GÁNH XUÂN
Gánh hoa thức trước bình minh
Bước chân thoắt kịp đăng trình chợ mai
Bức tranh ngôn ngữ không dài
Mùa xuân chợt nở trên vai em hồng
Ngã Du Tử
THƠ NGÃ DU TỬ
712 trả lời, 73.308 lượt xem —
Trang 5 / 24
KHÔNG ĐỀ
Nát nhàu giọt nắng trong mưa
Buồn vui trời đất cũng chưa lỡ thì
Xuân về rồi xuân lại đi
Trăm xuân một cuộc chẳng khi non già
Chào đời là bắt đầu xa
Ngày về từ buổi chưa là bước son
Hương tình thương nhớ mãi còn
Đắng cay in dấu vào hồn thời gian.
Nguyên Hải
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
GIÓ
ĐÊM...!
Mài tà đầu ngọn gió
rít qua song,
để bớt xót
những vết cắt da
cháy thịt
để bớt tím hồn
lắng lặng hương xưa,
ánh trăng vàng
tái nhợt rát rèm thưa
đêm trôi dài
kỷ niệm đong đưa
làn sương xuống
lá động xòe theo gió
Lời bờ tre
cựa mình khe khẽ,
con chim gù
ngủ gật
nhớm cánh nghiêng vai
Đêm thả trôi
cùng tiếng côn trùng
nỉ non
tìm bạn tình vừa lạc
Mặt đất say
nồng ẩm hơi men
của chiều qua
hoàng hôn sót lại,
chờ ngày lên
trở mình
đất ngắm nụ bình minh.
Nguyên Hải
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-21 16:15:24THƠ NGÃ DU TỬ>
.BÊN TRIỀN XUÂN
Sang bên kia lỡ chuyến tàu
Thì thôi vẫn cứ như màu nguyên xuân
Tình tôi tinh thể trong ngần
Gọi Em từ cuộc phong trần hôm mai
Trãi qua bao giấc mộng dài
Áo xưa cất giữ trên đài tự do
Ta về ru những âu lo
Lời trăm năm đụng câu hò quê hương
Ba mươi năm giấc mộng thường
Thì thầm với những yêu thương chin bầm
Tơ vương cùng nhịp thăng trầm
Dòng thời gian chảy trong lòng tinh khôi
Trăng ơi còn sang bên đời
Ta về hát dưới chân đồi an nhiên
Ru ta tròn giấc mộng hiền
Lời thơ ta dệt bên triền cảo thơm./.
Sang bên kia lỡ chuyến tàu
Thì thôi vẫn cứ như màu nguyên xuân
Tình tôi tinh thể trong ngần
Gọi Em từ cuộc phong trần hôm mai
Trãi qua bao giấc mộng dài
Áo xưa cất giữ trên đài tự do
Ta về ru những âu lo
Lời trăm năm đụng câu hò quê hương
Ba mươi năm giấc mộng thường
Thì thầm với những yêu thương chin bầm
Tơ vương cùng nhịp thăng trầm
Dòng thời gian chảy trong lòng tinh khôi
Trăng ơi còn sang bên đời
Ta về hát dưới chân đồi an nhiên
Ru ta tròn giấc mộng hiền
Lời thơ ta dệt bên triền cảo thơm./.
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-22 14:51:12NGUYÊN HẢI>
SUY GẪM
Suy gẫm việc đời lẽ được thua
non sông nào phải chuyện trò đùa
dòng thơ chìm nỗi treo vài nhánh
đất Mẹ chông chênh lạc mấy mùa
thời thế cũng đành thao thức mộng
anh hùng đâu chỉ cúc cung vua
hẹn người mai mốt cùng tô điểm
thắm lại trời quê cuộc nắng mưa
Ngã Du Tử
THANH THẢN
& BÌNH TÂM
Thanh thản theo dòng chuyện thắng thua
Giang sơn vận nước chẳng ai đùa
Bến sông Như Nguyệt còn lưu dấu
Biên ải Trời Nam vẫn thắm mùa
Hẳn biết rập rình quân giặc Bắc
Bình tâm toan tính nước cờ Vua
Đồng lòng tả-hữu cùng chung sức
Bền chí ngại gì bão-gió-mưa.
Nguyên Hải
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-21 18:38:53Minh Đông>
SUY GẪM
Suy gẫm việc đời lẽ được thua
non sông nào phải chuyện trò đùa
dòng thơ chìm nỗi treo vài nhánh
đất Mẹ chông chênh lạc mấy mùa
thời thế cũng đành thao thức mộng
anh hùng đâu chỉ cúc cung vua
hẹn người mai mốt cùng tô điểm
thắm lại trời quê cược nắng mưa
Ngã Du Tử
THANH THẢN
& BÌNH TÂM
Thanh thản theo dòng chuyện thắng thua
Giang sơn vận nước chẳng ai đùa
Bến sông Như Nguyệt còn lưu dấu
Biên ải Trời Nam vẫn thắm mùa
Hẳn biết rập rình quân giặc Bắc
Bình tâm toan tính nước cờ Vua
Đồng lòng tả-hữu cùng chung sức
Bền chí ngại gì bão-gió-mưa.
Nguyên Hải
Hãy Lấy Lòng Dân
Đất mẹ trời Nam chẳng chịu thua
Làm sao thanh thản giống như đùa
Nhà yên lẽ sống tràn muôn phía
Nước mất dân nô chịu suốt mùa
Lịch sử bao đời tô khởi sằc
Nhân tình mấy thuở chiu cùm vua
Non sông nhận gánh nhiều nghiêng ngả
Hãy lấy lòng dân chống lũ, mưa
Minh Đông
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-22 14:52:11NGUYÊN HẢI>
SUY GẪM
Suy gẫm việc đời lẽ được thua
non sông nào phải chuyện trò đùa
dòng thơ chìm nỗi treo vài nhánh
đất Mẹ chông chênh lạc mấy mùa
thời thế cũng đành thao thức mộng
anh hùng đâu chỉ cúc cung vua
hẹn người mai mốt cùng tô điểm
thắm lại trời quê cuộc nắng mưa
Ngã Du Tử
THANH THẢN
& BÌNH TÂM
Thanh thản theo dòng chuyện thắng thua
Giang sơn vận nước chẳng ai đùa
Bến sông Như Nguyệt còn lưu dấu
Biên ải Trời Nam vẫn thắm mùa
Hẳn biết rập rình quân giặc Bắc
Bình tâm toan tính nước cờ Vua
Đồng lòng tả-hữu cùng chung sức
Bền chí ngại gì bão-gió-mưa.
Nguyên Hải
Hãy Lấy Lòng Dân
Đất mẹ trời Nam chẳng chịu thua
Làm sao thanh thản giống như đùa
Nhà yên lẽ sống tràn muôn phía
Nước mất dân nô chịu suốt mùa
Lịch sử bao đời tô khởi sằc
Nhân tình mấy thuở chiu cùm vua
Non sông nhận gánh nhiều nghiêng ngả
Hãy lấy lòng dân chống lũ, mưa
Minh Đông
BÌNH TÂM
LIỆU KẾ
Lòng dân truyền thống chẳng hề thua
Cân nhắc đong-đo sức chứ đùa
Yên nước dụng thời kho mạnh thóc
Bình tâm chọn giống mạ xanh mùa
Cày bừa nắng hạn chừng què lưởi
Đánh đấm lương cùng liệu mất vua
Nghiêng ngả chưa hồi sôi bỏng rát
Bình tâm liệu kế thuận ngày mưa.
Nguyên Hải
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
ĐÊM
HUYỄN HOẶC
Hoàng hôn xuống vò cuộn dày sợi nhớ
Mắt mây hờn mờ ảo ánh trăng non
Nửa khuyết bên nầy gầy guộc héo hon
Nửa phương ấy có đầy lòng khắc khoải
Hai bóng hình ở hai vần trăng rọi
Cây đa buồn xẻ nữa mảnh đời nhau
Bên khuyết nhiều anh Cuội với tay
Mong hàn lại đôi bờ lõm khuyết
Đêm dần xuống tơ lòng da diết
Xé vụn nỗi buồn tìm hư ảo phía trời xa
Vọng dư âm huyễn hoặc hương hoa
Những giọt nhớ bắt đền dòng dư lệ
Đêm tháng đông gió ru trầy tiếng dế
Nỉ non mời trống mái đón mùa yêu
Dậy tiếng lòng quặn trống cô liêu
Hồn vỡ mãnh nát nhàu sương trắng
Mòn mỏi đợi ánh bình minh sớm vắng
Gom tia hồng sưởi ấm nỗi niềm riêng
Lòng trở trăn chao nghiêng bờ sóng dội
Rừng Dương rì rào ru gió thoảng về thăm
Lời yêu thương, đêm huyễn hoặc xa xăm
Những khoảng cách không bờ, vô sắc
Cánh tay đời năm tháng miệt mài trôi
Nhắm mắt nhìn vô tận cõi lòng ơi !
Nguyên Hải
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
[color=black][/color]
[color=black][color=black][color=black][color=black][color=black]Hồi 3h ngày 19 - 3 - 2010, nhà thơ Hữu Loan đã an nghỉ tại quê nhà xã Nga Lĩnh, Nga Sơn, Thanh Hoá
[/color][/color][/color][/color][/color]
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
TRÊN SÔNG
Độc mộc một con thuyền
Giữa lặng thinh sộng nước
Đất trời như ngã nghiêng
Cuộc đời tỉnh hay điên
(hay mỗi mình ta điên)
Ngồi im trong khoang vắng
Ôm trầm tư yên lặng
Ru mình bằng tay trắng
Chiều lạnh ánh trăng nghiêng
Sương đêm đang gặm nhấm
Trong thân thể mõi mòn
Còn khối óc cỏn con
Khắc khoải nước cùng non
Bạc thếch đời phai tóc
Mài kiếm bằng máu xương
Chém cuộc đời ô trọc
Cho hết những buồn vương
Gẫm đời chua chát mặn
Nồng môi bằng rượu đắng
Ai hát ca chiến thắng
Còn ta say với trăng
NGÃ DU TỬ
THƠ TÌNH TUỔI ĐÔI MƯƠI
Đất trời cứ nắng cứ mưa
Tình quê nối nhịp ta đưa nhau về
Còn không chút ánh sao khuê
Trang đài quá buổi xuân về xưa xa
Đôi tay ngọc nâng phím ngà
Cửa tim bỏ trống anh qua một lần
Tuổi đôi mươi chút tần ngần
Dang tay em hứng bước chân qua chiều
Hay là hoa trái tình yêu
Lén vào tập vở yêu kiều thành thơ
Vô tình anh chút bâng quơ
Giận hờn em cứ vu vơ giận hờn
Hoàng hôn thấp thoáng cô đơn
Bờ mi khép lại chập chờn trong mơ
…
Chừng như một thoáng tình cờ
Vẫn trang đài vẫn hồn thơ năm nào
Ô hay tình vẫn xôn xao
Hay là anh đã chiêm bao giữa đời
Cuộc tình nào cũng đầy vơi
Cái còn lại là muôn đời nhớ nhau
* *
Thơ tình thơm đến mai sau
Lật trang ngày cũ xanh câu thơ tình
Ngã du tử
Sài gòn –Việt nam
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-05 04:00:33THƠ NGÃ DU TỬ>
TẠ ƠN NGƯỜI
Ta cảm kích
Sự thi ân của người vô vụ lợi
Thì thụ ân vốn đã nợ nần rồi
Đời trăm năm sá chi
Nghĩa cử đẹp một đời xin trân trọng
Người sang giàu của tiền võng lọng
Ta hàn vi chí khí ngủ quanh hè
Đêm đêm nằm lắng nghe
Thời gian gặm nhấm mòn trí tuệ
Ta hát động vầng trăng đêm thâu
Hàn Tín hàn vi cơm Phiếu Mẫu
Nghìn năm tiết tháo giữa phong trần
Ta sực tĩnh mùi lửa hương ngủ uẩn
Mong đền ơn người đã giúp chân thành
NGÃ DU TỬ
Ta cảm kích
Sự thi ân của người vô vụ lợi
Thì thụ ân vốn đã nợ nần rồi
Đời trăm năm sá chi
Nghĩa cử đẹp một đời xin trân trọng
Người sang giàu của tiền võng lọng
Ta hàn vi chí khí ngủ quanh hè
Đêm đêm nằm lắng nghe
Thời gian gặm nhấm mòn trí tuệ
Ta hát động vầng trăng đêm thâu
Hàn Tín hàn vi cơm Phiếu Mẫu
Nghìn năm tiết tháo giữa phong trần
Ta sực tĩnh mùi lửa hương ngủ uẩn
Mong đền ơn người đã giúp chân thành
NGÃ DU TỬ
VIỄN XỨ
Viễn xứ mười năm đời lạc hướng
nguồn thương ai chắn, lệ chia dòng !
tuổi xuân tím ruột chờ năm tháng
trở giấc vàng đau tiếng tủi hờn
ngã du tử
Viễn xứ mười năm đời lạc hướng
nguồn thương ai chắn, lệ chia dòng !
tuổi xuân tím ruột chờ năm tháng
trở giấc vàng đau tiếng tủi hờn
ngã du tử
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-05 15:13:42Huyền Băng>
SÓNG
Sóng ầm ào mấy thiên thu
Mật ngôn biển cả gửi vào nhân gian
Trắng phau đầu bạc; - lòng vàng
Đã hòa trong ấy muôn ngàn âm giai
Vui là tiếng nhạc bên tai
Phổ vào thanh thế những bài hoan ca
Buồn nghe cay đắng xót xa
Trăm nghìn cảnh phận vỡ òa khóc than
Con người chưa thể vội vàng
Nói gì với sóng ẩn tàng ngữ ngôn
Quanh co cơn mộng vuông tròn
Còn non nước sóng vẫn còn – ngày lên
Ngã du tử
r
Sóng ầm ào mấy thiên thu
Mật ngôn biển cả gửi vào nhân gian
Trắng phau đầu bạc; - lòng vàng
Đã hòa trong ấy muôn ngàn âm giai
Vui là tiếng nhạc bên tai
Phổ vào thanh thế những bài hoan ca
Buồn nghe cay đắng xót xa
Trăm nghìn cảnh phận vỡ òa khóc than
Con người chưa thể vội vàng
Nói gì với sóng ẩn tàng ngữ ngôn
Quanh co cơn mộng vuông tròn
Còn non nước sóng vẫn còn – ngày lên
Ngã du tử
r
NIỆM KHÚC
Tiếc thật tiếc nếu quay về kịp lúc
Khi áo em chưa lấm buị phong trần
Không ngậm ngùi sao hồn lệ rưng rưng
Vài trái chín sầu đâu rơi rụng xuống
Con chim nhỏ thu mình thôi bay lượn
Buổi chiều giông rơi rớt giọt mưa gầy
Lời nguyền xưa chợt dậy phía chân mây
Nghe chửng lại nhịp tim trong thời khắc
Em ra đi mặt trời vàng úp mặt
Giọt hoàng hôn gõ cửa xuống đêm chùng
Em xa rồi đàn lạc nhịp không rung
Nghe mệt mõi ngón tay trần bấm phím
Điệu ru xưa một thời em thầm kín
Những tinh hoa phát tiếc dưới thân ngà
Đôi mắt tròn nói giùm nổi thiết tha
Như trói chặt tình tôi vào thương nhớ
Con chim ngàn cứ tha hồ tung cánh
Dưới trời xanh mơ tình ắp lầu đài
Vòm yêu thương cao rộng dưới mắt nai
Vui như thể nhạc đời reo phơi phới
…
Buổi quay về em không còn đứng đợi
Phía đầu non bay vụt mất chữ tình
Áo em xưa hun hút mỗi bình minh
Tiếng ai hát nghe buồng tim tê tái
Dòng sông vẫn nhẹ nhàng trôi thân ái
Ngã du tử
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-11 19:47:05THƠ NGÃ DU TỬ>
SÓNG
Sóng ầm ào mấy thiên thu
Mật ngôn biển cả gửi vào nhân gian
Tráng phau đầu bạc; - lòng vàng
Đã hòa trong ấy muôn ngàn âm giai
Vui là tiếng nhạc bên tai
Phổ vào thanh thế những bài hoan ca
Buồn nghe cay đắng xót xa
Trăm nghìn cảnh phận vỡ òa khóc than
Con người chưa thể vội vàng
Nói gì với sóng ẩn tàng ngữ ngôn
Quanh co cơn mộng vuông tròn
Còn non nước sóng vẫn còn – ngày lên
Ngã du tử
NIỆM KHÚC
Tiếc thật tiếc nếu quay về kịp lúc
Khi áo em chưa lấm buị phong trần
Không ngậm ngùi sao hồn lệ rưng rưng
Vài trái chín sầu đâu rơi rụng xuống
Con chim nhỏ thu mình thôi bay lượn
Buổi chiều giông rơi rớt giọt mưa gầy
Lời nguyền xưa chợt dậy phía chân mây
Nghe chửng lại nhịp tim trong thời khắc
Em ra đi mặt trời vàng úp mặt
Giọt hoàng hôn gõ cửa xuống đêm chùng
Em xa rồi đàn lạc nhịp không rung
Nghe mệt mõi ngón tay trần bấm phím
Điệu ru xưa một thời em thầm kín
Những tinh hoa phát tiếc dưới thân ngà
Đôi mắt tròn nói giùm nổi thiết tha
Như trói chặt tình tôi vào thương nhớ
Con chim ngàn cứ tha hồ tung cánh
Dưới trời xanh mơ tình ắp lầu đài
Vòm yêu thương cao rộng dưới mắt nai
Vui như thể nhạc đời reo phơi phới
…
Buổi quay về em không còn đứng đợi
Phía đầu non bay vụt mất chữ tình
Áo em xưa hun hút mỗi bình minh
Tiếng ai hát nghe buồng tim tê tái
Dòng sông nhẹ nhàng trôi thân ái
Ngã du tử
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-16 20:06:02THƠ NGÃ DU TỬ>
NIÊM TIN
Thắp sáng niềm tin
Trong mỗi trái tim VIỆT
Giữa thời nhiễu nhương đạo đức
Tiếng gọi từ tâm vực
Xoáy sâu vào lương tri
Ai đến, ai đi
Bánh lăn đời sẽ bỏ người lại
Không dìu nhau theo luân lý đường dài
Chữ tam cương, ngũ thường là bất hủ
Hàng ngàn năm đạo không xa bản tính con người (1)
Nếu giữ gìn và bồi đắp cho nhau
Thì đạo đức sẽ như là cơm áo
Cõi trong đục một đời nên tỉnh táo
Trách chi người ngụy triết tô son
Vung vít vẽ lúc nhất thời hợm hĩnh
Trong cõi đời nầy dù say tỉnh
Cõi nhân sinh rất mực công bằng
“ví phỏng đường đời bằng phẳng cả
Anh hùng hào kiệt có hơn ai”(2)
Thường thịt xôi tìm đến người dua nịnh
Triều đại nào cũng đổ nát vì nạn hoạn quan
Hởi anh linh Việt tộc
Chúng ta là đồng bào có cùng một gốc
Hàng ngàn năm chiu chắc huyền sử Âu Cơ
Kẻ xa hoa thường thiếu tính nhân từ
Nghe sông núi ngậm ngùi buồn luân lý
Dù sau trước xin đừng vị kỷ
Có tha nhân nên ta đứng được với đời
Đời trăm năm là dự hội cuộc chơi
Ai tận hiến vì đời xin trân trọng
Đừng vì quá cung son và võng lọng
Đem điêu ngoa đổi chất con người
Luôn bên đời tiếng hát cứ à ơi…
Như nguồn sống chảy vào đời vô tận
Ngã du tử
(1) đạo bất viễn nhân, nhân chi vi đạo nhi viễn nhân bất khả dĩ vi đạo (đạo không xa bản tính con người ta,hể vì đạo mà xa bản tính ấy thì đạo không phải là đạo nữa) - Khổng Tử
(2) thơ cụ Phan bội Châu
Thắp sáng niềm tin
Trong mỗi trái tim VIỆT
Giữa thời nhiễu nhương đạo đức
Tiếng gọi từ tâm vực
Xoáy sâu vào lương tri
Ai đến, ai đi
Bánh lăn đời sẽ bỏ người lại
Không dìu nhau theo luân lý đường dài
Chữ tam cương, ngũ thường là bất hủ
Hàng ngàn năm đạo không xa bản tính con người (1)
Nếu giữ gìn và bồi đắp cho nhau
Thì đạo đức sẽ như là cơm áo
Cõi trong đục một đời nên tỉnh táo
Trách chi người ngụy triết tô son
Vung vít vẽ lúc nhất thời hợm hĩnh
Trong cõi đời nầy dù say tỉnh
Cõi nhân sinh rất mực công bằng
“ví phỏng đường đời bằng phẳng cả
Anh hùng hào kiệt có hơn ai”(2)
Thường thịt xôi tìm đến người dua nịnh
Triều đại nào cũng đổ nát vì nạn hoạn quan
Hởi anh linh Việt tộc
Chúng ta là đồng bào có cùng một gốc
Hàng ngàn năm chiu chắc huyền sử Âu Cơ
Kẻ xa hoa thường thiếu tính nhân từ
Nghe sông núi ngậm ngùi buồn luân lý
Dù sau trước xin đừng vị kỷ
Có tha nhân nên ta đứng được với đời
Đời trăm năm là dự hội cuộc chơi
Ai tận hiến vì đời xin trân trọng
Đừng vì quá cung son và võng lọng
Đem điêu ngoa đổi chất con người
Luôn bên đời tiếng hát cứ à ơi…
Như nguồn sống chảy vào đời vô tận
Ngã du tử
(1) đạo bất viễn nhân, nhân chi vi đạo nhi viễn nhân bất khả dĩ vi đạo (đạo không xa bản tính con người ta,hể vì đạo mà xa bản tính ấy thì đạo không phải là đạo nữa) - Khổng Tử
(2) thơ cụ Phan bội Châu
NỖI NIỀM CON SÓNG
Miệt mài sóng vỗ tràn bờ
Ầm ào vẫn sóng bơ vơ bạc đầu
Ngàn năm biết mấy bể dâu
Cát vàng hò hẹn, lao xao chút tình
Gió ru êm sóng lặng thinh
Giận gì bảo nổi, sóng hình như đau
Thương sao con sóng bạc đầu
Muôn đời âm ỉ nổi đau đáu lòng.
Miệt mài sóng vỗ tràn bờ
Ầm ào vẫn sóng bơ vơ bạc đầu
Ngàn năm biết mấy bể dâu
Cát vàng hò hẹn, lao xao chút tình
Gió ru êm sóng lặng thinh
Giận gì bảo nổi, sóng hình như đau
Thương sao con sóng bạc đầu
Muôn đời âm ỉ nổi đau đáu lòng.
GIAO MÙA
Tinh mơ giữa một rừng cây
Tiếng chim rớt xuống gọi ngày lên mau
Trời quê ngút mắt xanh màu
Có hay chìm nổi nát nhàu áo ai
Đi về nghe những tàn phai
Dội vào môi mắt tượng đài hóa thân
Trăm năm mõi bước phong trần
Sao không là những điệu đàn tặng nhau
Thắp lên tim ngọc nguyện cầu
Dâng đời hơn lắm lời rao nhập nhằng
Bỏ quên sao nếp nhân văn
Theo dòng duy lý mãi chăng hởi người
Hạt lương tâm gieo xuống đời
Mơ sau xanh tốt giữa thời áo cơm
Có người giày cỏ áo rơm
An nhiên đi dạo trong vườn thế gian
Quãy văn thơ với cung đàn
Cùng trời cuối đất hợp tan thế tình
Lần theo lớp lớp hóa sinh
Ngã nhân cuối xuống tâm bình yên thôi
Khoan dung nhặt ở cõi người
Những điều trông thấy chép lời thơ kinh
Gẫm hay muôn sự tại mình
Bằng lòng với ngọt đắng tình đời trao
Ngoài kia đời mãi xôn xao
Được thua – lên xuống ồn ào chợ trưa
Vui chi ngọn gió giao mùa
Nở đem nhân nghĩa dối lừa lương tâm
Cây xanh tít tắp đại ngàn
Vẫn rung theo gió reo vang nhạc ngày
Trăng trời mây nước vui say
Tương tư Em, rụng bàn tay trắng ngần ./.
NGÃ DU TỬ
Tinh mơ giữa một rừng cây
Tiếng chim rớt xuống gọi ngày lên mau
Trời quê ngút mắt xanh màu
Có hay chìm nổi nát nhàu áo ai
Đi về nghe những tàn phai
Dội vào môi mắt tượng đài hóa thân
Trăm năm mõi bước phong trần
Sao không là những điệu đàn tặng nhau
Thắp lên tim ngọc nguyện cầu
Dâng đời hơn lắm lời rao nhập nhằng
Bỏ quên sao nếp nhân văn
Theo dòng duy lý mãi chăng hởi người
Hạt lương tâm gieo xuống đời
Mơ sau xanh tốt giữa thời áo cơm
Có người giày cỏ áo rơm
An nhiên đi dạo trong vườn thế gian
Quãy văn thơ với cung đàn
Cùng trời cuối đất hợp tan thế tình
Lần theo lớp lớp hóa sinh
Ngã nhân cuối xuống tâm bình yên thôi
Khoan dung nhặt ở cõi người
Những điều trông thấy chép lời thơ kinh
Gẫm hay muôn sự tại mình
Bằng lòng với ngọt đắng tình đời trao
Ngoài kia đời mãi xôn xao
Được thua – lên xuống ồn ào chợ trưa
Vui chi ngọn gió giao mùa
Nở đem nhân nghĩa dối lừa lương tâm
Cây xanh tít tắp đại ngàn
Vẫn rung theo gió reo vang nhạc ngày
Trăng trời mây nước vui say
Tương tư Em, rụng bàn tay trắng ngần ./.
NGÃ DU TỬ
Ngã du Tử tôi vừa nhân được tác phẩm TIẾNG VIỆT QUA THƠ TÌNH 10 THẾ KỶ do nhà xuất bản Văn hóa thông tin Hà Nội 2010 của gs ts HOÀNG TUẤN có chọn tôi 2 bài , xin giới thiệu cùng anh em thư quán ( 2bài này trích trong thi phẩm DÒNG SÔNG QUÊ của Ngã du tử do nxb văn nghệ _ 2004 ấn hành), thân, ndt
bài 1: LÝ
Ngày nhỏ lệ thương nước non nghèo khó
buổi vàng thau lẫn lộn giữa phù sinh
nếu phân ly ắt hệ lụy chữ tình
thời gian sẽ công bằng phân hóa
vốn đời sống có vô cùng phép lạ
sự nhiệm mầu khó lý giải giữa càn khôn
người hãy tin trí tuệ sẽ trường tồn
mầm sống bao giờ cũng hướng thượng
chỉ có trái tim từ bi và độ lượng
mới làm giàu chất liệu của tình thương
nào ai hay lý lẽ của vô thường
hạnh phúc _ khổ đau muôn đời hai bờ vực
người gắng gượng trong tận cùng sinh lực
sẽ tất thông luân hóa cuộc trăm năm
ngược thời gian từ vạn cổ xa xăm
gieo hạt thiện ắt là gặt thiện
ta suốt đời phụng hiến
nên bình yên dong ruỗi cuộc thường hằn
NGÃ DU TỬ
bài 2: LỘI DƯỚI ĐƯỜNG TRĂNG
Chiều xuống vội phía hoàng hôn úp mặt
ai treo mảnh trăng trên đầu non
màu ánh sáng dịu kỳ vằng vặc
bức tranh quê toát lên rực mãnh hồn
tay nắm chạt nghe đêm nghìn lau lách
lời trần tình loài dế giục trong đêm
một tấc dạ cùng lòng son hiển hách
biết nhân gian có thân ái nổi niềm
giữa quạnh vắng nghe muôn trùng im ỉm
con đường quê hun hút đến vô cùng
chân vẫn bước trong ân cần bóng ngã
quan san ơi ! lòng đau đáu riêng chung
vẫn quê mẹ vẫn con đường, mùi lúa
thời gian trôi hương vị cứ ngọt ngào
ai xa xứ nghe hương đồng mời gọi
như tình quê, như tiếng mẹ ca dao
chân vẫn bước dưới dòng trăng lênh láng
nghe cơ hồ róc rách chảy hàng cây
những ai đi đâu?, ta về đây
uống nổi nhớ nghe ngọt ngào tim óc
tiếng đạp xe của người chở rau lóc cóc
nghe nhỏ dần lối ngược phía đường xa
mím môi chặt cùng con đường thổn thức
ai giàu sang, ai cùng khó một thời
đêm yên ắng trăng rất gần với núi
góc non sông ôm chẳng hết nửa đời
trăng bình yên rọi ánh sáng nơi nơi
và tiếng dế mơ màng trong nhạc điệu
NGÃ DU TỬ
bài 1: LÝ
Ngày nhỏ lệ thương nước non nghèo khó
buổi vàng thau lẫn lộn giữa phù sinh
nếu phân ly ắt hệ lụy chữ tình
thời gian sẽ công bằng phân hóa
vốn đời sống có vô cùng phép lạ
sự nhiệm mầu khó lý giải giữa càn khôn
người hãy tin trí tuệ sẽ trường tồn
mầm sống bao giờ cũng hướng thượng
chỉ có trái tim từ bi và độ lượng
mới làm giàu chất liệu của tình thương
nào ai hay lý lẽ của vô thường
hạnh phúc _ khổ đau muôn đời hai bờ vực
người gắng gượng trong tận cùng sinh lực
sẽ tất thông luân hóa cuộc trăm năm
ngược thời gian từ vạn cổ xa xăm
gieo hạt thiện ắt là gặt thiện
ta suốt đời phụng hiến
nên bình yên dong ruỗi cuộc thường hằn
NGÃ DU TỬ
bài 2: LỘI DƯỚI ĐƯỜNG TRĂNG
Chiều xuống vội phía hoàng hôn úp mặt
ai treo mảnh trăng trên đầu non
màu ánh sáng dịu kỳ vằng vặc
bức tranh quê toát lên rực mãnh hồn
tay nắm chạt nghe đêm nghìn lau lách
lời trần tình loài dế giục trong đêm
một tấc dạ cùng lòng son hiển hách
biết nhân gian có thân ái nổi niềm
giữa quạnh vắng nghe muôn trùng im ỉm
con đường quê hun hút đến vô cùng
chân vẫn bước trong ân cần bóng ngã
quan san ơi ! lòng đau đáu riêng chung
vẫn quê mẹ vẫn con đường, mùi lúa
thời gian trôi hương vị cứ ngọt ngào
ai xa xứ nghe hương đồng mời gọi
như tình quê, như tiếng mẹ ca dao
chân vẫn bước dưới dòng trăng lênh láng
nghe cơ hồ róc rách chảy hàng cây
những ai đi đâu?, ta về đây
uống nổi nhớ nghe ngọt ngào tim óc
tiếng đạp xe của người chở rau lóc cóc
nghe nhỏ dần lối ngược phía đường xa
mím môi chặt cùng con đường thổn thức
ai giàu sang, ai cùng khó một thời
đêm yên ắng trăng rất gần với núi
góc non sông ôm chẳng hết nửa đời
trăng bình yên rọi ánh sáng nơi nơi
và tiếng dế mơ màng trong nhạc điệu
NGÃ DU TỬ
CÒN MÃI MỘT DÒNG SÔNG
(Tặng tác giả Ánh Sao Đêm)
Tình chảy mãi vào dòng sông bất tận
Mang yêu thương hòa cùng nước từ nguồn
Ngôn ngữ nào vực dậy sự yêu thương
Sau và trước thuở vào đời xuôi ngược
Là hậu duệ của Tây Sơn thuở trước
Đành rưng rưng giọt lệ kiếp tài hoa
Vệt thời gian xiêu lệch dưới tháp ngà
Làm thi sĩ chập chờn theo cơn mộng
Ai vỗ về ngìn sau trong gió lộng
Cho dòng sông đùa giởn ánh trăng vàng
"Phím luân hồi gảy khúc nhạc bi hoan"*
Lòng xanh mượt cầu tương tư còn đợi
Hởi dòng sông giọng thi nhân ơi ới
Gọi hồn thơ về dự tiệc tương phùng
Có phải người vừa xướng điệu yêu thương
Vui hội ngộ mặc đời lên nhịp nhịp
Mỗi thời lên là một mùa chuyển tiếp
Có người thơ đàm đạo với người thơ
Phía bên đời ai xếp lại cuộc cờ
Tình chan chứa và dòng sông tỉnh lặng
Ngã Du Tử
------------------------------------
* : Chữ trong tập ÁNH SAO ĐÊM của Mai Khê
(Tặng tác giả Ánh Sao Đêm)
Mang yêu thương hòa cùng nước từ nguồn
Ngôn ngữ nào vực dậy sự yêu thương
Sau và trước thuở vào đời xuôi ngược
Là hậu duệ của Tây Sơn thuở trước
Đành rưng rưng giọt lệ kiếp tài hoa
Vệt thời gian xiêu lệch dưới tháp ngà
Làm thi sĩ chập chờn theo cơn mộng
Ai vỗ về ngìn sau trong gió lộng
Cho dòng sông đùa giởn ánh trăng vàng
"Phím luân hồi gảy khúc nhạc bi hoan"*
Lòng xanh mượt cầu tương tư còn đợi
Hởi dòng sông giọng thi nhân ơi ới
Gọi hồn thơ về dự tiệc tương phùng
Có phải người vừa xướng điệu yêu thương
Vui hội ngộ mặc đời lên nhịp nhịp
Mỗi thời lên là một mùa chuyển tiếp
Có người thơ đàm đạo với người thơ
Phía bên đời ai xếp lại cuộc cờ
Tình chan chứa và dòng sông tỉnh lặng
Ngã Du Tử
------------------------------------
* : Chữ trong tập ÁNH SAO ĐÊM của Mai Khê
CẢM XÚC Ở HUÊ NGHIÊM TỰ
Mây ngưng tụ bầu trời cao vòi vọi
Bạch đàn lao xao khúc nhạc thật hiền
HUỆ NGHIÊM ơi, lòng du tử bình yên
Trưa yên ắng chợt quên mình trần tục
Ta chẳng phải quen cuộc đời du mục
Sao về đây in từng dấu gót giày
Sen điềm nhiên ngẫng mặt dõi tầng mây
Lòng thanh thản buồn vui cùng cõi sống
Bỗng rộn rã gió từng cơn lồng lộng
Ngày chiêm bao nạm ngọc tự bao giờ
Thi hứng tràn tay vung vội dòng thơ
Nghe vũ trụ thì thầm gieo hạnh phúc
Đời bất chợt trong quá quan thế tục
Hợp âm rời cũng thú vị giữa trần ai
Bước chân đi còn cả chặng dường dài
Lòng mặc niệm từng mỗi lần tương ngộ
Ngã du tử
TRẦM TƯ
Suy nghỉ dài hơi trên mắt râu
ai hay lưu giữ đến mai sau
chiều lên rất vội, ngày qua chậm
khói thuốc vàng tay giấc mộng đầu
NGÃ DU TỬ
Suy nghỉ dài hơi trên mắt râu
ai hay lưu giữ đến mai sau
chiều lên rất vội, ngày qua chậm
khói thuốc vàng tay giấc mộng đầu
NGÃ DU TỬ
Chào bạn Ngã Du Tử
Sao lúc nầy NDT ít đăng bài quá vậy,
NH
Sao lúc nầy NDT ít đăng bài quá vậy,
NH
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
XAO XUYẾN
Chiều loang nhẹ gió ru hời lặng lẽ
tay em mềm như trăng mọng long lanh
niệm khúc nào ai thấm vào nỗi nhớ
triền hoang vu mộng trác tuyệt xây thành
và chút nồng trong nắng chiều mắt biếc
ta mơ màng bên hạnh phúc đơn sơ
dẫu em yêu có đượm nét ơ hờ
ta vẫn hát bên hiên đời rất khẽ
em lã lướt men hương tình nhè nhẹ
để hồn ta mộng mị thuở tung hoành
NGÃ DU TỬ
Chiều loang nhẹ gió ru hời lặng lẽ
tay em mềm như trăng mọng long lanh
niệm khúc nào ai thấm vào nỗi nhớ
triền hoang vu mộng trác tuyệt xây thành
và chút nồng trong nắng chiều mắt biếc
ta mơ màng bên hạnh phúc đơn sơ
dẫu em yêu có đượm nét ơ hờ
ta vẫn hát bên hiên đời rất khẽ
em lã lướt men hương tình nhè nhẹ
để hồn ta mộng mị thuở tung hoành
NGÃ DU TỬ
Nhân mùa vu lan, tôi xin gửi đến các bạn bài thơ
SUỐI NGUỒN MẸ , như món quà đến với bậc sinh thành , mong các bạn thưởng thứctrong tinh thần yêu thương.
ngã du tử
SUỐI NGUỒN MẸ
Mẹ là mạch sống bao la
Là hưong hoa ánh trăng và mùa xuân
Mẹ là suối mẹ là nguồn
Là muôn khúc nhạc của vuờn thế gian
Con từ phiêu bạt quan san
Hát ngây ngô giữa muôn vàn cung mây
Mãi vui phố nọ hội nầy
Túi càn khôn vỗ những ngày thênh thênh
Trời Nam mưa nắng dập dềnh
Rong chơi trong cõi bồng bềnh thi ca
Mai về thắp nhánh sông già
Mẹ ơi tình mê vẫn là gốc quê./.
NGÃ DU TỬ
SUỐI NGUỒN MẸ , như món quà đến với bậc sinh thành , mong các bạn thưởng thứctrong tinh thần yêu thương.
ngã du tử
SUỐI NGUỒN MẸ
Mẹ là mạch sống bao la
Là hưong hoa ánh trăng và mùa xuân
Mẹ là suối mẹ là nguồn
Là muôn khúc nhạc của vuờn thế gian
Con từ phiêu bạt quan san
Hát ngây ngô giữa muôn vàn cung mây
Mãi vui phố nọ hội nầy
Túi càn khôn vỗ những ngày thênh thênh
Trời Nam mưa nắng dập dềnh
Rong chơi trong cõi bồng bềnh thi ca
Mai về thắp nhánh sông già
Mẹ ơi tình mê vẫn là gốc quê./.
NGÃ DU TỬ
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-08 10:34:09THƠ NGÃ DU TỬ>
EM KHÔNG VỀ NGÀY THÁNG CŨNG BƠ VƠ
Lồng lộng gió mười phương vào đất Việt
Hân hoan bay những ý tưởng tung hoành
Ba mươi lăm năm mùa đau nhỏ lệ
Gốc quê hương đỏ úa cội sang cành
Không có thật những màu mây công lý
Nên thắt lòng cho dân tộc quang vinh
Cũng chẳng có rồng quan san thiên lý
Nên lầm than là chuyện thường tình
Đêm giông bão cố nguyện cầu yên ắng
Bão đi qua lại dối trá tim mình
Đùa như thật nên thế thời lầm lạc
Thôi, biết rồi thiên hạ quá điêu linh
Miền ảo ảnh mỗi bình minh hiển hiện
Nắng lên rồi tan biến việc thực hư
Chồi chân lý vừa ươm mầm mặc niệm
Trống vô thường gõ mãi nổi ưu tư
Hỏi lớp sóng nhân gian về thế sự
Trôi về đâu? vào cõi không bờ
Đành quay lại phía ngày lên rất thật
Em không về ngày tháng cũng bơ vơ
NGÃ DU TỬ
GẶP LẠI NGƯỜI BẠN CŨ
Trong vườn xưa bạn và tôi tâm sự
Trãi lòng mình như từng nhập cuộc chơi
Dẫu thế nào thời thế giữa chúng tôi
Nguyện gìn giữ tình bạn bè thân thiết
Đêm hôm ấy ta thấy mình lẫm liệt
Vì trong nhau nói hết rất thực thà
Từng dãy đời lớp lớp cứ đi qua
Có mặn đắng, ngọt bùi nhưng dung dị
Ba mươi năm giáp ranh hai thế kỷ
Trăng mùa xưa không trở lại bao giờ
Đời không là tiết tấu một bài thơ
Ngày quần thảo đêm lạnh lùng đất khách
Những tháng năm thờ ơ mùa gặp gỡ
Vẫn tìm nhau cho đến tận bây giờ
Cũng từ ấy nghĩ trong từng lời nhớ
Bạn và tôi nam bắc chẳng trùng phùng
Chuyện ngày xưa mơ làm khách kiếm cung
Đôi chân bước khắp trời quê lãng mạn
Nhưng chao ôi, cuộc đời không kỳ hạn
Sau bảy lăm* chưa có buổi tương phùng
Bạn nơi đâu, tôi thì vẫn ung dung
Vườn thi tứ chăm bón từng ngôn ngữ
Mỗi hành trình đời người một cuộc lữ
Đời bao la không còn dấu xuân thì
Rồi bất ngờ qua một chuyến đi
Bỗng gặp lại giữa đất trời trùng ngộ
Tôi đọc thơ vẫn xem thường quan lộ
Bước tự do cùng trăng nước giữa đời
Bạn cầm tay tôi như thuở đôi mươi
Mầy vẫn vậy vẫn rền vang kiêu hãnh
Không mặn mòi trước thế thường danh lợi
Rất cảm ơn với ý nghĩ chân thành
Tao vẫn thực như ngày xưa lẫm liệt
Sức bao nhiêu cứ phụng sự nhân quần
Như trạng Nguyễn: ‘…dân muôn đời vạn đại’
Trăm năm mong đón ánh sáng trong ngần ./.
NGÃ DU TỬ
[/align]*1975
TRẢ LỜI NGƯỜI BẠN CŨ
Tao hỏi mầy rất thực
‘từ quê là đi xa
Có bao giờ chợt nghĩ:
-'quê hương là mái nhà’
Thưa rằng:'xa biền biệt
Giữa mù khơi xứ người'
Thời áo cơm đắc địa
Một đời cứ chơi vơi
Qua từng mùa ly loạn
Quê nhà đi tứ tán
Có thể nào đại hạn
Dòng trôi về nơi đâu ?
Nước vẫn chảy dưới cầu
Mắt thềm nhà xanh biếc
Sao vẫn còn biền biệt
Giữa xứ người nao nao
Dừng chân ở phương nào
Mười phương đều khốn khó
Mười phương đều giông bão
Nép bên đời làm thơ
Chọn Sài Gòn dấu chấm
Nên kết ở trang nầy
Mai sau mùa thức dậy
Đi giữa nước và mây
Có thể là tao đúng
Khi nhập cuộc hội nầy
Làm sao ta biết được
Ra sao rồi hãy hay
Dẫu gì thời cũng dễ
Hơn quê nhà lao đao
Khi mùa xuân ngang ngỏ
Hương lừng thơm dâng cao
Mắt quê nhà vẫn đợi
Người đi còn chưa về
Cánh cửa đời vẫn mở
Chờ người xưa trở về
NGÃ DU TỬ
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-08 12:08:41THƠ NGÃ DU TỬ>
TRIẾT LÝ NIỀM VUI VÀ NỔI BƯỒN
(QUANH LỄ HỘI 1000NĂM THĂNG LONG, HÀ NỘI)
1. niềm vui
Chiều đã mù sương trong tóc mây
bứơc vui non nứơc tiếp đêm ngày
nghìn năm trăng gió dài thơ mộng
tung cánh diều lên cao ngất ngây
theo những dòng sông đầy ứơc mơ
đời nhau thân ái vỗ quanh bờ
mắt môi xanh nụ cưòi toại nguyện
chở mấy nồng nàn vào chiếu thơ
theo các bình minh chào nhân gian
quanh ta khúc hát vỗ tưng bừng
mùa dâng điệp điệp trùng thân ái
hạnh phúc ngọt ngào nâng bứoc chân
2, nổi buồn
chiều nhuộm hoàng hôn trong sưối mây
nổi buồn nhựơc tiểu đậu quanh đây
quê hưong trước mặt lưng chừng gấp
ai biết mùa sau khóc hội nầy
thung lũng buồn sâu trong mắt nhau
thủ đô tím sũng tự hôm nào
tiếng than dân tộc đầy đồng bãi
dội xuống dòng sông lên núi cao
theo những dân nghèo bứơc bứơc mau
lầm than oan khốc lút mái đầu
len vào từng thước vừơn hương hoả
cả nứơc lương tri cúi gập đầu
3. triết lý niềm vui và nổi buồn,
niềm vui và nổi buồn muôn thuở
hoá thân thành giọt lệ thiên thu
mong manh qua một lằn ranh mỏng
con sóng nhân gian vãi mịt mù
ta về nghe ngóng chuyện bưồn vui
non nước thân yêu luống ngậm ngùi
ngẫm nhin thế sự màu đen trắng
nứơc mắt điu linh nhỏ kín trời
NGÃ DU TỬ[/size][/color]
(QUANH LỄ HỘI 1000NĂM THĂNG LONG, HÀ NỘI)
1. niềm vui
Chiều đã mù sương trong tóc mây
bứơc vui non nứơc tiếp đêm ngày
nghìn năm trăng gió dài thơ mộng
tung cánh diều lên cao ngất ngây
theo những dòng sông đầy ứơc mơ
đời nhau thân ái vỗ quanh bờ
mắt môi xanh nụ cưòi toại nguyện
chở mấy nồng nàn vào chiếu thơ
theo các bình minh chào nhân gian
quanh ta khúc hát vỗ tưng bừng
mùa dâng điệp điệp trùng thân ái
hạnh phúc ngọt ngào nâng bứoc chân
2, nổi buồn
chiều nhuộm hoàng hôn trong sưối mây
nổi buồn nhựơc tiểu đậu quanh đây
quê hưong trước mặt lưng chừng gấp
ai biết mùa sau khóc hội nầy
thung lũng buồn sâu trong mắt nhau
thủ đô tím sũng tự hôm nào
tiếng than dân tộc đầy đồng bãi
dội xuống dòng sông lên núi cao
theo những dân nghèo bứơc bứơc mau
lầm than oan khốc lút mái đầu
len vào từng thước vừơn hương hoả
cả nứơc lương tri cúi gập đầu
3. triết lý niềm vui và nổi buồn,
niềm vui và nổi buồn muôn thuở
hoá thân thành giọt lệ thiên thu
mong manh qua một lằn ranh mỏng
con sóng nhân gian vãi mịt mù
ta về nghe ngóng chuyện bưồn vui
non nước thân yêu luống ngậm ngùi
ngẫm nhin thế sự màu đen trắng
nứơc mắt điu linh nhỏ kín trời
NGÃ DU TỬ[/size][/color]