📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Trần Đại - VÀNG XƯƠNG LÁ MỤC

9 trả lời, 4.207 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-30 05:49:08trandaik>

...
Đừng ngước nhìn lên
em ơi!
đừng ngước nhìn lên
thiên thu rồi cũng chưa vơi muộn phiền


____________________
Nơi đây...
những bài thơ trong kỷ niệm
và...
những cảm xúc mới...
____________________

 
trầnđại-đinhlang-trandaik
Đăng nhập để trả lời
0
...Em đi xuống phố chiều nay
gót chân giẫm nhẹ lên ngày tương tư...

trầnđại-đinhlang-trandaik
Đăng nhập để trả lời
0

gió
hiu hiu
mùa thu
nắng trưa buồn
liễu rũ
mùi hương xưa
hồn thu thảo
nao nao một cánh đồng
vời vợi buồn khói sương
nhớ nhà
nhớ em ...
xưa
nồi cơm trưa sắp chín
tôi chạy băng ra đình
gọi em về ăn cơm
"ham chơi"
"mẹ đánh ! "
đình vắng tanh
lá vàng rơi ngập lối
sực nhớ ra
em đã chết rồi
vừa mới chôn hôm qua
tôi về
ngõ trúc buồn lê thê
ngồi
nhớ em
bật khóc
trầnđại-đinhlang-trandaik
Đăng nhập để trả lời
0
 

Ni Cô

Rừng thu vang tiếng chuông chiều
nâu sòng lặng lẽ dáng siêu siêu về
hồn như thoát khỏi trầm mê
mà phong vàng rụng tái tê tê sầu


Ma Sœur


Chân qua mười bốn cõi thương
tay lần chuỗi hạt hồn nương kinh cầu
tình kia gạt bỏ từ lâu
mà chuông chiều vẫn gõ sầu đâu đây
 
 

trầnđại-đinhlang-trandaik
Đăng nhập để trả lời
0
Mến chào Đạik...Chúc vui và sáng tác đều ở nơi đây nha anh..........
 
...Em đi xuống phố chiều nay
gót chân giẫm nhẹ lên ngày tương tư...


 
 
Vợi mù...
 
Mình xa từ ấy đến chừ
Ngày tương tư cứ thốc mù bụi bay
Thơ trong kỷ niệm ai hoài,
Vàng xương lá mục đọa đày thu rêu,
 
Em đi từ một buổi chiều
Lầu trăng gác gió....bồng phiêu bóng tình....


📎 welcome


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
...Về đâu hỡi bóng hình năm cũ
gương lược mong chờ đã mấy thu
lệ tình năm trước còn hoen giấy
kỷ vật buồn lây trái tim này...
trầnđại-đinhlang-trandaik
Đăng nhập để trả lời
0


tưởng gió làm rơi cánh lá vàng
đâu ngờ ai ngắt thả đồng hoang
tưởng mùa thu đến trời thơ mộng
ngờ đâu phong cảnh lại điêu tàn

hồ nước trong veo đã đục lờ
hỏi người sao mãi đứng gieo thơ
bên rừng hoảng hốt nai chạy trốn
dòng suối chia nhau chảy mấy bờ

ngỡ gió thu về thổi hương yêu
ngờ đâu thổi lạc cả mây chiều
Nắng vàng hiu hắt hồn trinh nữ
gió gợn lòng trai mắt đăm chiêu

ở đấy chờ ai trả ân tình
Người qua kẻ lại vẫn lặng thinh
vì sao đứng giữa thu hờn dỗi
để bụi sương che lấp bóng hình

trời ơi ! tan tác! thu tan tác!
Biết thế nằm say giấc hạ nồng
Tình em hôm trước nay xa lạ
Còn nữa bao ngày mới sang đông?

trầnđại-đinhlang-trandaik
Đăng nhập để trả lời
0
thu về lả tả bên song cửa
nữa thấy chơi vơi nữa nghẹn ngào
về đâu ta biết về đâu nào?
sao thấy xót xa lệ tuông trào!..
 
Đăng nhập để trả lời
0
Đồng Tuyết giữa trời Thu




đôi mắt nhà thơ và tờ giấy trắng
suốt cả đêm dài lặng lẽ gườm nhau
cây bút nằm kia mỏi mòn ngủ gật
đã mấy hôm rồi
chẳng hiểu vi sao

vắng con chữ lò cò sân giấy nháp
những sắc huyền ngã nặng bặt tăm hơi
đầu gôm mới chưa mòn thơ đổi ý
giấy mênh mông như đồng tuyết không người

đôi mắt nhà thơ lúc lu mờ khi rực sáng
cũng trầm cảm, nồng nàn, nhung nhớ
vẫn tia nhìn từ bờ sâu tâm thức
nhưng đâu rồi
đâu rồi tia ấm của hồn thơ

nên giấy trắng vẫn là đồng hoang tuyết trắng
nên viết chì vẫn gối đầu say ngủ một ngón tay
trăng xế tà
đêm khuya lắc
thi sĩ gục đầu trên ngực giấy ngủ quên
ở ngoài song có hai bóng oan hồn
hồn ai đó cùng hồn thơ vừa tan vào suơng khói
trầnđại-đinhlang-trandaik
Đăng nhập để trả lời
0
 Yêu

Nắng lại vàng xưa ngoài song cửa
nắng trải vàng thảm cỏ hiêu sau
chỉ là nắng hay thời xưa về réo gọi
thuỡ mới yêu người
cắn trái táo thơm

Chắc là nắng tí thôi rồi sẽ tắt
thoáng xưa về len lén tâm tư
dường như ở đâu đây em ngồi tư lự
em là ai ...
sao biết nắng vàng xưa ?

Mùa tình yêu lâu rồi
cành phượng tím thay sắc hồng
hàng lá me bay trong chiều quá khứ
trái táo nào chín ngọt thấm tâm tư

Phải chăng em trốn mình nắng
đang pha màu hoang vắng bãi tình tôi
màu hanh hanh ánh chiều ngóng đợi
màu vỏ táo chìn vàng kỷ niệm thuở bâng khuâng

Nắng ngoài kia
đang choàng áo hoa kỉ niệm
thỗn thức thòng dây lúc lắc con tim
cớ gì em
chải nắng vàng xõa xuống hồn tôi
một phút đùa thôi rồi mang đi mất
bỏ lại đây
trái táo
mình tôi
nhìn thôi không dám cắn

trầnđại-đinhlang-trandaik
Đăng nhập để trả lời
0