3 trả lời, 1.840 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.176
Từ: 01.05.2008
Trạng thái: offline
Vội vã
Gửi Đồng thanh trúc
Em bỏ đi vội vã
Nghiêng nghiêng bóng đổ
Xiên xiên mưa bay
Em đang trốn chạy
Tôi đang đứng đây
Chỉ buồn không giận
Đầy trời mưa bay
Sao em vội vã
Yêu tôi vì thơ
khi còn lo cơm áo
Thơ bỗng thành chơ vơ
Những trang thơ tôi viết
Nấu không chín nồi cơm
Trách em sao vội vã
đi yêu thơ hơn tiền
Thơ đã thành nghiệp chướng
Tôi đâu dám trách em
Chỗ chia tay tôi đứng
Viết thơ rải vào đêm
Đừng trách mình vội vã
Ừ!
Thơ chỉ thế thôi
Một câu chuyện cổ tích
Giữa cuộc đời em ơi
Đến khi nào em nhỉ
Cơm áo em đủ rồi
Em ru đứa con nhỏ
Bằng vần thơ của tôi
Xa xăm em khẽ nói
Mẹ đã từng ngây thơ
Mẹ đã từng vội vã
Yêu một chàng làm thơ
Hà nội 18-4-2009
Gửi bạn Đồng thanh Trúc
Tôi đọc bài vội vã của bạn thấy hay mượn bạn tứ thơ đó để làm bài thơ này tặng bạn
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.176
Từ: 01.05.2008
Trạng thái: offline
Sau khi gửi bài thơ cho bạn rồi nhưng bài thơ cứ làm tôi phải băn khoăn bởi vì tuy bài thơ làm tặng bạn ( vì bạn là người giữ bản quyền tứ thơ đó) nhưng thực ra trong lòng tôi lại nghĩ đến một cô gái khi viết những vần thơ đó. Tôi cứ tự hỏi "Nếu cô gái ấy đọc được những vần thơ này thì sao nhỉ? " vì rõ ràng hai khổ cuối là một lời trách móc nhẹ nhàng mà thâm tâm tôi không hề trách cô gái ấy. Tôi thấy bài thơ ấy kết ở đấy là không ổn. vì vậy tôi viết thêm một khổ nữa cho cô gái ấy nếu có đọc được bài thơ này thì cũng yên lòng. Tôi còn thay một từ 'Ngây thơ" trong khổ cuối thành từ "Ngu ngơ" mà cô gái ấy vẫn hay dùng Chỉ có điều âm điệu hơi chua sót của bài thơ thì tôi chịu không sao sửa được vì
"Người buồn thơ có vui đâu bao giờ"
Xin lỗi bạn và anh chị em trong diễn đàn
Vội vã
Vội vã em bỏ đi
Nghiêng nghiêng bóng đổ
Xiên xiên mưa bay
Em đang trốn chạy
Tôi đang đứng đây
Chỉ buồn không giận
Đầy trời mưa bay
Sao em vội vã
Yêu tôi vì thơ?
Khi còn lo cơm áo
Thơ bỗng thành chơ vơ
Những trang thơ tôi viết
Nấu không chín nồi cơm
Trách em sao vội vã
Đi yêu thơ hơn tiền
Thơ đã thành nghiệp chướng
Tôi đâu dám trách em
Chỗ chia tay tôi đứng
Viết thơ rải vào đêm
Đừng trách mình vội vã
Ừ !
Thơ chỉ thế thôi
Một câu chuyện cổ tích
Giữa cuộc đời em ơi
Đến khi nào em nhỉ?
Cơm áo em đủ rồi
Em ru đứa con nhỏ
Bằng vần thơ của tôi
Xa xăm em khẽ nói
Mẹ đã từng ngu ngơ
Mẹ đã từng vội vã
Yêu một chàng làm thơ
Thế là tôi đã sống
Trong con tim em rồi
Thơ cần gì nữa nhỉ?
Thơ chỉ cần thế thôi
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 441
Từ: 23.02.2009
Trạng thái: offline
#4 —
25.04.2009 13:23
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-26 10:49:27dongthanhtruc>
Đúng.bài thơ của bác sau khi thêm đoạn cuối thì thực sự hoàn chỉnh về nội dung.Ý thơ cũng rõ ràng hơn.Còn nếu không thêm thì nó lại có cái hay ở sự lơ lửng,gợi mở.Thường thơ viết 4,5 chữ dùng để tả tâm trạng vui,mà ở đây tạo được âm điệu buồn buồn thì khó viết lắm.Bác cũng đã có được một bài thơ rất hay về nội dung và hình thức đấy.Nếu người con gái ấy mà đọc được thì có lẽ sẽ phải ngậm ngùi....Nhưng biết làm sao được,"cơm áo không đùa với khách thơ" mà....
Muốn sống hết mình những đam mê
Mà không có tiền đành bỏ bê
Muốn yêu say đắm mà không thể
Bụng đói,trái tim thành bên lề
Thấy đời gian dối,và bất công
Tức giận,lửa sôi ở trong lòng
Thấp cổ bé họng đành im tiếng
Nói mãi phí lời cũng như không
Không quyền,không tiền không danh phận
Làm sao sống được ở trên đời
Không nịnh,không tham,không cơ xảo
Thì rằng mạt vận thế mà thôi
Đời này xin nhượng người đua bơi
Tôi tìm bạn hữu chân tình chơi
Thơ,văn,nhạc họa,cờ và rượu
Gió mát,trăng thanh thế đủ rồi
Con người ta sống ở trên đời
Tính chi cho lắm chuyện xa vời
Bể dâu rồi cũng thay đổi hết
Chết đi để lại hết mà thôi
Chi bằng nuôi cho mình một góc
Tâm hồn cao thượng sẽ tốt hơn
Dùng dằng chi mãi mất với được
Chỉ tự chuốc mua lấy nỗi buồn
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
★
★
★
★
★
0