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
Mẫu tử thâm tình


Thưở nước non ngừng cơn gió bụi
Ngày tiếp thu là buổi hoang mang
Xuống tàu lòng luống thở than
Xa tình mẫu tử trăm ngàn xót thương.
 
Ơn sanh đẻ vấn vương lòng trẻ
Công dưỡng nuôi nghĩa mẹ cù lao
Ra đi giọt lệ tuôn trào
Từ đây chữ hiếu trông vào hai em.
 
Xa quê mẹ ngàn đêm nhung nhớ
Ở chống người cuộc sống thân lo
Ngập ngừng ngôn ngữ gay go
Khó khăn cách mấy phải lo sanh tồn.
 
Đường vạn dặm nước non cách trở
Biết ngày nào gặp gở tình thân
Lòng con xáo trộn buâng khuân
Mẹ ơi con khóc vạn lần trong mơ.
 
Truyền thống giử con thơ dạy bảo
Tháng ngày làm gian khổ sanh nhai
Hiếu tình nặng gánh hai vai
Tình nay trọn đạo hiếu mai trọng nhờ.
 
Sóng vỗ nhẹ bên bờ biển cạn
Gió rì rào tiễn áng mây qua
Nhìn trời chạnh nhớ quê ta
Giờ này chắc chắn mẹ già đợi trông.
 
Mẹ đâu biết nỗi lòng con trẻ
Cả cuộc đời làm kẻ ly hương
Tháng ngày trắm nhớ nghìn thương
Bơ vơ giửa chốn tình trường bơ vơ.
 
Nơi đất khách con thơ hai đứa
Cuộc sanh tồn ngày bửa con lo
Khôn làm tiền bạc ai cho
Dãi dầu mưa nắng gay go ai tường.
 
Rồi một ngày quê hương trở lại
Đạo làm người con phải đeo mang
Lỗi mình miệng thế reo vang
Người sai chẳng thấy thế gian luận bàn.
 
Thôi đành thế sự đời là thế
Làm con người hễ dễ gì đâu

Núi cao biển rộng sông sâu
Khó lòng tìm thấy đôi câu chân tình.
 
Xét đạo lý cho mình cạn lẽ
Bình luận đời mấy kẻ nhường câu
Lý tĩnh càng luận càng sâu
Càng thêm tranh cãi càng sầu càng lo.
 
Con vẫn biết ở cho người mến
Chuyện nhân tình mãi đến không ngưng
Bỏ đi chân lại muốn dừng
Lời ngay phải nói mẹ đừng trách con.
 
Đạo làm người nước non phải có
Sanh ra người giòng họ phải thương
Hai lần chẳng ghé quê hương
Mẹ ơi con có đoạn trường khổ tâm.
 
Con vẫn biết lỗi lầm tự tạo
Về điểm này mẹ bảo con nghe
Thật lòng nào dám bao che
Chuyện nhà chẳng lẽ đem khoe với đời.
 
Miệng dẫu có vạn lời khó tỏ
Tai vẫn còn nghe rõ thực hư
Khó thay cái kiếp làm người
Phải không không phải suốt đời đeo mang.
 
Thưở còn nhỏ lang thang đây đó
Cuộc phong trần mưa gió bao quanh
Gian nan phủ mái đầu xanh
Nắng thay nón đội mưa thành áo che.
 
Lúc mạc vận bạn bè lẩn trốn
Khi công thành sáng đón chiều đưa
Thời gian khi nắng khi mưa
Nhân gian khó ở cho vừa lòng nhau.
 
Đường danh lợi kẻ sau người trước
Ngỏ công hầu từng bước chen chân
Trên trời đảo lộn phong vân
Dưới trời nhìn thấy phàn trần mà ghê.
 
Đĩnh cao sang bốn bề trước mặt
Túi tham lam không bắt tự vào
Đời con chân thấp chân cao
Sao mình tự dẫn mình vào ngẩn ngở.
 
Đến Long Khánh bụi mờ cây cỏ
Về Trà My mấy gió giăng ngang
Hiệp Hưng tiếng trách lan tràn
Thương mình kiếp số bẽ bàng tấm thân.
 
Ngồi nghĩ lại cán cân tình cảm
Thăng bằng nào phải bảo đảm công minh
Thương người trước phải thương mình
Trách người xét lại lý tình đúng sai.
 
Đời chả lẽ ngày mai không có
Thâm tình ngày con bỏ đi đâu
Mẹ đừng suy nghĩ đêm thâu
Nỗi lo của mẹ đoạn sầu cho con.
 
Thời gian đổi lòng con không đổi
Ngày còn dài mẹ vội lo xa
Thâm tình giòng họ bao la
Làm người con đã thông qua điểm này.
 
Thơ gữi mẹ phân bày cạn lẽ
Hiểu dùm con mong mẹ an tâm
Mẫu tử ngâm khúc tình thâm
Con gom hết ý thăng trầm vào thơ.
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
BÁN MỐI TÌNH CÂM


Ai mua tôi bán mối tình câm
Đã sống cùng tôi quanh tháng năm
Nhớ quá tóc đen buồn đổi bạc
Thường nhiều mất ngủ mắt quầng thâm
Cheo leo ái nợ duyên tình ái
Đeo đuổi đời tôi quanh tháng năm
Người đã sang ngan tôi đứng đây
Buân khuân thơ thẩn dưới trăng gầy
Trời ơi tôi nhớ sao tôi nhớ
Tôi ngắm sao tình qua án mây
Án mây che khuất mất người thương
Em đã ra đi một nẽo đường
Bỏ lại sau lưng trời thương nhớ
Mình tôi xở rối cuộn tơ vương
Nay tôi rao bán vì tôi đã
Đã chết lòng tôi theo tháng năm
Tháng năm thương nhớ một mình mơ
Người đã sang ngan đã hững hờ
Tôi viết đôi lời vào giấy trắng
Loạn tình nào loạn ý tình thơ
Nay tôi rao bán vì tôi đã
Đã héo tim tôi bởi đợi chờ .
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0



ĐẸP QUÁ QUÊ ƠI

Tôi trở về quê hương chiếu nắng nhạt
Thăm làng xưa chan chứa cả tình người
Con sông nhỏ uốn mình theo dòng nước
Mắt nhìn tôi cô gái mĩm môi cười
Cho tôi hỏi con đường về Bình Hải
Con đường trải nhựa trái tim tôi
Bước lảng du cuộc đời phiêu bạc
Nay trở về quê đẹp quá quê ơi!
Nhìn nương dâu giòng khao xanh bát ngát
Ngăm cánh đồng tràng ngập lúa vàng tươi
Quê đổi mới lạ lùng trong đôi mắt
Chung quanh tôi nô nức tiếng vui cười
Cho tôi hỏi bạn bè từ thửơ nhỏ
Có còn không hay đã cách xa rồi
Vì kinh tế mỗi người đi mỗi ngã
Nay trở về tình bạn thiếu trong tôi
Đường vào thôn ngỡ ngàn từng nhịp bước
Hôm nay về quê đẹp quá quê ơi
Đường vào thôn ngở ngàn từng nhịp bước
Hôm nay về quê đẹp quá quê ơi
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
TỎ TÌNH

Tác Giả : Hoàng Gia Anh
 
 
Anh nhớ em nhiều em biết không
Nhớ em anh mãi dấu trong lòng
Anh nào dám nói thường anh nhớ
Chỉ tạm nhìn thôi anh ước mong
Anh ước mong sao có một chiều
Tỏ tình anh gửi trọn tim yêu
Cho em tất cả ngàn nhung nhớ
Anh đã thầm thương anh đã yêu
Từ đó anh thường vẫn ước mơ
Tương tư anh mãi gởi vào thư
Nhớ em ngây ngất lòng xao xuyến
Lứa tuổi con yêu đến dại khờ
Em lạnh lùng che nét thắm tươi
Che đôi moi đẹp mỗi khi cười
Sao em che cả trời nhan sắc
Một đóa hoa xinh hóa kiếp người.
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
LỜI KHUYÊN CỦA MẸ




 

Mẹ bảo Con hãy về thăm quê cũ !
Thăm làng xưa cùng bãi biễn thân yêu
Thăm con sông khi ghé đến chợ chiều
Thăm trường cũ ngày xưa cùng chung bước
Thăm con dốc con đê từng đôi nước
Thăm cánh đồng chôn kỷ niệm xa xưa
Chính nơi này, Mẹ dãi nắng dầm mưa
Nuôi con lớn từng giọt mồ hôi đổ
Mẹ vất vả tháng năm trường gian khổ
Cả cuộc đời Mẹ sống chỉ vì Con
Đã bao năm thương nhớ Mẹ mõi mòn
Lòng chờ đợi Cháu con về đoàn tụ
Nêu có dịp con về thăm quê cũ
Thăm bà con nay tuổi đã xế chiều
Thăm người anh cùng dòng máu thân yêu
Thăm thân tộc thăm bạn bè xưa cũ
Con bất hiếu không nghe lời khuyên nhủ
Vì lối về đèo thẳm với non cao
Không có hàng tre quen thuộc ngày nào
Không ruộng lúa, không đồng khoai nương đậu
Mẹ muốn ở chuỗi ngày còn với Cậu
Nhà Mẹ đâu, Mẹ bảo cháu con về ?
nhà Mẹ ở vùng Tây Nguyên đất đỏ
Rừng Ban Mê không có bãi cát vàng
Không có chợ Chiều, không có dòng sông nhỏ
Chỉ có đêm buồn Thú khóc rừng hoang
Vùng Cao Nguyên gió đông về lạnh lẽo
Nỗi thương lòng nối lại phút gian nan
Con xin viết vần thơ xin tặng Mẹ
Hãy vui lên trên buổi tiệc huy hoàng .
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
BỨC THƯ TÌNH ĐẾN TRỄ



Chính em là hoa khôi vùng biễn mặn
Dáng đài can tha thước đẹp yêu kiều
Xin một lần anh hỏi ý thương yêu
Cho anh gửi bức thư tình đến trễ
Em đẹp quá nét yêu kiều diễm lệ
Là giai nhân bên xóm biểu anh về
Đừng lạnh lùng kiêu hãnh với tình quê
Anh say đắm cây Phi tình lãng mạn
Là gió là mây
Không che nổi ánh sao tình trong sáng
Tỏa khắp vùng biễn mặn đẹp yêu thương
Lứa tuổi đôi mươi
Xin đừng đễ tâm hồn em băng giá
Giửa giòng đời hoa bướm đẹp thần tiên
Ngại nắng thẹn thùng
Đôi má em hồn tươi thắm đỏ
E giá cợt đầu làm tóc rối chầm bờ vai
Anh viết thư tình gửi em dù đến trễ
Đã lâu rồi anh mãi nhớ thương ai
Dẫu lá tình thư gữi em dù đến trễ
Kiếp thương thầm tình mộng chẳng hề phai.
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
GHEN !

Tác giả : Hoàng Gia Anh

Hỡi nàng thơ đẹp của tôi ơi !
Cô hãy thương tôi trọn cuộc đời
Đêm mộng cô đừng mơ lãng mạn
Dầu mơ chỉ được mỗi mình tôi .
 
Và cũng đừng quen xức nước hoa
Hương thơm ngào ngạt tỏa bay xa
Kẻo làm cho khách say sưa mãi
Dù chỉ một lần họ thoáng qua.
 
Đừng đi tắm biễn chỗ người đông
Lắm khách phong lưu chạnh động lòng
Gió đến nhiều cô chầm chậm bước
Sợ lòng nước đục bẩn da trong .
 
Có phải rằng ghen lắm đó không ?
Bởi cô đẹp tựa bó hoa hồng
Còn tôi thi sĩ ngèo xơ xát
Sợ mất nàng thơ mãi bận lòng
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
QUÁN VẮNG

Tác Giả : Hoàng Gia Anh
 

 
Quán vắng hôm nay gió lạnh lùng
Rượi nồng đã uống cạn bao chung
Hôm nay trong quán thay người mới
Đôi mắt nhìn tôi vẻ lạnh lùng
Ấm trà còn nóng đươc mang ra
Tiếng của nàng thưa quá mặn mà
Thu mất hồn tôi vào quán lạnh
Mời anh dùng trước đỡ chung trà
Tôi mãi ngồi đây một buổi chiều
Nhìn nàng chiêu đãi ngắm nàng yêu
Chân tôi muốn bước lòng tôi chẳng
Ngồi mãi nhìn ai nét diễm kiều
Hôm nay trong quán chẳng người đông
Chỉ có mình tôi đã phải lòng
Chén rượi tình suy còn lạc lẽo
Chung trà ấm dạ nước pha trong
Tôi bước ra đi một buổi chiều
Nỗi buồn vò vọ bỡi thương yêu
Lòng tôi yếu đưối tim tôi đã
Đã mến thương ai nét mỹ miều
Mùa đông năm tới tôi quay lại
Người đã đi rồi tôi ngẫn ngơ
Ngẩn ngơ tôi mãi ngồi đây mãi
Để nhớ hôm nao một buổi chiều
Tôi đã cùng nàng trao ướt hẹn
Và lòng tôi đã gởi tim yêu
Và lòng tôi mãi gom thương nhớ
Quán vắng ngày xưa một buổi chiều.
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
Chào HGA, đọc thơ hổm rày mà hôm nay mới weocom dc nè, chúc vui và sáng tác đều nha...
 
Quán vắng hôm nay gió lạnh lùng
Rượi nồng đã uống cạn bao chung
Hôm nay trong quán thay người mới
Đôi mắt nhìn tôi vẻ lạnh lùng

 
Quán cafe vắng
 
(Hương Yêu...)
 
Quán vắng bây giờ lại vắng thêm,
Tim chia hai nửa loãng vào đêm,
Em sẽ về đâu phương trời đó,
Ân tình đã cũ, dấu trong tim.
 
Rượu uống một mình cay dư vị
Lời xưa hò hẹn , người bỏ quên,
Không nhớ làm sao ta được đợi,
Lạnh lùng ngõ vắng sầu thênh thênh.
 
Quán vắng bây giờ lại vắng thêm...


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-08 14:17:50hoanggiaanh>
NHỚ NƯỚC THƯƠNG NHÀ
 


Thăm thẳm trời Tây khóc nỉ non
Xa quê đã mấy chục thu tròn
Thường tình cốt nhục tâm vò vỏ
Nhớ mẹ hiền lương dạ mỏi mòn
Nước nước đâu lòng thân viễn xứ
Tình nhà xót dạ bước chân bon
Dẫu mai thân gởi chung trời đất
Hồn nhớ về thăm lại nước non.
 
@Bangnguyet: cảm ơn bạn đã tặng mình bài thơ rất hay ^^, hy vọng có dịp làm quen với Băng Nguyệt
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
  Bài 1
Tôi vào đời năm tròn mười bốn tuổi
Mái trường xưa bỏ lại tận quê nhà
Gói hành trang đôi dép mòn cũ kĩ
Dìu nàng thơ đi khắp nẽo trời xa.

Bài 2

Cuộc đời tôi không một lần quen với net
Giửa trung dương quen bảo táp sóng phong ba
Thơ lên mạng nàng diễm kiều đang dẩn bước
Tôi âm thầm không mơ mộng chốn phồn hoa.

Bài 3

Mãi ngắm hồ thu nguyệt lững lờ
Mặt hồ xinh đẹp tợ trăng thơ
Đêm thu man mác hồn nhân thế
Tôi mãi chờ thu nguyệt chẳng chờ.
                        ( bài này cho 1 nhà thơ việt nam )

   Bài 4

Nghiêng nghiêng ánh nguyệt tàn đêm
Trăng thu ngã bóng bên thềm
Gió thu rung cành lá úa
Nhớ thầm khẽ gọi tên em .

    Bài 5

Hải âu bay lững lờ
Chạnh lòng nhớ nàng thơ
Mang một lần gặp gỡ
Tương tự chiều bơ vơ.

   Bài 6

Nàng về phố xưa
Hà Thành đêm mưa
Màn đêm giăng lối
Ô dù tôi đưa.

    Bài 7
Thân bèo nước
Kiếp tha phương
Nhớ cô hương
Hồn thơ mộng


           
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
Gần cả một tháng, mới có thể ghé thăm "quán" của mình được, rất mong quý vị bạn đọc gần xa tha thứ, vì mình còn phải đi biển, một tháng mới vào bờ để ghé thăm nó.Chỉ biết nhờ thằng cháu ở Việt Nam quản lý dùm. Khi đi biển, mình đã nghĩ ra một bài thơ để thể hiện tấm lòng mình với 1 nữ thi nhân của Việt Nam

ÁNG MÂY CHIỀU
Hởi áng mây chiều đang về đâu
Cho tôi nhắn gửi mỗi vài câu
Về nàng thơ trẻ trên trang net
Đã chiếm hồn tôi tự thưở nào
Sao lạ lùng ghê thấy ngẩn ngơ
Mới hay mình đã nhớ nàng thơ
Nếu không sao lại buồn tha thiết
Mộng mị từng đêm gối đợi chờ
Hãy đợi chờ ai ôi nhớ nhung
Biết nàng thơ có nhớ tôi không
Hay để người ta để tim tôi chết
Trả nợ thi nhân với má hồng.
 
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
Thưa quý vị độc giả thân mến,”Tuyệt” là một thể thơ thất ngôn bát cú, bề ngoài cũng bình thường như bài thơ khác. Tuy nhiên, mặt trái của sự bình thường ấy, mỗi câu trong 8 câu, “Tuyệt” đang che dấu bí ẩn vô cùng độc đáo.Và “Tuyệt” cũng đang lôi cuốn tôi đi sâu vào đam mê sáng tạo.
Hầu cống hiến quý vị độc giả thân thương đổi mới cách nhìn về nền tảng vườn thơ vừa mới khai sinh giữa miền đất quê hương yêu dấu.
Một lần nữa, quý vị độc giả giúp tôi giải mã dùm trắc ẩn sau lưng của bài thơ “ Tuyệt”
Sau khi bí ẩn lộ nguyên hình trong net. Nếu có sự mạo phạm nào tôi xin quý vị yêu thơ rộng lòng nghĩ tình độc giả chúng ta đồng mua vui nên rộng long miễn chấp.
                                                                   Hoàng Gia Anh
 
                                                TUYỆT
                   Gõ cửa lầu hồng gõ cửa có chủ không?
                   Lở đường mưa dội muốn vào trong
                   Những nghe hai cuốn đề thi ướt
                   Thắm lạnh khi vào mủ vớ ông
                   Hủ đậy rượi đào đôi bao tỉn
                   Đếm đeo chuỗi ngọc một vài xâu
                   Trên lầu kiều nữ ong eo đứng
                   Dưới trướng vương tôn khéo đứng hầu.
 
 
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
TUYẾT RƠI

 
 
Mấy độ  đông sang tuyết đã về
Cỏ vàng trắng xóa khắp chân đê
Tuyết đang phong tỏa chân mây trắng
Gió lạnh bao quanh khắp mọi bề.
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
HOÀNG HẬU EMMA HAWAII
 
 
Ngoài cổng thành bao quanh lính Mĩ
Trong hoàng cung chuẩn bị chuyền giao
Tầm vông lưỡi mác kiếm đao
Chiến tranh với súng bên nào hơn thua.
 
Trên ngai vàng không vua chỉ thị
Dưới triều thần võ bị thô sơ
Thương dân biết tính sao giờ
Tay cầm bút ký ngẫn ngơ cả hồn.
 
Lòng đau thắt núi non hùng vĩ
Thế ngang tàn giặc Mĩ hung hăng
Chàng ơi có hiểu thiếp chăng
Vì dân thiếp phải quấn khăn quốc hờn.
 
Quân của Mĩ chờn vờn hải đảo
Cuộc tương tàn sắp nổ tung đây
Ngoài thành quân giặc bao vây
Trong thành phận gái thiếp thay thế chồng.
 
Tay cầm bút lệ sắp chảy
Máu quốc hờn đốt cháy tâm can
Chàng đi bỏ lại gian san
Quần hồng phận gái thay chàng cứu dân.
 
Ngôi chín bệ cán cân tuy nặng
Máu dân lành thiếp chẳng làm ngơ
Tấm thân liễu yếu đào tơ
Làm sao thiếp giữ cỡi bờ tiền nhân
 
Tay cầm bút phân vân khôn tả
Cảnh quốc hờn lã chả dòng châu
Lúc này chàng bỏ đi đâu
Để trăm thảm gắng ngàn sau thiếp mang.
 
Thế giặc mạnh ngang tàng uy hiếp
Vào hoàng cung buộc thiếp chuyển giao
Đau lòng biết tính làm sao
Chính tay thiếp đổ cơ đồ chàng xây
 
Bồng lai đảo từ đây đổi chủ
Cả hoàng cung bao phủ tan thương
Ngai vàng chẳng có quân vương
Triều thần ngơ ngáo hậu đường bó tay.
 
Thiếp phận gái khó thay lịch sử
Bút cầm tay từng chữ run run
Kí tờ chuyển nhượng lệ tuôn
Toàn dân đang để tang buồn quốc vong.
 
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
             HỘI TÂY 

Kìa hội thăng bình tiếng pháo reo
Bao nhiêu cờ kéo với đèn treo!
Bà quan tênh hếch xem bơi trải,
Thằng bé lom khom ghé hát chèo.
Cậy sức, cây đu nhiều chị bám;
Tham tiền, cột mỡ lắm anh leo.
Khen ai khéo vẽ trò vui thế,
Vui thế bao nhiêu, nhục bấy nhiêu.
 
          TẾT NGHÈO
Tết mấy năm liền chẳng pháo reo
Lấy đâu ra đối để mà treo
Cơm chiều sáng sớm lo bươi chãi
Tăm tối trưa nay bủa mái chèo
Phách phách đói lòng thêm lụy rún
Thùng thùng xót dạ mỏi chân leo
Mỗi lần tết đến sao nghèo thế
Cái nợ gia truyền mãi cứ đeo.


HGA mình giờ mới vào đất liền, ngay lập tức vào vnthuquan.net ngay, tặng các bạn bài thơ mình mới làm. Chúc các bạn năm mới an khang thịnh vượng, thành công trong mọi lĩnh vực

 
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
BIỂN VẪN KHƠI
Tôi với nàng thơ tắm biển đông
Cùng thơ say ngủ giấc trưa nồng
Mặc cho thế sự nhiều hư ảo
Cũng chẵng lo chi chẳng bận lòng.
 
Tôi với nàng thơ dạo đó đây
Trên con thuyền mộng chỡ trăng đầy
Quanh tôi có cả trời mây nước
Mãi trộm nhìn thơ yêu đắm say.
 
Nàng thơ mãi sống ở bên ta
Tóc bạc răng long đến tuổi già
Thơ hãy dìu tôi nhè nhẹ bước
Thăm tình kỉ nọ đã trôi qua.
 
Ngày đó còn xa lắm phải không ?
Nàng quên trang điểm má môi hồng
Tôi quên sáng tác bài thơ mới
Tình nghĩa không quên vẫn mặn nồng.
 
Sống mãi bên nhau cuối cuộc đời
Không còn  bận bịu ở trong tôi
Chẵng nghe sóng gió chiều chưa đến
Và cũng không còn biển vẫn khơi.
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
CŨNG VẪN
 
Cũng vẫn hôm nay ánh nắng chiều
Mùa trời trở lạnh gió hiu hiu
Trong lòng cũng vẫn buồn man mác
Nhớ đến người xưa một thưở yêu.
 
Cũng vẫn hòai mong trong giấc mơ
Nàng xưa không đến để tôi chờ
Không còn giọng nói thường au yếm
Cũng vẫn hững hờ điềm nhiên vẫn.
 
Có phải tôi còn yêu lắm không ?
Khi người ta đã bước theo chồng
Bỏ tôi đứng giữa trời nhung nhớ
Chẵng chút thương tâm chẳng bận lòng.
 
Đêm nay thao thức trắng canh thâu
Rót chén tình si để giải sầu
Dốc cạn men say lòng cũng vẫn
Nơi buồn đến chậm nhịp tim đau.
 
Cánh cửa tình yêu khép lại rồi
Chi còn đơn lẽ mỗi mình tôi
Cớ sao thương quá còn đây mãi
Làm khổ vần thơ nhớ một người.
 
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0

Kìa em bé khoảng chừng năm sáu tuổi

Tay dắt bà tay ngửa nón xin vang
Có kẻ bỏ một xu cứu đói
Cũng nhiều người lặng lẽ bước qua ngang
Tôi chợt thấy lòng mình se thắt lại
Đoạn phim buồn dàn dựng khắp trần gian
Trời không mưa giọt sầu len lén chảy
Dư âm còn dội mãi tiếng em vương
Bên kia đường người mù đang hát dạo
Đem làn hơi đổi lấy bát cơm chiều
Hởi tình người mở rộng cửa thương yêu
Giúp đở họ cuộc đời không định hướng
Đường tương lai mịt mù trong ảo tưởng
Đắp màn sương gió lạnh mỗi đêm trường
Chiếc áo cũ che thân từng năm tháng
Hỡi tình người đón nhận tấm tình thương.
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
Cả 1 thời gian dài HAG mới có thể quay lại với vnthuquan.net, vừa qua, mình đã nhờ 1 số người bạn ở Việt Nam tổ chức làm 1 audio cho mình với những bài thơ mà mình rất yêu thích.Đến giờ này thì nó đã hoàn thành xong, mìh xin đưa ra cho các bạ cùng nghe rồi cho mình ý kiến nhé
audio gồm  có :
nỗi lòng chinh phụ
tình mẫu tử
áng mây chiều
link : http://hoanggiaanh.net/index.php?option=com_content&view=article&id=209:audio-nhg-bai-th-lc-bat-ca-hoang-gia-anh&catid=43:phim-hoanggiaanh&Itemid=68
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
  TRẦN TỤC  
Nhờ ai gửi gắm mấy câu thơ
Sóng gió bạc đầu lắm ngẫn ngơ
Lạnh lẽo xá chi đời biển mặn
Đói no nào quảng chẳng thời cơ
Thời cơ chưa chịu viếng nghề câu
Thơ có đôi bài biết gởi đâu
Sơ hở e rằng dông gió lấy
Lơ là sẽ bị thủy triều thâu
Biết mình gian khổ cum cum giữ
Mượn đỡ thơ người vịnh mấy câu
Vịnh mấy câu thơ nhớ mỗi lời
(trăm năm ông phủ vĩnh tường ơi)*
HỒ sen đài cát hoa tươi thắm
XUÂN sắc giai nhân nét tuyệt vời
HƯƠNG phấn khuynh thành say thế tục
ĐẸP tình xướng họa ghé thăm chơi
Thăm chơi ngỏ ý cưới xin bà
Tiếc lộ tin mừng phủ gởi ra
Rúng động càn khôn đây đó biết
Lan tràn Nam Bắc tiếng tăm qua
Nợ nước lãng quên ân phụ mẫu
Tình nhà bở dỡ nghiệp ông cha
Chi bằng xuống biết đời sương gió
Trần tục không màn, thế tục đa
http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
                   LỜI TRẦN TÌNH
 
Cô dượng thay tôi cũng quá nhiều
Lời nào kể hết nổi thương yêu
Lòng nào gói trọn tình huynh muội
Chứa đựng trời thương một sớm chiều
 
Mẹ già trai gái cũng con chung
Gái gánh ngàn thương lúc khổ cùng
Trai lạc dòng đời thân viễn xứ
Hiểu nào trả hết đất bao dung.
 
Anh bỏ ra đi vạn nẻo đường
Bỏ tình em mẹ bỏ quê hương
Quê nhà hôm sớm em lo mẹ
Đất khách lòng anh cũng đoạn trường.
 
Tình nghĩa làm sao biết nói sao
Nên anh gởi ý của anh vào
Lời thơ chan chứa lòng anh hiểu
Mẹ ốm em lo mấy thửơ nào.




ps: lâu lắm mới vào vnthuquan.net, vì bận quá nên không có thời gian ghé thăm, chúc vnthuquan ngày càng phát triển

http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
                                   TÌNH THƠ VÙNG ĐẤT ĐỎ
Ngày về thăm lại quê hương
Ngờ đâu gặp bác chung đường túi thơ
Lòng của bác ước mơ giòng bút
Tâm của tôi mong phút hồi hương.
 
Cùng nhau nặng gánh thi trường
Cùng nhau dẫn bước chung đường thi nhân
Tôi và bác xa gần mới biết
Lấy tình người tha thiết hỏi han.
 
 
Giờ này chung ngỏ chung làng
Chung nền văn hóa chung đàng thơ thương
Thơ của bác quê hương từ ngữ
Lời của tôi cùng chữ cha ông.
 
Xét ra ta cũng một nhà
Cùng ngòi bút Việt chung hòa mực nam
Ý tôi thăm bác bao gồm
Lời tôi tỏa rộng giữ vòm trời tây.

http://www.hoanggiaanh.net
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»