Mẹ
Chiều về ngắm cảnh hoàng hôn
Trông về quê mẹ bồn chồn ruột gan.
Mẹ ta vất vả gian nan
Thức khuya dậy sớm nuôi đàn con thơ.
Một mình một bóng bơ vơ,
Không nơi lương tựa biết nhờ ai đây.
Gia đình mẹ quyết dựng xây
Đạp xe đi chợ bao ngày nắng mưa.
Nhớ hôm chợ ế về trưa
Bước chân không mỏi đong đưa gánh hàng.
Thế gian bao phận sỗ sàng,
Miếng cơm manh áo lại càng khó khăn.
Việc nhà bao nỗi nhọc nhằn
Đồng trên xóm dưới in hằn vết chân.
Mẹ ta áo rách, đầu trân,
Tóc đã điểm bạc, tấm thân đã gầy.
Mẹ thời còn ở nơi đây
Nuôi con ăn học có ngày tương lai.
Mẹ là ánh nắng ban mai,
Là cơn gió mát miệt mài buổi trưa,
Mẹ là gió, mẹ là mưa,
Cho cây trái ngọt đu đưa bóng tà.
Giờ này con ở nơi xa
Lòng luôn nhớ mẹ dù là trong mơ.
Ngồi buồn viết mấy dòng thơ
Công ơn mẹ đó bao giờ con quên.
Phùng Đình Điệp- 51 Nông lâm kết hợp
Chiều về ngắm cảnh hoàng hôn
Trông về quê mẹ bồn chồn ruột gan.
Mẹ ta vất vả gian nan
Thức khuya dậy sớm nuôi đàn con thơ.
Một mình một bóng bơ vơ,
Không nơi lương tựa biết nhờ ai đây.
Gia đình mẹ quyết dựng xây
Đạp xe đi chợ bao ngày nắng mưa.
Nhớ hôm chợ ế về trưa
Bước chân không mỏi đong đưa gánh hàng.
Thế gian bao phận sỗ sàng,
Miếng cơm manh áo lại càng khó khăn.
Việc nhà bao nỗi nhọc nhằn
Đồng trên xóm dưới in hằn vết chân.
Mẹ ta áo rách, đầu trân,
Tóc đã điểm bạc, tấm thân đã gầy.
Mẹ thời còn ở nơi đây
Nuôi con ăn học có ngày tương lai.
Mẹ là ánh nắng ban mai,
Là cơn gió mát miệt mài buổi trưa,
Mẹ là gió, mẹ là mưa,
Cho cây trái ngọt đu đưa bóng tà.
Giờ này con ở nơi xa
Lòng luôn nhớ mẹ dù là trong mơ.
Ngồi buồn viết mấy dòng thơ
Công ơn mẹ đó bao giờ con quên.
Phùng Đình Điệp- 51 Nông lâm kết hợp