<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-15 15:08:15kekhukho>
Tôi ngậm một nỗi đời trong một phút cay đắng.
Tôi ngậm phút cay đắng trong một niềm bất chợt.
Khi từng thứ một đang rã rời uể oải.
Tôi nằm nghe tiếng đời tôi vọng về.
Khi lòng tôi đang dâng lên huy hoàng.
Với phút giây trôi qua như những mùa xuân ấm
Với ngày thơ trôi êm nhưng không vội
Với lòng tôi luôn chìm vào những khúc tình nên trắng trong.
Khi mắt biếc chợt nhìn ngang soi sáng
Rồi đập vào ngực tôi âu yếm nồng
Khi nụ cười kia ghé qua nơi tăm tối ấy
Là tôi hiểu cuộc sống đã giao hoà.
Phút bất chợt như cơn sóng vô tình.
Như phù du của những ngày thê lương
Như hoa nụ của những phiếm nhạc nồng nàn
Như mắt biếc của muôn ngàn giáo nhọn.
Đâm xuyên tôi như một nhành hoa dại
Xoắn vào tim nghe từng cơn rĩ máu
Ôm ấp tôi dòng dung nham sôi sục
Đẩy tôi vào cơn hoản loạn vô thường
Và khi tôi chưa nhận ra hoa hồng nở rộ
Là phút chốc hoa gai xâu xé tôi
Là tôi bỏ quên mình trong một nỗi
Mà tôi không biết gọi tên được chi
Tôi chỉ gọi đó là một nỗi đời.
Tôi ngậm phút cay đắng trong một niềm bất chợt.
Khi từng thứ một đang rã rời uể oải.
Tôi nằm nghe tiếng đời tôi vọng về.
Khi lòng tôi đang dâng lên huy hoàng.
Với phút giây trôi qua như những mùa xuân ấm
Với ngày thơ trôi êm nhưng không vội
Với lòng tôi luôn chìm vào những khúc tình nên trắng trong.
Khi mắt biếc chợt nhìn ngang soi sáng
Rồi đập vào ngực tôi âu yếm nồng
Khi nụ cười kia ghé qua nơi tăm tối ấy
Là tôi hiểu cuộc sống đã giao hoà.
Phút bất chợt như cơn sóng vô tình.
Như phù du của những ngày thê lương
Như hoa nụ của những phiếm nhạc nồng nàn
Như mắt biếc của muôn ngàn giáo nhọn.
Đâm xuyên tôi như một nhành hoa dại
Xoắn vào tim nghe từng cơn rĩ máu
Ôm ấp tôi dòng dung nham sôi sục
Đẩy tôi vào cơn hoản loạn vô thường
Và khi tôi chưa nhận ra hoa hồng nở rộ
Là phút chốc hoa gai xâu xé tôi
Là tôi bỏ quên mình trong một nỗi
Mà tôi không biết gọi tên được chi
Tôi chỉ gọi đó là một nỗi đời.