YÊU EM BIẾT MẤY CHO VỪA
Tháng ngày lặng lẽ qua mau
Nắng mưa đã gội phai màu tóc xanh
Hai mươi năm – bấy nghĩa tình
Sờn vai áo mỏng chúng mình có nhau.
Thân cò đâu quản gian lao
Việc nhà, chuyện lớp biết bao nhọc nhằn
Dạy con học giỏi chăm ngoan
Thương chồng vò võ phận tằm vương tơ.
Anh còn trăm chuyện tầm vơ
Không tên, không tuổi lơ mơ việc nhà.
Chiều chồng em nén phiền hà
Mỉm cười trách khéo "ông là ... khó ưa".
Yêu em biết mấy cho vừa
Vườn tình chăm chút mượt mà sắc hoa
Nếu cho trở lại ngày xưa
Người anh hỏi cưới vẫn là em thôi.
HỒ THANH HÀ
Tháng ngày lặng lẽ qua mau
Nắng mưa đã gội phai màu tóc xanh
Hai mươi năm – bấy nghĩa tình
Sờn vai áo mỏng chúng mình có nhau.
Thân cò đâu quản gian lao
Việc nhà, chuyện lớp biết bao nhọc nhằn
Dạy con học giỏi chăm ngoan
Thương chồng vò võ phận tằm vương tơ.
Anh còn trăm chuyện tầm vơ
Không tên, không tuổi lơ mơ việc nhà.
Chiều chồng em nén phiền hà
Mỉm cười trách khéo "ông là ... khó ưa".
Yêu em biết mấy cho vừa
Vườn tình chăm chút mượt mà sắc hoa
Nếu cho trở lại ngày xưa
Người anh hỏi cưới vẫn là em thôi.
HỒ THANH HÀ