📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Ảnh Sưu Tầm

Nghìn HOA LAN, nghìn HOA HỒNG và Những BỨC ẢNH ĐẸP NHẤT HÀNH TINH - Tuyển Tập Tranh Picasso

1.019 trả lời, 216.083 lượt xem — Trang 29 / 34
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-31 04:05:36Trần Mạnh Hùng>
  
SÀI     THOẢI      MÁI  
Núi non còn đó vẫn y nguyên.
Chỉ khác danh xưng với đạo tiền.
Đổi chác tặng không mừng hết lớn.
Bán mua biếu vốn sướng như điên.
Đâu cần biết đến nguy vong quốc.
Chẳng nhớ làm chi chuyện tổ tiên.
Đất nước của chùa sài thoải mái.
Chết ai cứ mặc chẳng hề xiên.
Trần        Mạnh      Hùng
_____}{____}{____}{_____
(________________________)
{}        31.5.2009 2:11:25     {}



"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-04 23:35:07Trần Mạnh Hùng>
VÀO         CÕI       MỘNG
Tình ta đẹp quá phải không em
Ngây ngất bên nhau mãi gọi tên.
Hai đứa đắm chìm trong nguyện ước.
Đôi mình tan biến chốn nhung mềm.
Anh như cuốn hút vào giòng xóay.
Em tựa tơ vương khéo nhấc lên.
Cứ thế lửng lơ vào cõi mộng.
Tình ta đẹp quá phải không em.
_____}{____}{____}{_____
(______Trần Mạnh Hùng______)
{}        29.5.2009 3: 45:31      {}
 
 

  
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-04 23:35:43Trần Mạnh Hùng>
GỐI           MỘNG
Nỗi xót xa nào len mắt em.
Nỗi buồn nuôi nỗi nhớ không tên
Nỗi tình thao thức đêm chờ sáng.
Nỗi nhớ ngây say gối mộng mềm.
Nỗi thẫn thờ lòng đau khép kín.
Nỗi dày vò dạ buốt xuyên lên.
Nỗi cay nỗi đắng em yêu dấu.
Nỗi đớn đau nào len mắt em.
Trần      Mạnh      Hùng 
_____}{____}{____}{_____
(________________________)
{}     
   26.5.2009 2: 37:40      {}
 
  
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-04 23:39:06Trần Mạnh Hùng>
EM      VẪN     THẾ
Ta là nỗi nhớ của riêng nhau.
Buồn dỗi, yêu thương vị ngọt ngào.
Thiếu vắng tiếng cười mong biết mấy.
Tràn thừa hờn trách thấm càng đau.
Vui mừng nồng nhiệt bao yêu dấu.
Khóc giận buồn thiu với khổ sầu.
Em vẫn thế người tình diễm lệ.
Ta yêu nhau trọn mối tâm đầu.
Trần       Mạnh      Hùng
____}{____}{____}{_____
(________________________)
{}        26.5.2009 2:06:33         {}
  
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-04 23:38:36Trần Mạnh Hùng>
EM      LÀ    TẤT      CẢ
Em luôn là hiện hữu bên nhau.
Em mãi là thương nhớ ngọt ngào.
Em khoảng trời mênh mông nỗi nhớ.
Em vừng trăng phẳng lặng niềm đau.
Tràn dâng trong nỗi lòng ngây ngất.
Chìm ngập vào tâm thức đậm sâu.
Em vẫn thế tình nhân bé bỏng.
Cho con tim ấp ủ tình đầu.
Trần Mạnh Hùng
_____}{____}{____}{_____
(________________________)
{}        24.5.2009 5:59:25         {}
  
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-04 23:38:03Trần Mạnh Hùng>
NỤ HOA HỒNG 
Lối về hai đứa vẫn đi chung.
Trong nắng vàng hoe có gió nồng.
Chân bước thấp cao nghe chuyện kể
Tiếng cười tươi tắn nói bông dưng.
Em đi bên cạnh lòng đầm thắm.
Anh nối tình theo dạ đợi mong.
Tan lớp đón em bên góc phố.
Trao em ngỏ ý nụ hoa hồng.
Trần   Mạnh   Hùng
_____}{____}{____}{_____
(________________________)
{}        23.5.2009 00:04:51        {}

  
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-04 23:37:31Trần Mạnh Hùng>
GIẤC      MƠ      LÒNG
Vai anh em tựa lúc nồm đông.
Gió lạnh khéo tô thắm má hồng.
Mắt nhắm mơ màng trông diễm lệ.
Tay chòang run rảy vỡ thinh không.
Bờ môi nũng nịu bao thương mến.
Hơi thở nồng nàn thóat đợi mong.
Suối tóc xỏa dài như suối mộng.
Tình vô tư nhập cõi mơ lòng.
Trần      Mạnh      Hùng
_____}{____}{____}{_____
(________________________)
{}        22.5.2009 5:19:25         {}
  
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-04 23:36:55Trần Mạnh Hùng>

Suckhoegiadinh.org theo nguồn Vnexpress.net - tác giả: người dân Hà nội

 
 
PHÁ      NIÊM    LUẬT
Hà Nội mới mưa thành Hà lội.
Người người, xe ngựa tha hồ lội.
Thuyền, tàu tấp nập mải mê chèo.
Trái, gái nghêng ngang lõm bõm lội.
Ngòai ngõ cơn mưa chợt đến nhanh.
Trong nhà sóng nước tràn ngập lội.
Họ hàng mừng cưới hả hê cười.
Xe kéo rước dâu lăn bánh lội.
Trần Mạnh Hùng
_____}{____}{____}{_____
(________________________)
{}        21.5.2009 3:11:14           {}
 
Hà Nội mới mưa thành lũ lội
  
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-04 23:36:21Trần Mạnh Hùng>
                   
GIÒNG  ĐỜI
Mỗi độ thu tàn nhớ gió đông
Dưa chua thịt mỡ má em hồng.
Bờ môi son đỏ "Trầu cau" quyện.
Suối tóc nhung đen "Bồ kết" nồng.
Mỗi độ đông về thêm ước nguyện
Và khi xuân đến hết chờ mong.
Giòng đời cứ thế trôi trôi mãi.
Để mặc tình ai chả hận lòng
Trần     Mạnh      Hùng
_____}{____}{____}{_____
(________________________)
{}        19.5.2009 10:11:33          {}
  
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

Chỉ là mộng tưởng mà thôi
tmh
 
HƯ    ẢO
CHỈ   LÀ   MỘNG  TƯỞNG
Có nỗi niềm riêng nhớ ngất ngây
Hương xưa còn phản phất đêm ngày.
Tưởng nghe tiếng nói cười thân thiết
Thoáng hiện bóng hình liễu lả bay.
Duyên dáng tròn đầy ơn bác mẹ.
Hiền ngoan trả lễ nghĩa cô thầy.
Đâu đây còn sót mùi son phấn
Nhớ mãi nụ cười với đóa mai
Trần       Mạnh      Hùng
_____}{____}{____}{_____
(________________________)
{}        19.5.2009 2:55:14           {}
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
||||THUỞ THƠ NGÂY||||
Lối nào trở lại thuở thơ ngây.
Tuổi ngọc vô tư với tháng ngày.
Lưu bút nhớ thương hoa phượng nở.
Vần thơ xao xuyến giọt sương bay.
Sân truờng thỏa thích bên ô nhảy.
Lớp học vui tươi cạnh bảng thầy.
Tà áo còn vương mùi mực tím.
Rụt rè e ấp mộng ngày mai.
Trần   Mạnh   Hùng
_____}{____}{____}{_____
(________________________)
{}           18.5.2009 5:33:58          {}
  
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-17 15:33:44Trần Mạnh Hùng>
NỖI NHỚ
Nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ đây
Bao nhiêu mong đợi chất sao đầy.
Từng đêm trăn trở gom vào mộng.
Từng phút mơ màng gởi đến mây.
Trao gió tình nồng lưu luyến nhớ.
Trao trăng dấu ái héo hon gầy.
Hỏi em còn thức hay say lả.
Có biết ai kia vẫn đợi đây.
Trần Mạnh Hùng
_____}{____}{____}{_____
(________________________)
{}      17-5-2009 12:32AM      {}
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-16 22:36:24Trần Mạnh Hùng>
CẶP       MÁ     HỒNG
Nhớ thuở trót yêu cặp má hồng
Búa rìu, gươm giáo tựa cơn giông.
Gánh cơn thịnh nộ nghiêng trời Bắc.
Hứng trận đòn ghen lệch biển Đông.
Đành mặc nhân duyên theo số phận
Cầm bằng tình nghĩa trả cho xong.
Phù du một kiếp đời sương khói.
Trân quý tình yêu ở cõi lòng
Trần     Mạnh     Hùng
}{____}{____}{
(______________)
{}     2-5-2009 11:23 Pm     {}
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-16 22:33:11Trần Mạnh Hùng>
CẢNH     ĐƠN     CÔI
Này em hết ý! Nói vừa thôi
Có hét, có than chuyện đã rồi.
Khơi động ích gì thêm thấm mệt
Khuấy làm chi nữa hãy buông trôi
Thôi thì bớt giận cho thanh thản.
Có vậy phần vui được phản hồi.
Lỡ chén, lỡ say nên ngã ngựa.
Và anh đã hiểu nỗi đơn côi
Trần      Mạnh     Hùng
}{____}{____}{
(______________)
{}                                                  {}
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-16 01:41:34Trần Mạnh Hùng>


AI CŨNG HIỂU
Việc đâu còn đó - nói chi vào
Đã phóng lao rồi bám lấy lao.
Mở mắt thật to xem trúng đích.
Mím môi thật chặt bước lên cầu.
Dưới chân sỏi đá đâu là thấp???.
Trong mắt bầu trời có phải cao???
Sai, đúng hiển nhiên ai cũng hiểu.
Hơi đâu chuổc khổ phải không nào. 
TMH
T M H
T  M  H 
T   M   H
||||||||||||||||||||||||
_O_____O_____O_
{}                    {}
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-16 01:45:18Trần Mạnh Hùng>
THUỞ NGÂY THƠ
Lối nào trở lại thuở ngây thơ.
Xin trả đến người những ước mơ.
Trả lại nụ cười duyên đắm đuối.
Trả cho ánh mắt sóng tình tơ.
Trả luôn ân ái lòng yêu dấu.
Trả cả hẹn hò dạ ngẩn ngơ.
Trả hết đợi chờ và nỗi nhớ.
Trả về ký ức mỗi bài thơ.
Trần Mạnh Hùng
_____}{____}{____}{_____
(________________________)
{}           16.5.2009 4:53:33         
{}
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-16 01:47:46Trần Mạnh Hùng>
TRÊU                   GAN
Anh gọi em, em không bắt máy.
Cho chuông điện thọai dập dồn vang.
Chờ mong người ấy trong thương nhớ.
Trông ngóng ai kia những ngỡ ngàng.
Giòng nhạc vô duyên như diễu cợt.
Hồi chuông lãnh đạm cứ trêu gan.
Bao lần nhắn gọi đều vô vọng.
Đầy đọa đợi tin lắm bẽ bàng.
Trần Mạnh Hùng
_____}{____}{____}{_____
(________________________)
{}      15-5-2009 3:26 Pm      {}
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
|||TÌNH||||THƠ|||
Ai người hiểu rõ ý tình thơ.
Tiếng nói con tim dệt ước mơ.
Từng chữ yêu đương đan nỗi nhớ.
Mỗi câu quyến luyến nối đường tơ.
Hồn thơ mang lại bao rung động.
Ý nhạc đem về những ngẩn ngơ.
Vắt cạn nỗi lòng khi cảm xúc.
Gởi vào tâm sự kết vần thơ.
Trần     Mạnh     Hùng
_____}{____}{____}{_____
(________________________)
{}      15-5-2009 3:26 Pm      {}
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-14 04:55:04Trần Mạnh Hùng>
MUÔN         LỜI         NHỚ
Gặp ngỡ lâu ngày đã mến yêu.
Làm sao diễn tả được tình yêu.
Gởi vào mơ mộng muôn lời nhớ.
Nhập cõi bâng khuâng vạn ý yêu
Vào thuở cảm say trong chốn ảo
Cùng thời lãnh đủ trận ghen yêu.
Tình yêu mật ngọt hay chua chát
Ngôn ngữ trái tim hiểu được yêu
[align=center][color=#0000cc][color=#ff0000][align=center][color=#000099][align=center][color=#0000cc][color=#0000cc][color=#ff0000][font="times new roman"]TMH
T M H
T  M  H 
T   M   H
||||||||||||||||||||||||
_O_____O_____O_
{}                    {}
[/color]
[/color][/color][/color][/color][/font][/color]
[/align][/align][/align]
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-14 05:01:55Trần Mạnh Hùng>
CHÍNH TÂM
Có nghĩa gì đâu ở cõi trần.
Tử sinh, sinh biệt giữa lằn phân.
Trông lên mang nợ trong muôn một.
Nhìn xuống chịu ơn những vạn lần.
Tương ái chính tâm tròn đạo hạnh.
Nhân hòa thành ý hưởng an tâm.
Nhịn nhường có dễ sao ly lọan.
Nợ trả, ơn đền cột lấy thân.
Trần     Mạnh     Hùng
_____}{____}{____}{_____
(________________________)
{}      13-5-2009 19:04 Pm      {}
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-16 23:03:25Trần Mạnh Hùng>
 CHƯA       THỀ      HẸN
Năm tháng trôi qua chắp cánh bay.
Mang theo thương nhớ trải phương này.
Hồn nhiên nhặt phượng thời chân sáo.
Ngây ngất vương tình thuở đắm say.
Yêu mới biết yêu ngây ngất mộng.
Nhớ vừa tròn nhớ héo hon gầy.
Bao lần gặp gỡ chưa thề hẹn.
Anh trót yêu rồi em đã hay.
Trần   Mạnh  Hùng
_____}{____}{____}{_____
(________________________)
{}2-5-2009 5:17 Pm {}

"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
 
XUÂN         BẤT       DIỆT
X
uân bao nhiêu tuổi vẫn còn xuân
X
uân biết bao giờ mới hết xuân
X
uân cũng nồng nàn khi tóc trắng
X
uân thường rạo rực lúc măng xuân
X
uân mang hoa bướm xua lo nghĩ
X
uân ép thời gian trả tuổi xuân
X
uân vẫn đáo lai đời đã xế
X
uân ban hạnh phúc khắp trời xuân
Trần Mạnh Hùng
}{________}{________}{
(____________________)
{}                                     {}
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-14 05:08:45Trần Mạnh Hùng>
 
CÁI   ĐÊM   HÔM   ẤY
Cái đêm hôm ấy dưới thuyền nan
Có nhạc, có trăng rượu ngập bàn
Anh đã say men ngơ ngẩn đắm
Em như ngây ngất vuột ngăn can.
Em chìm giấc ngủ trong hoa mộng.
Anh nhập cơn mê giữa tích tàn.
Cùng sóng rì rào hòa tiếng lá.
Mơ hồ gío thổi điệu hò quan
Trần     Mạnh     Hùng
}{____}{____}{
(______________)
{}                           {}



 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
TẠI          VÌ        SAO
Này em còn nhớ  tại vì sao.
Khói lửa bão giông đến thế nào
cuốn lốc khung trời mây xám nghịt.
Phủ mờ vùng biển sóng trùm bao.
Những khi giận dữ như mưa trút.
Là lúc đòn ghen tựa sét chào.
Cái thói sôi gan sao vẫn lạ.
Này em có nhớ tại vì sao.
Trần    Mạnh      Hùng
}{_____}{_____}{
(________________)
{}                               {}
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-10 22:20:16Trần Mạnh Hùng>
Em ở Đô Thành vẫn dáng quê
Hồn nhiên chất phát chỗ nào chê.
Công ngôn cha dạy tròn trung hiếu.
Dung hạnh mẹ chăm giữ nếp nề.
Trí cả băng ngàn đè sóng biển.
Tài cao vượt núi bẻ sừng tê.
Tuổi thơ tuy vậy còn e thẹn
Vẻ đẹp nhu mì vạt áo quê
Trần Mạnh Hùng
}{___}{___}{
(____________)
{} 30.12.2008 {}
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-12 05:11:12Trần Mạnh Hùng>
               KHO THUỐC NỔ KHO
                    KHO THUỐC NỔ          NỒ
              KHO    THUỐC    NỔ          NỔ
             KHO        THUỐC         NỔ      NỒ
        Ai thấy vậy xin đừng tưởng bở   NỔ
        Dáng ngon lành nụ cười hoa nở.  NỔ
       Mắt long lanh cuốn hút đam mê.  NỔ
       Miệng chúm chím chào mời cởi mở.NỔ
       Danh tiếng vang lừng ai dám chê. NỔ
       Công danh chói lọi người run sợ.  NỔ
        Tâm tình cảm ái tấm lòng quê    NỔ
           Ai biết đâu là kho thuốc nổ      NỔ
Trần       Mạnh     Hùng
Trần  Mạnh    Hùng
}___}{____}{
(_____________)
{}    27.12.2008 5:40:32     {}
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
[align=center]
MỪNG    LỨA     ĐÔI
Có phải chăng là lời ước hẹn
Ta bên nhau rạng rỡ tươi cười.
Em e thẹn má hồng thêm thắm.
Anh ngất ngây tim đập loạn vui.
Tình luyến ái dâng tràn ánh mắt.
Nụ thương yêu ngọt chín bờ môi.
Em nhìn xem nắng xuân vừa đến
Mừng chúc ta duyên đẹp tốt đôi.
Trần        Mạnh        Hùng
}{___ ___}{__ ____}{
(____________________)
{}    27.12.2008 5:40:32     {}

[/align]
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-12 04:26:21Trần Mạnh Hùng>
NÉT         TRẺ      THƠ
Anh yêu em vẻ đẹp ngây thơ
Môc mạc hồn nhiên nét trẻ thơ
Ánh mắt mơ màng như nũng nịu
Tiếng cười tươi thắm tựa bài thơ.
Tung tăng trong nắng bao tình tứ.
Thả mộng cùng trăng thóat ý thơ.
Khép nép bên anh chiều gió lộng
Em thiên thần diễm lệ ngây thơ
Trần          Mạnh           Hùng
Trần        Mạnh         Hùng
}{___ ___}{__ ____}{
(____________________)
{}    26.12.2008 5:40:32     {}
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
 
GIÂY       PHÚT      ĐÂY
Duyên nợ gặp nhau giây phút đây
Tưởng như quen biết đã bao ngày.
Ý ngây ngất ý vương lên mắt
Lời cảm thông lời nắm lấy tay
Một thóang ngẩn ngơ xao xuyến mãi
Ngàn năm lưu luyến dấu yêu đầy.
Để cho hai đứa chìm vào mộng.
Và chuỗi tương tư kết nối này
Trần         Mạnh         Hùng
}{___ ___}{__ ____}{
(____________________)
{}                               {}
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0