PHẬN MÁ HỒNG
D.T tặng T.A
Buồn sao cái phận má hồng
Nói sao hết được cõi lòng hoang liêu
Màu xuân nhạt nhẽo đìu hiu
Một bông mai nở khẳng khiu lá cành
Đêm xuân gió vút qua mành
Giật mình cô quạnh ngỡ thành gió đông
Trời ban cái kiếp long đong
Con thuyền xuôi mãi theo dòng nước trôi
Đêm đen, sóng lặng, than ôi!
Neo đâu bến vắng để thôi dật dờ
Người xưa dẫu chẳng hững hờ
Tình xưa vẫn cứ mịt mờ xa xăm

Tháng năm trĩu nặng tháng năm
Lòng côi trĩu nặng đêm nằm quạnh hiu
Lá đâu lá đổ muôn chiều
Cội đâu cội hứng bao nhiêu tủi hờn.
Dạ Thảo
D.T tặng T.A
Buồn sao cái phận má hồng
Nói sao hết được cõi lòng hoang liêu
Màu xuân nhạt nhẽo đìu hiu
Một bông mai nở khẳng khiu lá cành
Đêm xuân gió vút qua mành
Giật mình cô quạnh ngỡ thành gió đông
Trời ban cái kiếp long đong
Con thuyền xuôi mãi theo dòng nước trôi
Đêm đen, sóng lặng, than ôi!
Neo đâu bến vắng để thôi dật dờ
Người xưa dẫu chẳng hững hờ
Tình xưa vẫn cứ mịt mờ xa xăm

Tháng năm trĩu nặng tháng năm
Lòng côi trĩu nặng đêm nằm quạnh hiu
Lá đâu lá đổ muôn chiều
Cội đâu cội hứng bao nhiêu tủi hờn.
Dạ Thảo