Đất nước
Đất nước
Là nơi mẹ ta ngồi bỏm bẻm nhai trầu
Là nơi ta chôn cuống nhau
Nơi tiếng khóc đầu đời vỡ òa trong hạnh phúc
Đất nước
Là chiếc cầu tre lắt lẻo
Nơi mẹ ta tần tảo đi về
Nơi rặng dừa
Xõa tóc ven kênh đứng đợi
Nơi câu lí vút lên vời vợi
"Đứng bên ni đồng....Bát ngát mênh mông"
Đất nước
Là nơi ta có người chờ trông
Mắt mẹ mỏi mòn bao nhiêu năm tháng
Nơi lá trầu cay
quả cau xanh
Gặp hòn vôi đắng
Bỗng trở nên đỏ thắm môi người
Nơi tiếng cười
Nhân lên niềm vui
Nơi ta khóc
Có hàng xóm san cho ta nỗi đau một nửa
Có phải tiếng "Đồng bào" là thế
Nên quê hương vẫn tắt lửa tối đèn
Đất nước
Là nấm mồ nơi mẹ đang nằm
Ai khóc mẹ mỗi mùa Vu lan tới?
Ta ở xa
Ai người đắp đổi
Hương lạnh khói tàn đau lòng mẹ, mẹ ơi
Con đi xa đã mấy chục năm rồi
Đất nước
Hai tiếng ấy vẫn vang lên khe khẽ
Ở giữa hồn con trong những đêm vắng vẻ
Đất nước
Nơi cháu ta cất tiếng gọi " Bà ơi"
Bằng tiếng Việt ngọt ngào, sâu lắng
Ôi tiếng Việt
Trải trăm cay nghìn đắng
Vẫn thèm nghe tiếng mẹ ầu ơ
Đất nước của chúng ta
Những con dân Đại việt
Chẳng hề mang họ Lý, họ Trần
Cũng chẳng mang họ Hồ của những người cộng sản
Tổ chúng ta họ Lạc
Nên đền Hùng hương khói suốt nghìn năm
Đất nước
Một dòng chảy âm thầm
Cứ lặng chảy trong tâm hồn người Việt
Nếu một mai ta chết
Ta muốn nằm trên mảnh đất quê hương
Hà nội 4 -1 -2009
Đất nước
Là nơi mẹ ta ngồi bỏm bẻm nhai trầu
Là nơi ta chôn cuống nhau
Nơi tiếng khóc đầu đời vỡ òa trong hạnh phúc
Đất nước
Là chiếc cầu tre lắt lẻo
Nơi mẹ ta tần tảo đi về
Nơi rặng dừa
Xõa tóc ven kênh đứng đợi
Nơi câu lí vút lên vời vợi
"Đứng bên ni đồng....Bát ngát mênh mông"
Đất nước
Là nơi ta có người chờ trông
Mắt mẹ mỏi mòn bao nhiêu năm tháng
Nơi lá trầu cay
quả cau xanh
Gặp hòn vôi đắng
Bỗng trở nên đỏ thắm môi người
Nơi tiếng cười
Nhân lên niềm vui
Nơi ta khóc
Có hàng xóm san cho ta nỗi đau một nửa
Có phải tiếng "Đồng bào" là thế
Nên quê hương vẫn tắt lửa tối đèn
Đất nước
Là nấm mồ nơi mẹ đang nằm
Ai khóc mẹ mỗi mùa Vu lan tới?
Ta ở xa
Ai người đắp đổi
Hương lạnh khói tàn đau lòng mẹ, mẹ ơi
Con đi xa đã mấy chục năm rồi
Đất nước
Hai tiếng ấy vẫn vang lên khe khẽ
Ở giữa hồn con trong những đêm vắng vẻ
Đất nước
Nơi cháu ta cất tiếng gọi " Bà ơi"
Bằng tiếng Việt ngọt ngào, sâu lắng
Ôi tiếng Việt
Trải trăm cay nghìn đắng
Vẫn thèm nghe tiếng mẹ ầu ơ
Đất nước của chúng ta
Những con dân Đại việt
Chẳng hề mang họ Lý, họ Trần
Cũng chẳng mang họ Hồ của những người cộng sản
Tổ chúng ta họ Lạc
Nên đền Hùng hương khói suốt nghìn năm
Đất nước
Một dòng chảy âm thầm
Cứ lặng chảy trong tâm hồn người Việt
Nếu một mai ta chết
Ta muốn nằm trên mảnh đất quê hương
Hà nội 4 -1 -2009