TRĂNG VÀ THƠ
Em cõng trăng lên núi
để núi đỡ cô đơn
tôi cõng thơ lên non
để thơ tung cánh sóng
Trăng và thơ hóa mộng
để con tim nôn nao
để tình yêu ngọt ngào
để cuộc đời nẩy lộc
Trăn luồn qua khóm trúc
trôi trôi tới mọi nơi
xoa dịu bao cuộc đời
giúp ta qua cơn khổ
Thơ hòa tan trong gió
ngấm vào máu thịt ta
tâm hồn sẽ nở hoa
sức trai như mật ngọt[/align]
[/align]