Nói với người đàn bà không khóc
Chị đứng đó lặng câm như hóa đá
Nhìn ba đứa con lăn lộn bên mồ
Răng nghiến lại
Vành môi hơi tứa máu
Vai run lên
Nhưng nước mắt cạn khô
Trong mắt chị một màn đêm dông bão
Đám mây đen vần vũ khắp trời
Một tia chớp bừng lên
Tia mắt nhìn khốc liệt
Môi nhếch lên
Gằn một nụ cười
Số phận con người
Sao mà nghiệt ngã
Tôi hiểu nụ cười trên môi chị
Mắt quầng thâm
Khô khốc
Lạnh băng
Không chỉ là nỗi đau
Chị đang sống trong tận cùng khổ cực
Ôi cái chết
Nếu mà chết được
Mắt chị không bừng lên tia chớp đến kinh người
Hãy khóc đi chị ơi
Hãy gào lên một tiếng động trời
Hãy để nỗi đau tan theo dòng nước mắt
Để nụ cười gằn kia biến mất
Có Chúa không?
Trong số phận con người !
Nghĩa trang Văn Điển 12- 10-2008
Chị đứng đó lặng câm như hóa đá
Nhìn ba đứa con lăn lộn bên mồ
Răng nghiến lại
Vành môi hơi tứa máu
Vai run lên
Nhưng nước mắt cạn khô
Trong mắt chị một màn đêm dông bão
Đám mây đen vần vũ khắp trời
Một tia chớp bừng lên
Tia mắt nhìn khốc liệt
Môi nhếch lên
Gằn một nụ cười
Số phận con người
Sao mà nghiệt ngã
Tôi hiểu nụ cười trên môi chị
Mắt quầng thâm
Khô khốc
Lạnh băng
Không chỉ là nỗi đau
Chị đang sống trong tận cùng khổ cực
Ôi cái chết
Nếu mà chết được
Mắt chị không bừng lên tia chớp đến kinh người
Hãy khóc đi chị ơi
Hãy gào lên một tiếng động trời
Hãy để nỗi đau tan theo dòng nước mắt
Để nụ cười gằn kia biến mất
Có Chúa không?
Trong số phận con người !
Nghĩa trang Văn Điển 12- 10-2008