Bất chợt đôi vần
TÌNH YÊU
Biến người khôn thành ngố
Kẻ ngố bỗng nên khôn
Không mới mà chẳng lúc nào cũ
Đẹp nhất là lúc chưa biết hôn!
BIỂN SỚM
Mặt trời mọc gieo neo
Chim hải âu rồng rắn
Sóng giãi bờ chân mây
Gió lơi niềm hoang vắng
CHIỀU CŨ
Tơ trời neo tiếng sáo diều
Bóng cò khép mở trang chiều dân ca
Thở dài chuông niệm chùa xa
Khói lam vướng vít nghìn xưa mái nghèo
TÌNH YÊU
Biến người khôn thành ngố
Kẻ ngố bỗng nên khôn
Không mới mà chẳng lúc nào cũ
Đẹp nhất là lúc chưa biết hôn!
BIỂN SỚM
Mặt trời mọc gieo neo
Chim hải âu rồng rắn
Sóng giãi bờ chân mây
Gió lơi niềm hoang vắng
CHIỀU CŨ
Tơ trời neo tiếng sáo diều
Bóng cò khép mở trang chiều dân ca
Thở dài chuông niệm chùa xa
Khói lam vướng vít nghìn xưa mái nghèo