📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Để em nói lời tạm biệt - trương tiểu nhàn - hết

35 trả lời, 2.715 lượt xem — Trang 2 / 2
có tất cả . Còn tôi chỉ cần một mình Hiểu Giác thôi mà anh cũng bay khỏi tầm tay tôi .

Mạng số có khi đối xử công bằng với tôi không ?
Mộng Mộng gọi điện thoại đến công ty cúa tôi , chị ấy nói .
--Tôi đang chờ chị ở căn -tin dưới lầu . Chị không xuống , về sau chúng ta cũng không cần làm bạn nữa .
Tôi bất đắc dĩ phải xuống căn -tin gặp chị ấy .
--Tại sao chị phải tránh tôi ? --Mộng Mộng hỏi tôi .
--Tôi không tránh chị --tôi đáp .
--Chị không cần phủ nhận , có phải tôi có điều gì có lỗi với chị ?
--Chị không có lỗi với tôi . Đàn bà hạnh phúc và đàn bà bất hạnh không có thể đi cùng nhau .
--Thì ra như thế .
--Chỉ muốn đau buồn của tôi không truyền nhiễm sang chị .
--Chị căn bản không coi tôi là bạn rồi .
--Có --tôi đáp --vì chị là người bạn tốt nhất của tôi nên mới hố thẹn trước mặt chị , nên tôi so sánh với chị , tôi rất đố kị với chị .

Tôi không nhịn được chảy nước mắt .
Mộng Mộng không nhịn được khóc theo .
Tôi nhìn thấy Mộng Mộng khóc thì trong lòng rất day dứt .
--Xin lỗi --tôi nói .
--Chưa đi đến bước cuối của đời người cũng chưa biết người nào mới là người hạnh phúc nhất --Mộng Mộng nói .

Hôm nay , Phương Nguyên gọi tôi vào văn phòng của anh ta .
--Có một công tác mới giao cho cô phụ trách --anh ta nói --là khách hàng mới , công ty may mặc Liên Toả bây giờ do con gái của ông chủ tiếp nhận . Bộ phận thị trường muốn thay đổi công ty thành một hình tượng mới , cho nên ngay cả các công ty liên quan cũng dều thay đổi .

--Tôi sẽ liên lạc với cô ấy , để xem cô suy nghĩ ra sao --tôi nói .
--Gần đây cô ra về rất muộn , không cần gặp bạn trai nữa sao ?
--Không có --tôi đáp .
--Hải Minh tốt lắm .
--Tôi làm sao dám trèo cao .
--Anh ta dường như rất có tình cảm với cô .
--Không bằng dựa vào bản thân mình tốt hơn --tôi nói .
Phương Nguyên ậm ờ .

Tôi hẹn với thư ký của Mary Trình thời gian gặp cô ta .
Tổng công ty của họ ở Trường Sa có qui mô rất lớn , riêng bộ phận thị trường đã chiếm trọn một tầng lầu .

--Cô Trình đang chờ cô bên trong --thư ký cô Trình nói .
Tôi bước vào . Thì ra Mary Trình là Trình Diệp Ấn . Bên cạnh cô ta còn có một nam , một nữ nhân viên cao cấp .

--Thì ra là cô à ? --cô ta bật cười .
--Tôi là Khâu Hoan Nhi của công ty Vận Sinh --Tôi thật muốn quay đầu bỏ chạy . Tôi phải hầu hạ cô ta , cô ta ở trên cao còn tôi thì lộ rõ thế yếu kém .

--Mời cô Khâu ngồi --cô ta đầy vẻ dắc ý .
Tôi đưa danh thiếp cho cô ta .
--Chúng ta đã gặp mặt nhau , đã gọi điện thoại qua lại rồi .
Cô ta thao thao bất tuyệt nói ra suy nghĩ của mình , ngay cả việc tài trợ cho các minh tinh mặc trang phục cúa cô ta cũng nghĩ chu đáo rồi .

--Cô quen thân với Mộng Mộng , phải không ?--Cô ta hỏi tôi --hiện giờ Mộng Mộng rất nối tiếng , cần tài trợ cho cô ấy .
--Cô ấy chưa hẳn chịu --tôi nói . Nếu Mộng Mộng biết do công ty của Trình Diệp Ân tài trợ nhất định sẽ không chịu .
--Thế thì phải xem cô làm ra sao --Diệp Ân uy hiếp tôi .

Lúc này có điện thoại chuyển vào tìm cô ta , thư ký nói là ông Âu , đó chắc chắn là Hiểu Giác .
--Ăn cơm trưa ? Được rồi , lát nữa gặp --cô ta nói với người trong điện thoại .
--Tôi trở về viết bản kế hoạch đưa cho cô . Nếu không có chuyện gì tôi xin cáo từ --tôi đứng dậy .
--Cô không chuyện gì chứ ?--Cô ta đột nhiên hỏi tôi .
--Chuyện gì ?--tôi hỏi lại .
--Hiểu Giác nói thần kinh của cô dường như có vấn đề --cô ta nói trước mặt hai nhân viên cao cấp .
--Cô Trình , Vận Sinh không thể phái một nhân viên bị bệnh thần kinh dến hợp tác với cô --tôi phản đòn .
Cô ta bật cười .
Hiểu Giác lại nói với cô ta thần kinh tôi có vấn đề .


--Có thế đổi người khác làm công tác này không ?--tôi hỏi Phương Nguyên .
--Chuyện gì ? ông hỏi tôi .
--Không có gì .
--Người khác đều có công tác rồi . Hơn nữa tôi cho rằng công tác này rất thích hợp với cô .
--Thế thì tôi tiếp tục phụ trách --tôi bất đắc dĩ nói .

Cuối cùng Diệp Ân cũng không làm khó tôi . Kỳ thực cô ta đã là kẻ chiến thắng không cần làm khó tôi .
Cuối cùng tôi phải tìm Mộng Mộng . Chúng tôi hẹn nhau tại một qúan cafe ở Vượng Giác .

--Tại sao không tìm tôi ? Mộng Mộng vừa ngồi xuống liền hỏi tôi .
--Công tác bận rộn mà --tôi nói , lẽ nào tôi nói với chị ấy là chị ấy khiến tôi rất tự ti sao ?
--Chị muốn tôi mặc trang phục của công ty cô ta à ? Cô ấy là tình địch của chị mà .
--Hiện giờ cô ta là khách hàng của tôi .
--Vì bản thân của chị hay vì lấy lòng Hiểu Giác ?
--Tôi không còn cần lấy lòng Hiểu Giác --tôi đáp .
--Nếu vậy tôi đồng ý .
--Cám ơn chị .
--Có một người muốn gặp chị .
--Ai thế ? Thiết Hán à ?
--Anh ấy tới rồi ! Mộng Mộng chỉ tay ra cửa căn -tin .
Thì ra là Đắc Nhân .
--Đã lâu không gặp rồi --Anh nói ngượng ngập .
--Hai người từ từ nói chuyện nhé . Tôi có hẹn với ký giả phỏng vấn ở gần đây , tôi phải đi trước . Tìm gặp tôi sau nhé ! Mộng Mộng vỗ vào vai tôi .
Đắc Nhân dang muốn mở miệng nói với tôi .
--Đừng nhắc tới Hiểu Giác --tôi ngăn anh .
--Tôi không gặp anh ta .
--Hai người đừng vì tôi mà không gặp nhau .
--Anh ta phải đeo đuổi cô gái nhà giàu đó nên cũng không có thời gian gặp măt bọn tôi .
--Xin lỗi --tôi nói .
--Xin lỗi việc gì ? --anh ngạc nhiên .
--Hôm đó tôi nói anh thấp hèn , thật là có báo ứng , kẻ thấp hèn chính là tôi --tôi cười buồn .
--Thôi bỏ đi . Thấy cô không sao thì tôi an tâm rồi .
--Tôi không sao --tôi nói .
Anh làm sao biết được vết thương của tôi khi đêm khuya người vắng vẫn đau thấu tim .
Rời khỏi căn -tin , tôi một mình đi loanh quanh trên phố , bất chợt nhớ tới tiệm mô hình đó, thế là đi đến .

--Là cô à ? chủ tiệm nhận ra tôi --chiếc chồn hôi đó sắp lắp xong chưa ?
Tôi gật đầu . Trên kệ hàng đã không tìm được thêm loại chiếc cơ chồn hôi đó .
--Không nhập hàng nữa . Nó là loại hàng cũ rất ít người mua . Chiếc cô mua là chiếc cuối cùng .
Tôi đang muốn rời tiệm mô hình thì Hải Minh bước vào .
--Sao cô lại ở đây ? --anh hỏi tôi .
--Tôi đi ngang qua đây --tôi dáp .
Tôi nhìn thấy tay anh đang xách một hộp bằng giấy cứng .
--Lắp xong anh đến giao hàng phải không ? tôi hỏi anh .

Anh gật đầu . Tôi nhìn thấy anh giao mô hình cho chủ tiệm , sau đó nhận 1000 dồng .
--Cô rảnh không ? Lãnh lương rồi , có thể mời cô đi ăn --anh nói .
--Được ! --tôi đáp .
Chúng tôi lại đến nhà hàng Ý ở Loan Tử .
Anh gọi món '' mái tóc thiên sứ '' .
--Anh không ngán sao ? Lần nào cũng ăn món này --tôi hỏi anh .
--Tôi rất ít thay đổi khẩu vị --anh đáp .
Đăng nhập để trả lời
0
--Tối hôm đó để cô về một mình , thật ngại qúa --anh nói .
--Tửu lượng của anh kém lắm !
--Phải .
--Nhưng , trong nhà anh có rất nhiều rượu .
--Tửu lượng kém không nói lên chuyện không thể uống rượu .
--Nói rất đúng . Anh còn lắp mô hình phi cơ cho người ta suốt , phải không ? Chừng nào mới nghỉ ?
--Cho đến khi tôi không còn tin vào tình yêu .
--Anh tin sao ? tôi hỏi lại anh .
--Cô không tin sao ?
--Tôi rất khó còn tin được nữa .

Rời khỏi nhà hàng, Hải Minh nói với tôi :
--Còn lại 200 đ , đi ăn kem nhé ?
--Tôi không đi --tôi không còn lòng dạ nào mà đi .
--Không sao --anh hơi thất vọng .
--Lần sau nhé !
Anh gật đầu .
--Quá lâu rồi cô không tìm tôi , tôi đang lo lắng cho cô --anh nói .
--Thế tại sao anh không tìm tôi ?
--Tôi sợ bị người ta từ chối .
--Hơn nữa bị hạng người như tôi từ chối .
--Tôi không có ý này .
Tôi hít sâu một hơi thở .
--Đã là mùa thu rồi !
Thu đã qua nửa mùa , sắp đến mùa đông rồi .
--Lắp mô hình không phải có thể giết dược thời gian sao ? --tôi hỏi anh .
--Cô muốn giết thời gian à ?
--Hiện giờ tôi có thừa qúa nhiều thời gian --tôi nói --cho nên rất muốn lắp mô hình .
--Về mặt này , phái nữ rất dở đấy --anh đầy vẻ không tin tôi lắp được mô hình .
--Cũng chưa hẳn --tôi nói --có lẽ tôi sẽ lắp được một chiếc chiến cơ .
--Được , tôi dạy cô --anh nói .

Hôm sau , Hải Minh hẹn tôi đi ăn trưa . Anh tặng tôi một hộp mô hình .
--Loại con vụ là đơn giản nhất . Cô bắt đầu lắp từ chiếc này nhé !--anh nói .
--Cám ơn anh . Bao nhiều tiền thế ?
--Nếu lắp không đẹp tôi sẽ thu tiền cô .

Tôi nhìn hộp mô hình đó không biết bắt đầu từ đâu .
--Bên trong có sách hướng dẫn --anh nói .
Quả đúng là lắp mô hình có thể giết thời gian . Tôi chỉ còn lại rất ít thời gian để đau buồn .

Tôi tốn mất một tháng mới lắp xong mô hình . Tác phẩm đầu tay có rất nhiều sơ sót , tôi chỉ đành gượng gạo giao mô hình ra .

--Tệ qúa !--anh nói thực thà không chút khách sáo .
--Có phải không đúng quy cách ?
--Các mối ráp không sắc sảo , phụ tùng lắp không chuẩn xác , cho nên bánh xe phi cơ nghiêng ngửa --anh phê bình tơi bời mô hình của tôi lắp .
--Đây là mô hình đầu tiên tôi lắp --tôi nổi nóng nói .
--Cho nên cô cần tiếp tục cố gắng . Làm nhiều sẽ thuần thục --anh lấy một mô hình chiên cơ khác trong cặp ra cho tôi .
--Dây là bài học thứ hai của cô --anh nói .
--Cám ơn anh . Anh đối với tôi rất tốt .
--Không phải đã từng nói , đừng cám ơn tôi sao ?
--Tôi nợ anh nhiều lắm --tôi nói .
--Tôi muốn nhìn thấy cô như trước kia .
--Giống như trước kia ?
--Tự tin và vui vẻ .

Tôi hít mạnh một hơi .
--Cô như thế đáng yêu hơn .
--Chúng ta là bạn phải không ?--tôi hỏi anh .
Trên mặt anh lướt qua tia thất vọng .
--Cô chỉ muốn làm bạn với tôi thôi sao ?
--Tôi đã không hiểu cách yêu người , cũng không còn sức lực dể yêu ai .

Anh cười buồn , cất mô hình tôi đã lắp xong .
--Tác phẩm tệ thế này cứ để ở lại chỗ tôi --anh nói .
Tôi mất ba tuần để lắp xong mô hình chiến cơ thứ hai .
--Vẫn rất tệ --Hải Minh nói .
--Tôi đã tốn rất nhiều tâm sức --tôi phản bác .
--Tốn tâm sức không hẳn là hàng tốt --anh nói .
--Anh nói rất đúng . Người mà chúng ta tốn nhiều tâm lực để yêu nhất , có thể hồi đáp ít nhất .
--Cái này cũng phải gửi lại --anh cất chiến cơ của tôi , lấy ra một mô hình khác --đây là bài học thứ ba .
--Trời ơi ! tôi nói .
--Có phải muốn bỏ cuộc ?
--Không phải !--tôi giật mô hình lại .
--Chiến cơ mười ngày sau giao hàng .
--Tại sao ?
--Mười ngày sau , đúng lúc là đêm Giáng sinh . Nếu hoàn thành đúng giờ , tôi mời cô ăn cơm đêm Giáng sinh , nếu không hoàn thành thì cô phải mời tôi .

--Đã vào mùa Giáng sinh rồi ? --tôi giật mình .
--Đã mùa đông rồi --anh nhìn ra cửa nói .
--Được , đêm Giáng sinh gặp --tôi nói .
Hải Minh đến đón tôi đúng giờ . Đêm nay , anh mặc bộ đồ vét màu xanh đậm , cắt tóc , dáng vẻ rất đẹp trai .
--Đêm nay anh diện rất đẹp --tôi nói .
--Cám ơn cô , cô không mặc áo khoác sao ?
--Tôi không lạnh --tôi đáp .

Kỳ thực , tôi không có áo khoác nào ra hồn . Hiểu Giác không giữ lời hứa trả tiền cho tôi .
Chúng tôi ngồi ăn ngoài trời trên dỉnh núi , gió rất to , tôi giả vờ không lạnh để tránh vẻ nghèo túng .
--Đêm Giáng sinh năm đó , tôi ở núi Phú Sĩ gọi điện thoại cho cô , còn nhớ không ?
--Nhớ chứ --tôi đáp .
--Mới đó đã hai năm rồi .

Đối với tôi mà nói , hai năm nay trôi qua chậm chạp , thậm chí qua một ngày như qua một năm .
--Bài học của cô thế nào ?--anh hỏi tôi .
Tôi lấy mô hình chiến cơ đã lắp xong ra .
--Tiến bộ rất nhiều --anh vừa xem vừa nói .
--Thật không ?
--Tối thiếu cũng giống chiếc chiến cơ rồi .
--Đây là lời khen hay trêu chọc ?
--Đương nhiên là khen , hai chiếc cô lắp trước không giống thứ gì .
--Nhờ anh có cách chỉ dẫn --tôi nói .
--Cái này coi như quà Giáng sinh hả --tôi hỏi anh .
--Là bài học thứ tư --anh đáp .

Dùng cơm xong , Hải Minh lái xe đưa tôi đến công viên trên đỉnh núi . Chúng tôi ngồi nói chuyện trên băng ghế , không khí trên đỉnh núi rất lạnh , tôi không ngớt rùng mình .
--Đêm nay , cô có treo một chiếc vớ Noel ở cuối giường không ? --anh hỏi tôi .
--Vớ Noel ?
--Cô từng kể khi cô còn bé , đêm Giáng sinh mỗi năm đều treo một chiếc vớ Noel ở cuối đầu giường mà .

--Tôi đã không còn tin trên đời có ông già Noel .
--Cô không treo vớ Noel thì làm sao biết trên đời không có ông già Noel ? Cô nói , ôm một hy vọng để ngủ , lại ôm một hy vọng thức giấc là rất hạnh phúc .
--Hạnh phúc chỉ là một loại cảm giác .
--Hạnh phúc là rất hiện thực .

Tôi chỉ vào chiếc vớ len màu đen trên chân nói :
--Đêm nay tôi chỉ có một đôi vớ này .
Anh bước đến thùng xe sau lấy một món đồ .
--Tôi làm xong một chiếc tặng cho cô --anh nói .
--Vớ ?--tôi kinh ngạc .
--Là vớ Noel , muốn cô ôm một hy vọng để ngủ .
Anh trải chiếc vớ Noel màu đỏ trên tay ra . Chiếc vớ đó rất lớn , trải ra dài gần hai mét , rộng gần một mét rưỡi , phủ kín cả băng ghế dài chúng tôi ngồi , miệng vớ làm bằng lông vũ .

Ôi ! to qúa , tôi giật mình .
--Có thể chứa thật nhiều hy vọng --anh nói .
--Còn to hơn cả giường ngủ của tôi .
--Cô có thể ngủ trong vớ này -- anh nói .
--Thật không ?
Tôi chui vào vớ Noel . Chiếc vớ vĩ đại trùm kín tôi , giống như túi ngủ . Vớ này dùng thứ len rất tốt dan thành , ngủ bên trong rất ấm , lúc đang lạnh thế này mà để nó bao trùm qúa là hạnh phúc rồi .
--Anh biết đan vớ ư ?
--Trước kia tôi đạt giải nhất lớp học nội trợ đó , ấm không ?

Tôi gật đầu .
--Vừa rồi cô luôn rùng mình , lại không chịu nói lạnh .
Tôi ngồi dậy , nhìn Hải Minh nói :
--Cảm ơn anh .
Anh đưa tay che miệng tôi .
--Đừng nói cảm ơn .
Tôi nắm tay anh , hỏi .
--Tại sao anh đối với tôi tốt như thế ?
Anh ôm tôi đang rúc trong vớ Noel , hôn tôi say dấm .
Đêm nay , tôi ngủ trong vớ Noel .
Được yêu quả là hạnh phúc .

--Thật không ? chị và Hải Minh yêu nhau sao ?--Mộng Mộng reo vui hỏi tôi .
--Ở trước mặt anh , tôi cảm thấy có đầy tôn nghiêm .
--Chị yêu anh ấy thật sự không ?
--Còn chưa đến bước đó , tôi còn chưa đến bước cột dây đỏ trên tay vì anh ấy .
--Chỉ là vấn đề thời gian .
--Tôi thật sự cần anh , anh xuất hiện mỗi khi tôi thất vọng nhất , anh là phao cứu sinh của tôi .
--Một tình yêu mãi mãi bền chặt không nên chỉ là phao cứu sinh .
--Một phao cứu sinh lúc cần thiết thì là tất cả . Tôi không còn có thể bồi đắp cho một người đàn ông nào nữa . Chị bồi đắp cho anh ta thật tốt , cuối cùng chỉ có hai kết quả : chị mất anh ta hoặc anh ta bị người ta lấy trộm .


Với chỉ dẫn Hải Minh , tôi đã lắp xong chiếc chiến cơ thứ mười , mỗi chiếc đều tiến bộ hơn chiếc trước . Thì ra được người ta bồi đắp thật là hạnh phúc .

Tôi thường tự hỏi '' tôi có yêu Hải Minh không ? ''
Anh là phao cứu sinh của tôi , mà Hiểu Giác là tất cả sinh mạng của tôi .

Mùa xuân đến rồi , đĩa hát thứ hai của Mộng Mộng càng được hoan nghênh hơn đĩa dầu , hiện giờ chị ấy đã là siêu sao . Báo đăng chị ấy cùng một nam ca sĩ yêu nhau .
--Thật không ?--tôi hỏi Mộng Mộng . Trên tay Mộng Mộng vẫn cột sợi dây đỏ . Hôm nay
Đăng nhập để trả lời
0
tới phiên Mộng Mộng đeo chiếc đồng hồ quân đội đó .
--Tôi rất yêu Thiết Hán , không ai có thể so với anh ấy .
--Nhìn thấy dây đỏ trên tay chị là tôi yên tâm rồi . Nhưng hiện giờ chị nổi tiếng như thế , anh ấy có nghĩ ngợi gì không ? Anh ấy trước nay là một kẻ mang nặng chủ nghĩa đàn ông .

--Anh biết tôi rất yêu anh . Chỉ cần có tình yêu , có việc gì không thể khắc phục ? Cho dù mỗi ngày chỉ có một tiếng đồng hồ để ngủ , tôi cũng dùng thời gian đó để đi cùng anh ấy .

--Nhìn thấy có người tin tưởng tình yêu như thế , thật hay .
--Không phải chị cũng có Hải Minh sao ?
--Anh đối với tôi rất tốt --tôi nói .
--Chị nên yêu anh ấy .
Tôi bật cười .
--Không phải chuyện nên hay không nên , nhưng là một vết thương sâu tận xương , cho dù lành miệng cũng không thể giống như trước .

Hôm nay , tôi và Hải Minh ăn cơm Nhật ở Đồng La .
--Tháng sau , anh sẽ đi công tác ở Nhật , em có rảnh không ? Nếu em cũng có thể đi , chúng ta cùng đi thăm Lạc Nhi .
--Không biết lấy được phép không , em trở về xem sao --tôi nói .
Lúc này , Hiểu Giác , Diệp Ân và ba người chị của Hiểu Giác bước vào , ngồi vào một chiếc bàn khác .

Họ cười nói rôm rả . Ba người chị vụ lợi của Hiểu Giác dường như nói chuyện rất hợp với Diệp Ân . Tôi nghe họ nói , bàn tiệc này do Hiểu Giác mời , anh vừa mới thăng chức .

--Em không sao chứ ? Sắc mặt em tệ qúa .
--Bạn trai cũ của em ngồi bên kia --tôi đáp .
--Có cần đổi nơi khác không ? --anh hỏi tôi .
Tôi gật đầu .
Hải Minh gọi tính tiền .
Trước khi rời khỏi qúan ăn , tôi đổi ý .
--Em giới thiệu anh ta cho anh biết --tôi kéo Hải Minh dến trước mặt Hiểu Giác .
Cả nhà họ nhìn thấy tôi và Hải Minh , có hơi ngạc nhiên .
--Lâu qúa không gặp --Hiểu Giác đứng dậy nói .
--Tôi giới thiệu giúp mọi người , đây là Âu Hiểu Giác , đây là Cao Hải Minh .
--Chào anh --Hải Minh bắt tay Hiểu Giác .
--Hải Minh là chủ tịch tập đoàn Lạc Đào , cũng là em rể của ông chủ anh --tôi cố ý cường điệu . Lạc Đào là tập đoàn lớn ở Hương Cảng , không ai không biết .

Quả nhiên , Hiểu Giác và Diệp Ân lộ vẻ kinh ngạc .
--Chúng ta đi thôi --tôi nói với Hải Minh .
Tôi hất đầu sải bước rời khỏi quán ăn .
Tôi lợi dụng Hải Minh để hả cơn tức này .

Hải Minh và tôi chuyển sang một quán khác ăn .
--Tại sao em nói với anh ta gia cảnh của anh --anh hỏi tôi .
--Có quan hệ gì ? anh không thích sao ?
Anh lặng thinh .
--Em ghét nhất ba người chị đó của anh ta --tôi kể lể --do em cung cấp cho anh ta học hành , không có em anh ấy làm sao có được ngày hôm nay . Hiện giờ ngồi hưởng thành quả là cô gái đó và ba chị em của anh ta . Anh ta chưa từng mời em ăn một bữa cơm Nhật . Anh ta dựa vào cái gì ? Họ dựa vào cái gì ?

Tôi cho rằng tôi có thể quên Hiểu Giác rôi , nhưng nhìn thấy anh ấy , lại gợi lên phần đau đớn nhất trong ký ức của tôi . Tôi không cam tâm , đặc biệt là nhìn thấy anh ta vui vẻ như thế .

Hải Minh mãi không lên tiếng .
--Đi thôi , em phải vào ca rồi .
Anh đưa tôi lên thang máy .
--Em luôn không quên người đó --anh nói .
--Em hận anh ta --tôi đáp .
--Phải từng yêu lắm , giờ mới hận anh ta như thế .
Tôi lặng thinh .
--Em vốn không yêu anh .
--Nói bậy --tôi lấp liếm .
--Tại sao em không thể quên anh ta ? --anh khẩn thiết hỏi tôi .
--Đúng vậy , em không thể quên anh ta , anh ta là người đàn ông dầu tiên của em .
--Chỉ vì duyên cớ này ?
--vậy còn không đủ sao ? Nếu còn chưa đủ thì em báo anh biết , anh ta là tất cả sinh mạng của em .
Anh đau lòng đăm đắm nhìn tôi .
--Anh nói đúng lắm , tình yêu là mỉm cười uống rượu độc , em thích uống chung rượu độc ấy --tôi quả quyết nói .
--Anh ta đã không còn yêu em .
--Anh là ai ? Chuyện của em liên quan gì đến anh ?--tôi vọt miệng nói .
--Anh cho rằng anh là bạn trai của em --anh bối rối nói .
--Anh và em ghép nhau , đổ vào trong ống nghiệm không thể biến thành màu xanh sáng rực như trong lý tưởng của anh . Chúng ta là hai loại vật chất không cách nào phối hợp nhau , bỏ đi , chúng ta chia tay là xong --tôi nói .

Thang máy đến nơi . Tôi bước ra khỏi thang máy . Anh ở lại trong thang máy buồn bã nhìn tôi .
--Anh thật sự tệ thế sao ? --anh chận cửa thang máy hỏi tôi .
--Do em không cách nào hợp với anh , xin lỗi , em hết cách yêu anh --tôi đáp .

--Anh hiểu rồi .
--Xin lỗi --tôi quay người bỏ đi .
--Tạm biệt --tôi nghe thấy anh nói với tôi .
--Tạm biệt --đầu tôi cũng không quay lại .
Qua mấy ngày , anh cũng không gọi điện thoại cho tôi .
Anh làm sao hiểu , đó là mối tình đầu của tôi .
Trong đêm đó , tôi dọn dẹp đồ trong hộc bàn , tôi tìm thấy ba mươi hai lọ không khí trước kia anh ấy gửi cho tôi và chiếc vớ Noel .

Tôi gọi điện thoại cho anh . Người nữ giúp việc của anh nói , anh đã rời Hương Cảng . Tại sao anh không nói với tôi một tiếng ?
--Cô có biết anh ấy đi đâu không ? --tôi hỏi .
--Ông Cao không nói .
Tôi gọi điện thoại đến Nhật cho Lạc Nhi . Lạc Nhi nói Hải Minh không tìm đến nó .
--Nếu anh ấy tìm em , em nói lại anh ấy liên lạc cho chị nhé --tôi dặn Lạc Nhi .
--Không phải chị và anh Hải Minh gây nhau chứ ?--Lạc Nhi hỏi tôi .
--Chị với anh ấy không có gây nhau --tôi đáp .
Qua mấy ngày tôi lại điện thoại cho Lạc Nhi .
--Anh không có đến , có lẽ không đến Nhật --Lạc Nhi đáp .

Anh ấy đã đi đâu ? Tại sao không từ mà biệt ?
Qua một tuần , tôi gọi điện thoại cho thư ký của Hải Minh .
--Ông Cao chưa về , tạm thời không về --Cô nói .
Tôi ngớ người .
--Tại sao ?
--Ông Cao đã từ chức chủ tịch quản trị rồi --cô đáp .
Rốt cuộc xảy ra chuyện gì ? Tôi không ngớt gọi điện thoại về nhà anh , gọi điện thoại di động cho anh , đều tìm không gặp .

Anh ấy đi đâu ?
Hôm đó , tôi không nên đối xử với anh như thế , nhưng anh cũng nên cho tôi một cơ hội xin lỗi chứ .
Một tuần sau , vào một đêm khuya , cuối cùng tôi nhận được điện thoại của anh .

--Anh đi đâu thế ?--tôi hỏi anh .
--Anh sẽ không về --anh nói .
--Vậy là ý gì ?
--Em vốn không yêu anh .
--Em yêu anh mà .
--Em đừng tự gạt bản thân em .
--Anh trở về hãy nói ...
--Em vốn không một chút yêu anh .
--Anh cũng giống như anh ta , đến cuối cùng đều bỏ rơi em .--tôi mắng anh .
--Em biết rõ là anh không phải người như thế . Khi anh không ở bên cạnh , em cần bảo trọng .

Anh gác điện thoại .
Anh đã đi như thế , không còn gọi điện thoại đến nữa .

'' Anh ấy yêu tôi , anh ấy sẽ mau trở về '' Tôi an ủi tôi như thế . Anh là phao cứu sinh của tôi , anh không thể bỏ rơi tôi trong lúc này .

Tôi chạy đến nhà anh Hải Minh . Chị giúp việc người Phi Luật Tân mở cửa cho tôi bước vào .
--Đã lâu rồi ông Cao không về --chị giúp việc nói .
--Tôi có thể vào phòng anh ấy xem chút được không ?
--Mời cô tự nhiên --chị đáp .

Tôi bước vào phòng ngủ của Hải Minh . Chiếc chiến cơ chồn hôi vẫn đặt trên đầu giường , anh không mang đi .
Mười chiếc chiến cơ tôi lắp , anh đặt trên kệ , xếp hàng từ chiếc dầu tiên đến chiếc cuối cùng mà tôi lắp vào tháng trước .

''Chiến cơ mà anh lắp cho mình tại sao lại không cất giữ ?''
Hôm đó tôi ở trước mặt Hiểu Giác cố ý cường điệu gia cảnh của anh , hơn nữa do tôi nói muốn chia tay .
--Cô Khâu , cô về à ?--chị giúp việc hỏi tôi .
--Nếu ông Cao trở về , chị nói anh ấy nhất định phải tìm tôi --tôi nói .

Tôi vốn không chắc anh ấy sẽ trở về .
--Anh sẽ trở về --Mộng Mộng an ủi tôi .
--Không đâu , anh là người rất cố chấp , tôi biết mà --tôi nói .
--Có lẽ anh ấy muốn chị đi tìm anh ấy .
--Nếu anh ấy không xuất hiện , tôi đi đâu tìm anh ấy ? --tôi rầu rĩ nói .
--Chị suy nghĩ xem .
--Tôi nghĩ ra rồi !--tôi sực nhớ --có lẽ anh sẽ đi đến đó , nếu anh còn ở Hương Cảng .

Tôi đến tiệm mô hình Vượng Giác xem Hải Minh có đến không .
--Anh ấy đã lâu không đến đây --chủ tiệm nói --tôi cũng muốn tìm anh ấy , ở đây tôi còn rất nhiều mô hình chờ anh ta lắp .
Tôi viết mấy chữ lên tờ giấy bảo anh tìm tôi .
--Ông chủ , nếu gặp anh ấy xin ông giao lại cái này --tôi để tờ giấy vào trong thư đưa cho chủ tiệm .

Lại hai tháng trôi qua , tôi càng nhớ anh . Thì ra anh không chỉ là phao cứu sinh của tôi , đáng tiếc , tôi phát hiện quá muộn . Hôm đó tôi thật qúa đáng với anh ấy .

Nửa năm sau , tân chủ tịch quản trị của Lạc Đào nhận chức , là cháu của gia đình anh , tên Cao Nhiên . Tôi từng họp với anh một lần , trong văn phòng anh , trước kia người ngồi đó là Hải Minh , chúng tôi tình cờ gặp gỡ nơi đây . Những dụng cụ anh thường lắp mô hình vẫn đặt trên kệ . Tôi đột nhiên thấy anh tàn nhẫn qúa , ngay cả một cơ hội anh cũng không cho tôi . Mất tích của anh giống như Lạc Nhi mất tích lần đó . Anh đã giúp tôi tìm Lạc Nhi , nhưng ai giúp tôi tìm lại anh ấy về ?


Tháng mười hai , tôi nhận phép một tuần lễ đến Nhật thăm Lạc Nhi .
Lạc Nhi vẫn ở trong nhà của vợ chồng ông Xuyên Thành bạn của Hải Minh . Họ rất hiếu khách , ân cần mời tôi ở lại . Lạc Nhi cao rất nhiều , đã biết tự chăm sóc một mình . Nó đã lên cấp ba , ngoài buổi học còn làm thêm giờ trong công ty của Xuyên Thành .
--Anh Cao đã lâu không đến đây thăm chúng tôi , vợ chồng tôi đều rất nhớ anh ấy --Ông Xuyên Thành nói .

Đúng rồi , tôi đã một năm không nghe giọng nói của anh .
--Chị ơi , ngày mai em đưa chị lên núi Phú Sĩ chơi nhé ? Núi Phú Sĩ hiện giờ đang đổ tuyết đẹp lắm --Lạc Nhi nói .
Sáng sớm hôm sau , chúng tôi khởi hành từ Tokyo đến núi Phú Sĩ , dừng chân ở một nhà trọ kiểu cổ .
--Anh Hải Minh mỗi lần dến núi Phú Sĩ đều trú ở nhà trọ này --Lạc Nhi nói .
--Thật ư ?
--Lần đó , khi anh đến Tokyo thăm em , anh đã đến đây . Chị đoán xem anh ấy có thể ở đây không ?
--Ở đây ?--tôi ngạc nhiên .
--Chúng ta có thể hỏi thăm nhà trọ xem .
Tôi nhờ quầy tiếp tân tra giùm sổ khách trọ đăng ký phòng , họ tìm thấy tên Hải Minh .
--Ông Cao từng ở đây --nhân viên tiếp tân nói .
Tôi mừng vui qúa sức , truy hỏi :
--Anh ấy ở đây khi nào ?
--Lần gần đây nhất là ngày 24 tháng 12 năm ngoái .
Hôm đó , anh từ núi Phú Sĩ gọi điện thoại về Hương Cảng chúc tôi đêm Giáng sinh .

Tôi dùng giấy màu xếp một con hạc , viết mấy hàng chữ trên hình hạc , bảo anh nhìn thấy hạc giấy thì tìm tôi .
--Nếu ông Cao đến đây nhờ chị đưa cái này cho anh ấy --tôi nói với nhân viên tiếp tân .
--Được rồi .
--Chị nhớ anh Hải Minh phải không ? Lạc Nhi hỏi tôi .
--Càng ngày càng nhớ anh hơn --Tôi nhìn ra cảnh tuyết rơi ngoài cửa sổ nói .
--Anh ấy đối với chị rất tốt . Nếu không có anh ấy , em có lẽ còn ở Hương Cảng , làm cái gì cũng không xong .
--Em một mình đến Nhật , mới biết cần nổ lực , cần dựa vào bản thân .
--Khi em bỏ nhà đi , em có muốn trở về không ? --tôi hỏi lạc Nhi .
--Lạc Nhi lắc đầu .
--Tại sao ? tôi kinh ngạc .
--Nếu muốn về thì đã không bỏ đi .
Thế thì Hải Minh cũng không trở về nữa rồi .
--Lạc Nhi đã ngủ , tôi đi đến phòng khách của nhà trọ , tìm nhân viên tiếp tân vừa rồi .
--Mỗi lần ông Cao đến đây có phải đều ở một phòng ? tôi hỏi chị .
Chị lật sổ trực nói .
--Đúng , mỗi lần anh ấy đến đều ở phòng 606 .
--Hiện giờ phòng đó có người không ?
--Để tôi xem --chị lật sổ --tối nay không có khách .
--Có thể để tôi vào xem không ?
Đăng nhập để trả lời
0
--Chuyện này ...được rồi , để tôi sắp xếp một lát .
Chị dẫn tôi vào văn phòng lấy chìa khoá , đưa tôi đến phòng 606 .
--Chính là gian phòng này --chị nói .
Tôi bước vào phòng , cảnh tuyết bên ngoài càng mê người hơn cả gian phòng tôi đang ở .
--Mỗi lần anh ấy đến , đều đến đây một mình ư ?
--Đúng , ông Cao rất thích ở đây .
Tôi ngồi trước cửa sổ nhìn cảnh tuyết .
--Tôi có thể ở lại đây một lát không ?--tôi hỏi chị .
--Không sao .
Chị tiếp tân bước ra .

Tôi phát hiện chiếc mền mớ tung . Chị nói phòng này không có người ở , tại sao mền mở tung ? Tôi chạy ra tìm chị tiếp tân dó .
--Chị ơi !
--Chuyện gì thế ? --chị hơi quay đầu hỏi tôi .
--Chị vào xem --tôi gọi chị vào phòng .
Chị nói phòng này không có người ở , tại sao mền bị mở tung ?
--Có thể do phục vụ phòng không cẩn thận . Còn chuyện gì không ?
--Không --tôi đáp .
Chiếc mền đó dường như có người ngủ qua .
Tôi thò tay vào bên trong , mền vẫn còn ấm .

Hải Minh có thể ở đây không ? Biết tôi đến đây nên anh ấy tránh mặt ? Tôi mở tủ áo , bên trong không hề có một bộ quần áo .


Sáng sớm hôm sau , Lạc Nhi và tôi lên núi trượt tuyết . Bạn học của Lạc Nhi cũng kéo đến . Tôi không biết trượt tuyết , đành di luẩn quẩn quanh qúan nhỏ cạnh bãi trượt tuyết .
Có hàng mấy quầy bày bán lọ không khí của núi Phú Sĩ .

Hải Minh đã tặng tôi ba mươi hai lọ không khí chính là mua từ chỗ này , chỗ mà tôi đang đặt chân lên , anh cũng từng đặt chân qua .

Cái anh tặng tôi không phải là không khí mà là tình yêu , tình yêu chính là không khí , tại sao khi đó tôi lại không nghĩ ra chứ ?

Anh nói , tình yêu là mỉm cười uống rược độc . Khi đó tôi cho rằng người uống rượu độc là tôi , thì ra là anh ấy . Anh đã trao ra qúa nhiều . Tôi trước nay chưa từng nghĩ qua chuyện hồi đáp , mãi cho rằng người uống rượu độc là tôi .

Tại sao tôi vô dụng như thế ? Anh đi rồi , tôi mới phát hiện tình yêu của anh , qúa muộn rồi .
--Tại sao chị không ở lại đây dự lễ Giáng sinh ? Lạc Nhi hỏi tôi .
--Chị nhất định dự lễ Giáng sinh ở Hương Cảng --tôi nói .
Tối 24 tháng 12 tôi trở về Hương Cảng . Trước khi ngủ , tôi lấy ra chiếc vớ Noel mà năm ngoái Hải Minh tặng tôi . Tôi treo chiếc vớ ở cuối giường , phủ dài ngoằn trên dất . Nó sẽ mang lại hy vọng cho tôi . Tôi hy vọng ngày mai thức dậy , Hải Minh đã trở về bên cạnh tôi . Anh từng nói , anh muốn tôi ôm một hy vọng mà ngủ .

Ngày 24 tháng 12 tôi nhất dịnh phải ở Hương Cảng , tôi muốn treo vớ Noel .
Vừa thức dậy , ông già Noel không đến , ông không đem Hải Minh về trả lại cho tôi .

Tôi cuốn chiếc vớ lại , ôm trong lòng , trên đời thật sự không có ông già Noel rồi .

Tôi lại lần nữa đến tiệm mô hình .
--Anh ấy không có ghé đây --chủ tiệm nói .
Điều này tôi dã biết trong dự đoán của tôi .
--Ở đây có một hộp mô hình chiến cơ , không ai lắp , không ai lắp dẹp bằng anh ta --chủ tiệm nói .
--Khách chỉ định anh ấy lắp sao ?
--Đúng thế , người khách này mỗi năm dều tặng một chiếc chiến cơ cho bạn trai làm quà sinh nhật , đã tặng hai chiếc rồi , đều do Hải Minh lắp . Năm nay , cô ấy muốn tặng chiếc thứ ba này , thời gian dã gần kề rồi , còn tìm chưa ra Hải Minh , cô ấy lo lắng lắm .

Chủ tiệm lấy ra hộp mô hình ký gửi trong tủ hàng , đó là chiếc chiến cơ F-4S .
--Để tôi lắp thử xem có được không ?--tôi hỏi .
--Cô ? --chủ tiệm đầy vẻ nghi ngờ .
--Loại này tôi đã lắp qua . Nếu tôi lắp không đẹp , tôi sẽ bồi thường chiếc khác cho anh .
--Vậy tốt qúa .

Tôi ôm hộp mô hình về nhà , mất ba tuần dốc tâm sức để lắp , duy chỉ khi lắp chiến cơ , tôi mới cảm thấy Hải Minh đang ở bên cạnh tôi . Nếu tôi lắp không đẹp , anh sẽ chỉ ra .

Trong qúa trình lắp chiến cơ , tôi quên đi nỗi cô tịch . Có một cô gái hứa mỗi năm tặng một chiếc chiến cơ cho bạn trai , tôi không muốn hai người họ thất vọng . Cho dù hai chiếc đầu là do Hải Minh lắp , dường như cũng là một loại hợp tác của tôi và anh ấy . Anh nói chiến cơ anh lắp là đại diện cho tình yêu , còn chiến cơ tôi lắp là đại diện cho nỗi day dứt trong lòng tôi , anh có biết không ?

--Lắp đẹp lắm !--chủ tiệm nhìn chiến cơ tôi vừa lắp xong nói .
--Đương nhiên rồi , người dạy lắp là Hải Minh đấy --tôi hãnh diện dáp .
--Anh Hải Minh lắp đáng được một trăm diểm . Mô hình cô lắp đáng bảy mươi lăm điểm , nhưng khách có thế chấp nhận . Tôi lập tức gọi điện thoại cho họ đến lấy .

Tôi nhìn ngắm chiến cơ F4S , bịn rịn không đành rời .
Đầu năm thứ hai , tôi thăng thức , tiền lương tăng 30% .
--Công tác của cô biểu hiện rất tốt --Phương Nguyên nói .
Đó là vì tôi đã gửi tình yêu vào công việc .
--Hải Minh là quái nhân --Phương Nguyên nói .
Tôi nhìn chiếc chiến cơ F15 mà anh đã lắp nói :
--Anh ấy rất tàn nhẫn .


Tết Nguyên đán , Mộng Mộng đi biểu diễn ở Vancouver , hai ngày sau Mộng Mộng điện thoại cho tôi .
--Tôi nhìn thấy một người rất giống Hải Minh --Mộng Mộng nói .
--Chị gặp anh ấy ở đâu ?--tôi truy hỏi .
--Trong siêu thị , ở đường Hosnby streetngay trung tâm thành phố , tôi nhìn thấy một thanh niên Trung Quốc , dáng dấp rất giống anh ta , tôi đuổi theo thì không thấy anh ta nữa .
--Chị khẳng định là anh ấy chứ ?
--Đương nhiên không thể khẳng định 100% . Lẽ nào Hải Minh ẩn náu ở Vancouver ?


Mùng 10 tháng giêng xảy ra chuyện .
Khi xem tin tức trên tivi , tôi gần như không dám tin . Thiết Hán trúng hai viên đạn , bị thương nằm bệnh viện .

Buổi chiều hôm nay , Thiết Hán tan ca , anh ấy hẹn tôi và Đắc Nhân đi ăn cơm ở Đồng La . Tôi và Đắc Nhân ngồi chờ hai tiếng , cũng không thấy anh ấy đến , còn cho rằng anh đang phá trọng án nên không đến được .

Về nhà đúng lúc thời sự đang chiếu trên tivi , tôi thấy anh máu chảy đầm đìa , được khiêng lên xe cứu thương , tay trái anh buông thỏng ngoài cáng , trên cổ tay trái cột một sợi dây đỏ .

Khi xảy ra vụ án , hai tuần cảnh đang theo dõi người đàn ông khả nghi , gặp phải chống cự , người dàn ông đó đột ngột rút súng bắn vào cảnh sát . Cảnh sát và tên cướp đấu nhau bằng súng . Tên cướp bắt giữ một người dàn bà đi đường làm con tin , nhảy lên taxi . Họ lên taxi cửa trái , trong khi Thiết Hán lên bên cửa phải . Tôi cho rằng anh đang lên xe đến chỗ hẹn với chúng tôi .

Thiết Hán đang tan ca , trong người không có súng , bị tên cướp bắt giữ trên xe , hắn ra lệnh tài xế chạy xe đến công viên nước . Chiếc xe này bị phía cảnh sát lập chướng ngại vật chặn lại ở gần công viên nước , lại xảy ra đấu súng giữa cảnh sát và tên cướp . Tài xế và người đàn bà thừa cơ bỏ trốn . Thiết Hán và tên cướp giằng co trên taxi , trên người trúng hai phát đạn , lúc đó còn chưa biết hai phát dạn anh trúng phải là do phía cảnh sát bắn hay tên cướp bắn ra .

Tôi và Đắc Nhân chạy vào bệnh viện . Vết thương anh qúa nặng , bác sĩ bó tay tuyên bố hy sinh . Tôi và Đắc Nhân ôm mặt khóc ngất . Cha của Thiết Hán là cảnh sát , ngồi bệt dưới đất khóc ròng .

Tôi lấy hết can đảm mới nhấc nổi diện thoại báo cho Mộng Mộng hay trong lúc chị đang biểu diễn tại Vancouver .
Mộng Mộng còn đang trong giấc mộng .
--Chuyện gì thế --Mộng Mộng hỏi tôi .
Tôi báo tin cho Mộng Mộng .
--Chị đang đùa phải không ?--Mộng Mộng cười hỏi .
--Tôi không đùa với chị , chị phải về ngay --tôi nói .
Mộng Mộng nhanh chóng quay về nhưng đã không gặp mặt Thiết Hán lần cuối .


Vết đạn trên người anh được chứng thực do phía cảnh sát bắn ra . Hai tuần cảnh đầu tiên đấu súng với tên cướp không nhìn thấy Thiết Hán lên xe , họ cho rằng lên xe chỉ có tài xế và con tin . Cảnh sát chặn dường gần công viên nước nhận được thông báo , cũng cho rằng chỉ có hai con tin . Khi taxi dừng ở chướng ngại vật , tài xế taxi và con tin đã thừa cơ nhảy ra khỏi xe , lúc đó tài xế báo với cảnh sát trên xe còn một con tin , cảnh sát không nghe thấy , lúc đó trời rất tối , lại thêm Thiết Hán và tên cướp ngã ra băng ghế sau giằng co , hai cánh sát nổ súng đã không nhìn thấy trên xe còn một người thứ hai , thế là đứng ở cự ly xa xả đạn vào thùng xe , tên cướp trúng ba phát dạn chết tại chỗ , Thiết Hán trúng hai phát .


Thiết Hán lại bị đồng nghiệp của anh nổ súng giết chết , nguyện vọng cả đời anh là làm một cảnh sát tốt trừ gian diệt ác , giúp cho muôn dân .
Trong lễ tang của Thiết Hán , tôi nhìn thi thể của anh , trên cổ tay trái vẫn còn cột sợi dây màu đỏ . Đó chính là lời thề của anh và Mộng Mộng , kiếp này lỡ hẹn , họ đành chờ kiếp sau làm vợ chồng .

--Mộng Mộng ...--tôi thật không nghĩ ra lời nào để an ủi .
Mộng Mộng giơ tay ngăn không cho tôi nói tiếp , ngậm nước mắt nhìn sợi dây đỏ trên cổ tay mình , nói :
--Kiếp sau anh sẽ nhận ra tôi , kiếp sau chúng tôi sẽ gặp lại .
Lòng tôi xót xa , khóc không thành tiếng .
--Chiếc đồng hồ này tôi đã đeo di Vancouver , tôi nên để lại cho anh .
--Anh sẽ không biến mất , không có loại vật chất nào biến mất trên đời này , anh chỉ chuyển hoá từ dạng này sang một loại vật chất khác , nói không chừng đó là hạt bụi trên vai chị --tôi nói .

Mộng Mộng nhìn lòng bàn tay mình , nói :
--Thế thì để anh đậu trên lòng bàn tay tôi đi !
Một mình Hiểu Giác đến tham dự tang lễ , tôi và anh đã nhiều năm không gặp , tôi nhìn anh đã không còn chút cảm giác nào .

Thi hài của Thiết Hán được đưa lên núi an táng , bụi mù tung bay , gió rít veo véo . Khi xuống núi , Hiểu Giác đi bên cạnh tôi .

--Em khoẻ không ? --anh hỏi tôi .
Tôi nhìn anh rất lâu nói :
--Đã không còn chút cảm giác nào rồi .
Tôi cho rằng , cả đời này tôi không thể nào quên anh , nhưng trong lúc này người ngự trị trong tim tôi lại là người đàn ông khác , tuy không biết anh ở đâu , nhưng tôi biết anh mới là tình yêu của tôi , anh sẽ không biến mất trên cõi đời và cả trong tim tôi .

--Cám ơn anh --tôi nói với Hiểu Giác .
--Cám ơn anh ? --anh ngẩn người .
--Anh khiến tôi biết cái gì là tình yêu . Nếu một người yêu bạn , không thể không tặng bạn tôn nghiêm .
Bộ dạng anh rất ngượng ngùng hố thẹn .
Thì ra anh đã không còn là ly rượu độc của tôi .


Tôi hỏi Mộng Mộng địa chỉ của siêu thị cao cấp ở Vancouver . Xin bảy ngày phép , tôi đến Vancouver lúc trời đang đổ tuyết . Mỗi sớm tôi chờ đợi ở ngoài cửa siêu thị đó , cho đến lúc siêu thị đóng cửa nếu Hải Minh ở trong đó , anh sẽ bước ra .

Tôi hỏi khắp nhân viên thâu ngân có thấy Hải Minh không . Trong mắt họ , dáng dấp của mỗi người Trung Quốc đều giống nhau , không ai nhớ ra anh .

Tôi viết một tờ giấy dán lên bảng thông báo của siêu thị , hy vọng anh nhìn thấy .
Hết phép , tôi phải trở về .


Mộng Mộng lần nữa lên sân khấu biểu diễn , bài hát mới tên là '' Dang dở '' Mộng Mộng đã khóc không thành tiếng trên sân khấu . Có lẽ Thiết Hán dã chuyển hóa thành giọt nước mắt của Mộng Mộng .

Ít nhất thì họ có thể yêu nhau vào kiếp sau . Nhưng tôi và Hải Minh , ngay cả kiếp này cũng không biết gặp được nhau không .

Hôm nay , tôi đến nhà Hải Minh , nữ giúp việc mở cửa cho tôi . Mọi thứ trong nhà giống như trước khi anh bỏ đi . Chồn hôi vẫn rầu rĩ đứng trên đầu giường như cũ . Anh đã nói chồn hôi này khi bị tấn công , sẽ phun ra dịch hôi đẩy lui kẻ địch . Anh bỏ đi không lời từ biệt , có lẽ phản ứng lại sự tấn công , chính tôi đã tổn thương anh ấy .

Tôi đi đến căn phòng mẹ anh ở dưới lầu , gõ cửa .
--Bác gái !
Mẹ anh nhìn tôi rất ngạc nhiên .
--Mời cô Khâu ngồi , đã lâu không gặp .
Tôi nhìn thấy cha của Hải Minh đang ngồi trên ghế .
Ông già hơn mẹ Hải Minh nhiều , sức khỏe yếu đi đứng bất tiện .

Khi bà nói chuyện với tôi , ông luôn nhìn bà thỉnh thoảng bà cũng thắm thiết liếc nhìn ông , họ kiếp sau vẫn sẽ là đôi vợ chồng .

--Xin lỗi , cháu biết cháu đường đột ...tôi nói .
--Không sao , thằng nhóc Hải Minh này ngang bướng lắm , nói đi thì đi , hồi nhỏ đã bỏ nhà di hoang một lần rồi .
--Anh có gửi thư về không ?
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-15 02:04:45hoamilon>
--Có gửi mấy tờ bưu ảnh --bà đáp .
Tôi mừng rỡ hỏi bà .
--Bác gái , cho cháu xem dược không ? Cháu biết mình không nên xem đồ của anh ấy , nhưng cháu thực sự muốn tìm anh ấy về .
--Được , để tôi lấy cho cô xem .
Bà lấy ba tờ bưu ảnh đưa tôi xem .
Tấm thứ nhất gửi vào năm ngoái , từ Nhật gửi về , không có địa chỉ , phong cảnh trong ảnh là núi Phú Sĩ , thời gian gửi là tháng 12 . Lẽ nào đêm đó anh có trọ trong phòng 606 , biết tôi muốn vào phòng nên anh bỏ đi ?

Tấm thứ hai là tại quảng trường Bragg , là ảnh từ Bragg gửi về , thời gian gửi là tháng ba năm nay , khi đó thời gian gửi là tháng ba năm nay , khi đó thời tiết rất lạnh , anh ở Bragg làm gì ?

''Cha , mẹ , ở đây lạnh lắm , có phải Hương Cảng cũng rất lạnh phải không ? Con đã uống rượu , trong người ấm lắm , cha mẹ không cần lo lắng , giữ gìn sức khoẻ nhé '' .

Anh viết thư như thế trên tấm bưu ảnh .
Tửu lượng anh kém lắm , anh lại uống rượu ở Bragg , thời tiết lạnh như thế , sống qua những ngày đó chắc chắn anh rất đau khổ , tại tôi có lỗi với anh .

Tờ thứ ba gửi vào tuần trước , địa chỉ điểm là San Francisco , nước Mỹ .

--Nó có gọi điện thoại về , nhưng không cho chúng tôi biết nó đang ở đâu --mẹ anh nói .
--Bác gái , nếu anh ấy gọi điện thoại về , nhờ bác bảo anh ấy cháu rất nhớ anh ấy , cháu thật sự rất nhớ anh ấy --tôi nghẹn ngào .
--Được rồi --bà nói --tôi cũng rất nhớ nó .
Tôi vội vã đến công ty du lịch mua vé bay sang San Francisco , có lẽ anh còn ở đó .


Dến thành phố San Francisco rồi , tôi nghĩ ra một kế mới , tôi tìm trong danh bạ điện thoại địa chỉ các tiệm bán mô hình ở San Francisco , đi tìm từng tiệm , từng tiệm , có thể Hải Minh xuất hiện ở tiệm mô hình .

Tôi nhìn thấy một chiếc chiến cơ F-15 đã lắp xong trưng bày trong một tiệm mô hình ở dường Louis lắp tuyệt dẹp .
--Chiến cơ này do ai lắp vậy ? tôi hỏi chủ tiệm .
--Là đưa cho người khác lắp , chúng tôi có một người lắp mô hình thuê , anh ta lắp đẹp lắm --chủ tiệm nói .

--Anh ấy là người Trung Quốc phải không ?
--Phải rồi ! Anh ấy là người Trung Quốc .
--Anh ấy tên gì ?
--Tôi chỉ biết tên tiếng Anh của anh ấy là Ming .
Hải Minh có tên tiếng Anh không nhỉ ? , nhưng sau khi đến cũng có thể đối tên tiếng Anh .
--Có phải anh ấy chỉ lắp chiến cơ ?
--Đúng rồi , anh ấy chỉ lắp chiến cơ .
--Ở đâu ? tôi truy hỏi chủ tiệm .
--Không biết , nhưng 11 giờ trưa mai , anh sẽ đến giao hàng .

Tôi ở trong khách sạn , cả đêm trằn trọc không ngủ '' Có thể tìm được anh '' tôi gọi điện thoại đường dài cho Mộng Mộng .
9 giờ tôi đến tiệm mô hình chờ anh , tôi sợ anh sẽ đến sớm .
Tôi mặc một bộ đồ đẹp nhất ở trong tiệm chờ anh . Hai năm rồi tôi không biết anh đã thay đổi như thế nào .

Qua 11 giờ , Hải Minh vẫn chưa đến .
12 giờ người lắp mô hình đến . Ông không phải là Hải Minh , ông là một người trung niên .
--Tại sao ông chỉ lắp chiến cơ ?--tôi hỏi . Ông ta lắc đầu nói :
--Chỉ thấy chiến cơ dễ lắp hơn chiến hạm . Tôi là người mới di dân , ở đây không kiếm được việc làm .

Thì ra là một lý do không thơ mộng .
Tôi thất vọng rời khỏi tiệm mô hình .
Một ngày trước khi đi , tôi ở trạm xe diện ngầm nhìn thấy thông báo tìm người . Chàng trai gặp gỡ cô gái hai lần trên xe , anh muốn quen cô , hai lần đều không dám mở lời . Sau khi xuống xe , anh lại hối hận , nhưng từ đó không gặp lại cô ấy . Thế là anh dán thông báo tìm cô ấy ở trạm xe điện ngầm , thông báo viết :

''Bạn là cô ấy phải không ?
Chúng ta từng gặp nhau trong toa xe , ngồi sát bên nhau .
Mất đi rồi , tôi mới biết tiếc .
Đã không gặp nhau lần nữa .
Nụ cười cô ngọt ngào thế , bóp nghẹn tim tôi .
Có được trùng phùng không ?
Điện thoại của tôi....., tên tôi là Cơ Kỳ ''

Đúng thế , mất đi rồi mới biết hối tiếc .
Tôi hỏi nhân viên xe điện , tôi có thể mua lại bảng thông báo này , anh bảo tờ thông báo tự in ấn phải cần thời gian , ngày mai tôi về Hương Cảng rồi làm sao in kịp . Tôi viết một tờ giấy , dán lên bảng thông báo tìm người . Tôi viết :

''Chồn hôi .
Bạn đang ở dâu ?
Tôi đến tìm bạn đây .
Đến khi nào .
Chúng ta lại cùng ăn '' mái tóc thiên sứ ?''
Bạn đã nói vất chất không thể biến mất chỉ có thể chuyển hóa đến nơi nào ?
Bạn chuyển hoá đến nơi nào ?
Tôi đang tìm bạn .
Hải Minh sẽ biết dó là tôi .

Từ San Francisco về , tôi cùng Mộng Mộng ăn cơm , Mộng Mộng vừa từ Thái Lan trở về .
--Tìm một người ở chân trời góc bể , chị không thấy mệt sao ?--Mộng Mộng hỏi tôi .
--Phụ nữ có thể vì tình yêu làm những chuyện mà cô ta vốn không thể làm được --tôi đáp .
--Có một người để tìm cũng là rất tốt , ít nhất cũng có một tia hy vọng --Mộng Mộng buồn bã nói .
Tôi lại lần nữa dến nhà Hải Minh tìm mẹ anh ấy .
Bà đưa cho tôi hai tấm ảnh , một tấm từ Venezia gửi về , một tấm từ đảo Capri của Ý gửi về .
--Nói không chừng nó đang ở đó --mẹ anh nói .


Tháng 12 , tôi lấy phép năm đi Venezia trước . Đây là một thành phố tuyệt đẹp , trên phố có rất nhiều xưởng thuỷ tinh phát ra ánh sáng lấp lánh rực rỡ .
--Có thể thổi một chiếc chiến cơ chồn hôi được không ?--Tôi hỏi một chủ tiệm trong phố dó , đồng thời vẽ chiến cơ chồn hôi đưa ông .

Ông lắc đầu .
--Cái này qúa phức tạp .
Tôi ngồi thuyền du lịch trên sông . Hải Minh có thể đến đâu được chứ ?
Tôi hỏi chủ thuyền , anh ta đáp chưa từng thấy qua người này .
Tôi biết anh không thể biến mất .


Sau khi rời khỏi Venezia , tôi đến Capri . Đây là một hòn đảo tuyệt đẹp , trên có rất nhiều căn nhà nhỏ , nước biển trong xanh .
Tôi loanh quanh trên bãi biển , mua một lọ nước khoáng , tôi viết một tờ giấy , nhét vào trong lọ , ném vào biển , nói không chừng Hải Minh đang ở trên hoang dảo sẽ nhận được .

Nói không chừng , anh đã yêu một cô gái khác , anh đã tìm dược màu xanh rực rỡ vốn không tìm được trên đời , dù nước biển Capri cũng không so nổi .
Rời khỏi Capri , tôi đi Bargg , anh đã từng ở đó gửi bưu ảnh vê .

Mùa đông ở Bargg rất lạnh , gió tuyết đầy trời , đang là âm 9 độ .
Tôi ở trong quán rượu ở cầu Charles .
Hôm nay là dêm Giáng sinh . Tôi đi suốt một ngày ở quảng trường vẫn không nhìn thấy Hải Minh . Trong một con hẻm nhỏ , tôi phát hiện một quán ăn bán mì sợi Ý , một đôi tình nhân ngồi gần cửa , đang ăn '' mái tóc thiên sứ '' .

Tôi bước vào quán ăn , thời tiết lạnh dến mũi mất cả cảm giác .
Tôi gọi một đĩa '' mái tóc thiên sứ '' giờ tôi mới phát hiện ''mái tóc thiên sứ '' ăn rất ngon .
--Có một người đàn ông Trung Quốc ăn '' mái tóc thiên sứ '' ở đây không ?--tôi hỏi cô phục vụ .
--Có người đàn ông Trung Quốc từng ba tuần liên tục đều đến đây ăn món đó --cô đáp .
--Dáng người đó thế nào ?--tôi hỏi .
--Dáng người nhỏ bé , tóc quăn tự nhiên , da rất trắng , độ 31-32 tuổi .
Thì ra anh đã 31-32 tuổi . Anh đi đã hai năm rồi, có lẽ tuổi tác này .
--Anh đến khi nào ?
--Năm ngoái , anh ta rất thích '' mái tóc thiên sứ '' ở đây .
Tôi viết một tờ giấy đưa cho cô .
--Nếu cô gặp lại người này , xin giúp tôi chuyển tờ giấy này cho anh ấy .
--Anh ấy là gì của chị ?--cô hỏi tôi .
--Là người mà tôi rất thương nhớ --tôi đáp .
Tôi rời qúan ăn , trở về khách sạn .
Tôi lấy từ trong vali ra chiếc vớ khổng lồ mà Hải Minh tặng tôi , tôi chui vào trong đó mà ngủ .

Tôi ôm hy vọng mà ngủ .
Thức dậy không nhìn thấy anh .
Lễ Giáng sinh năm nay , anh vẫn không chịu gặp tôi .

Tôi càng cảm giác được ngày này năm ngoái , anh ở trong gian phòng đó trên núi Phú Sĩ , tôi từng cảm thụ được hơi ấm của anh .

Chính tôi đã đuổi anh đi , tôi làm sao trách được ? Người học khoa học đều rất cố chấp .

Hai loại vật chất , chỉ cần nồng độ , năng lượng , vị trí phối hợp , thì có thể nảy sinh ra phản ứng , tôi đang ngây dại chờ đợi .
Mỗi khi nửa đêm thức giấc , tôi luôn rất sợ hãi :
Hải Minh còn sống không ? Hay là anh đã chết , chuyển hóa thành một hạt bụi , ngẫu nhiên đáp xuống vai tôi .
Tôi không nỡ phủi bụi trên vai mình .
Chân trời góc biển anh đang ở đâu ?
 
4

Mái Tóc Thiên Sứ



Hè đến rồi , tôi đến tiệm mô hình , tôi đã thành bạn của anh chủ tiệm .--Còn chưa tìm được Hải Minh sao ? Tờ giấy chị viết hơn hai năm trước vẫn còn để chỗ tôi --Chủ tiệm nói .

--Khi nào anh gặp anh ấy đưa tờ giấy giùm tôi --tôi nói .
--Hộp mô hình này có người chỉ định chị lắp nè --Chủ tiệm đem mô hình chiến cơ giao cho tôi .
--Chỉ định ?--tôi ngớ người .
--Chị đã lắp hai chiếc cho cô ấy , cô ấy rất thích , cho nên chỉ định chị lắp . Cô ấy chính là cô gái mỗi năm tặng chiến cơ cho bạn trai làm quà sinh nhật .
--Họ vẫn còn yêu nhau chứ ?
Chủ tiệm gật đầu .
--Tốt quá , chiếc này tôi lắp miễn phí --tôi nói .

Tôi đem hộp mô hình về nhà . Từ sau khi Hải Minh đi đến nay , tôi tiếp nhận công việc của anh , lắp mô hình cho người ta . Tôi từng hỏi anh khi nào thôi lắp mô hình , anh đáp khi tình yêu biến mất . Tôi không thể để tình yêu biến mất .

Rời khỏi tiệm mô hình , tôi mua một quyển sách , ngồi đọc trong qúan cafe , tại đây , chạm mặt TRình Diệp Ân , chỉ một mình cô ta .

Diệp Ân thấy tôi từ xa , đi đến ngồi xuống trước mặt tôi .
--Chị gặp Hiểu Giác không ?--cô ta hỏi tôi .
--Có chuyện gì ?
--Chúng tôi chia tay rồi , anh không nói với chị sao ?--cô ta buồn bã nói .
Tôi lắc đầu .
--Đã lâu lắm rồi tôi không gặp anh ấy .
--Anh ấy yêu một cô gái thua xa chị và tôi ! Diệp Ân bất mãn nói .
--Tôi làm sao dám so với chị ?--tôi bật cười .
Diệp Ân ngượng ngùng .
--Chưa từng có người đàn ông nào dám bỏ rơi tôi . Diệp Ân nói .
--Có lúc , chị chỉ còn cách vứt bỏ thôi --tôi nói .
Diệp Ân ngẩn người , câu nói này lúc xưa cô ta đã nói với tôi .

Diệp Ân xấu hổ trước mặt tôi , nhưng tôi không cảm thấy hả hê . Tất cả những gì liên quan đến Hiểu Giác tôi đã không còn cảm giác .


Từ Đắc Nhân kết hôn ngày 23 tháng 12 . Mộng Mộng đặc biệt từ Nhật trở về tham gia lễ cưới của anh ấy .
Ba năm nay , Mộng Mộng trở thành siêu sao ca nhạc châu Á , năm ngoái qua Nhật phát triển nghề nghiệp .
Mộng Mộng phiêu bạt bốn phương , lăn lộn đủ cảnh đời , nhưng trên cổ tay Mộng Mộng vẫn còn đeo sợi dây đỏ .

--Tôi vẫn không đành rửa tay , sợ rửa di lớp bụi trên da đi mất --Mộng Mộng nói .
--Tôi cũng không đành phủi đi hạt bụi trên vai --tôi nói .

Đắc Nhân cưới người cùng công ty , hôn lễ cử hành trong nhà thờ . Lần đầu tôi phát hiện , anh đã trưởng thành . Khi anh cặp tay cô dâu bước vào lễ đường , anh đầy vẻ vững vàng long trọng . Một chàng trai chỉ cần có một cô gái yêu mình , anh ta đều vững vàng rắn rỏi .

Hiểu Giác đến dự lễ cưới một mình .
Anh đưa cho tôi một tờ chi phiếu 300.000đ .
Đăng nhập để trả lời
0
--Ý gì đây ?--tôi hỏi anh .
--Là tiền em cung cấp cho tôi học , tôi luôn muốn trả cho em một lần .
--Anh cầm về đi --tôi nhét tờ chi phiếu vào tay anh .
--Đây là nợ tôi thiếu em .
--Anh không nợ tôi , anh nói rất đúng . Khi tôi cung cấp cho anh ăn học chỉ là đầu tư , đầu tư tiền bạc cũng là đầu tư tình cảm . Đầu tư thất bại , không thể đòi tiền lại được , đúng không ? Tất cả đầu tư đều có nguy hiểm , khi đầu tư thì biết sẽ nhận hậu quả .


--Em thật khác trước --Anh đưa ánh mắt đầy nể phục nhìn tôi .
Tôi nhìn kỹ Hiểu Giác , tôi phát hiện khuôn mặt anh rất lớn , trán hẹp , lỗ tai rất nhỏ , khoảng cách giữa hai chân mày hẹp , cục cổ lồi to , râu rất thưa . Anh điển hình là một tội phạm bẩm sinh mà nhà tội phạm học Cesare Lombroso nghiên cứu ra . Thì ra người giống tội phạm không phải là cha tôi mà là anh ấy .

Trời ơi ! Trước kia tại sao tôi yêu anh ấy điên cuồng như thế ?
--Em không sao chứ ? --anh nhìn thấy tôi trố mắt nhìn anh .
--Không sao , có lẽ tôi không nên cung cấp cho anh ăn học , một người qúa cần tiền , bộ dạng biến thành thấp hèn --tôi nói .
--Tôi không từng nghĩ đến sẽ tổn thương em .
--Bỏ đi , anh không hiểu đau lòng thật sự như thế nào đâu .

Đau lòng thật sự chính là tôi đã phụ một chàng trai .
Sau khi tham dự hôn lễ xong , tôi di tìm mẹ của Hải Minh . Bà nói :
--Nó không còn gửi ảnh về nữa , nhưng nó có gọi điện thoại về .
--Nếu anh ấy muốn gặp cháu anh ấy sẽ trở về --tôi nói .
--Nó quá bướng bỉnh , không hiểu được những người chờ đợi nó đau lòng đến mức nào --mẹ anh nói .
--Đáng đời cho cháu !
--Tuổi trẻ của phụ nữ có giới hạn --bà nói .
--Anh đi rồi , cháu mới phát hiện anh ấy là người mà cháu yêu nhất , cháu từng cho rằng anh ấy chỉ là phao cứu sinh .
--Cuối cùng cháu yêu nó , cũng là chuyện tốt --bà nhìn chồng đang ngồi trên chiếc ghế bố nói .

Tôi đi lên một tầng lầu , bước vào nhà Hải Minh .
Tất cả giống như khi anh đi . Chiếc chồn hôi phủ đầy bụi , tôi không đành phủi xuống .
Người phiêu bạt chân trời , rất mau già , Hải Minh anh đang ở đâu ?


Đêm 24 tháng 12 , tôi ngủ trong chiếc vớ Noel , ông già Noel không đưa Hải Minh về cho tôi .
Đêm 25 tháng 12 , tôi tham dự liên hoan cuối năm do Phương Nguyên tổ chức tại quán ăn Ý mà tôi và Hải Minh trước kia thường đến .
Tôi gọi một đĩa '' mái tóc thiên sứ '' thiên sứ có lẽ sẽ mang anh về cho tôi .
--Còn đang chờ Hải Minh sao ?
Tôi gật đầu .
--Cô khẳng định anh sẽ trở về sao ?
--Tôi sẽ đi tìm mãi --tôi đáp .
--Cho nên ngày phép của tôi rất ý nghĩa --tôi nói .
--Anh ấy biết cô yêu anh ấy như thế , anh ấy sẽ trở về .
--Làm sao ông biết ?
--Hôm qua nằm mộng tôi gặp anh ta .
Ông nheo nheo mắt .
--Nói đùa hoài .

Làm sao dễ dàng sống qua những ngày tháng thấp thỏm trong lòng ? Tôi cuối cùng nhận ra , tình yêu vì nhớ nhung mà ngày sẽ càng tăng thêm .
Phần thưởng mà tôi rút trúng được là một mô hình chiến cơ .

Tôi ôm quà Giáng sinh rời khỏi qúan ăn , khi bước ra cửa , một người mặc áo màu xanh xám mỉm cười với tôi .

--Không thể nào .
Người đó bước qua đứng trước mặt tôi .
Không thể nào .
Anh không khác gì ba năm trước , chỉ có mái tóc rất dài , giống mái tóc thiên sứ .
Anh đứng trước mặt tôi , cổ quấn khăn quàng , tôi gần như nghe thấy hơi thở của anh .
--Hoan Nhi ....miệng anh phà khói trắng .
Anh là một con người thật .
Tôi nhào vào lòng anh . Anh ôm chặt tôi . Tôi không dám tin anh trở về .
Thần thoại chiếc vớ Noel thế mà có thật .
--Em rất nhớ anh --tôi nói .
--Anh cũng vậy .
--Anh trở lại làm gì ?--tôi giận anh .
--Anh còn nợ em một vật .
--Vật gì ?--tôi lấy ngạc nhiên .
Anh lấy trong túi ra một lọ không khí núi Phú Sĩ .
--Đây là lọ thứ ba mươi ba , em quên rồi sao ?
--Đêm Giáng sinh ba năm trước , có phải anh ở trong phòng 606 ở núi Phú Sĩ không ?
Anh không đáp lời tôi .
--Tại sao anh tránh mặt em ? Anh tàn nhẫn lắm .
--Anh cho rằng có thể anh không yêu em .
--Anh có thể --tôi nói .
--Không ! Không thể .
--Em cho rằng vĩnh viễn không trở về --tôi đưa tay phủi bụi trên vai , cuối cùng tôi có thể phủi bụi được rồi .
--Anh cũng cho rằng như thế --anh thắm thiết nhìn tôi .

--Em muốn thu hồi lời em nói ba năm trước .
--Câu nào ? anh hỏi tôi .
--Em hết cách yêu anh --tôi nói .
--Anh cũng muốn thu hồi câu nói hôm dó .
--Câu nào ?
--Em vốn không yêu anh --anh nói .
--Ai nói em yêu anh ?
--Phương Nguyên nói .
--Thì ra anh đã gặp Phương Nguyên , thế nên lúc nãy ông ta nói anh sẽ trở về . Nhưng anh trở về cũng không phải chuyện tốt .
--Tại sao ?
--Anh thất nghiệp rồi .
--Thất nghiệp ?--anh ngạc nhiên .
--Công việc lắp mô hình thuê của anh , em đã tiếp nhận rồi , hiện giờ có người chỉ định em lắp mô hình chiến cơ .

Anh cười sặc sụa .
--Em là rượu độc phải không ?--tôi hỏi anh .
Anh lắc đầu
--Do anh tình nguyện uống mà .
Anh lấy trong túi ra con hạc giấy tôi để lại trên núi Phú Sĩ , còn có mảnh giấy tôi lưu lại ở quán ăn Ý .
--Anh đều nhận được ?
--Anh cho rằng , em không thể đi tìm anh --anh nói .
--Em biết anh sẽ không biến mất , anh đã nói tất cả vật chất đều không biến mất trên đời , chỉ có thể chuyển hoá thành một vật chất khác .

--Anh còn đi nữa không ?--tôi hỏi anh .
Anh đang muốn mở miệng ,tôi chặn anh nói tiếp .
--Lần sau anh còn muốn đi hãy để em nói lời tạm biệt trước .
--Tại sao ? anh hỏi tôi .
Tôi chui vào trong áo khoác của anh nói .
--Người nói tạm biệt trước vĩnh viễn chiếm thượng phọng



Hết .
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»