📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Chỉ là ráp chữ...thành vần.

23 trả lời, 2.069 lượt xem — Trang 1 / 1

SAY RƯỢU.

Trăng soi chiếc bóng chơ vơ
Tay cầm bầu rượu ngâm thơ một mình
Ai đâu để trút tâm tình
Thôi mời trăng xuống thôi xin sao về
Thế nhân đã rõ hai bề
Ta còn ở giữa mà mê trong đời
Sương buồn ướt đẫm bờ vai
Gió lay cành trúc chơi vơi bóng hình
Hằng Nga sống áo chông chênh
Đắm say ánh mắt chênh vênh nụ cười
Sầu đau một kiếp làm người
Ta nâng chén đắng cho trôi thân này...
Đăng nhập để trả lời
0
MƯA BUỒN.


Này là một chút đèo bồng
Vụng tay khẽ viết vài dòng dưới mưa...

*****

Xin con đò nhỏ về xưa
Tung tăng áo trắng nắng trưa sân trường
Mưa rơi buồn nhớ vấn vương
Ướt môi em lạnh anh thương ấm nồng
Trời sao ghét phận má hồng
Mưa đi mang cả nỗi lòng em đi
Khổ đau một mối tình si
Trời xanh mây trắng em quỳ cầu mưa
Cho em đắm một giấc mơ
Mưa trên môi lạnh ngày xưa êm đềm...

*****
Xót xa lòng thấy đau thêm
Bâng khuâng sầu nhớ mỗi đêm mưa buồn
Lá rơi vàng úa con đường
Lối xưa còn đó người thương đâu rồi
Biển xanh khua sóng trùng khơi
Cát vàng lặng lẽ bồi hồi ngóng xa
Thoảng như là mới hôm qua
Lòng chia hai ngã tỉnh mơ chập chờn
Hồn em vội bước đi hoang
Trăng xưa đôi bóng giờ còn lẻ loi
Nhói lòng nước mắt nhẹ rơi
Vì sao lạnh lẽo đơn côi hỡi người...

*****

Mộng xây tan vỡ mất rồi
Một mình ôm một phương trời đớn đau
Chắp tay khấn vái trời cao
Thời gian hỡi hãy làm sao quay về…
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-20 17:07:22Rdinh>
 
Trăng soi chiếc bóng chơ vơ
Tay cầm bầu rượu ngâm thơ một mình
Ai đâu để trút tâm tình
Thôi mời trăng xuống thôi xin sao về
Thế nhân đã rõ hai bề
Ta còn ở giữa mà mê trong đời
Sương buồn ướt đẫm bờ vai
Gió lay cành trúc chơi vơi bóng hình
Hằng Nga sống áo chông chênh
Đắm say ánh mắt chênh vênh nụ cười
Sầu đau một kiếp làm người
Ta nâng chén đắng cho trôi thân này...
Toctien1
 
Tóc tien uống rượu một mình
Cho Rdinh xin chén để mình là hai
Rồi mình sẽ uống dài-dài
Nhâm-nhi ta uống cho dài vần thơ
Uống cho say khướt, say phờ
Hết thơ, hết rượu ta về nhà luôn.
 
Rdinh
 
 
Chào bạn mới Toctien1. Rdinh thấy bạn mới vào nên góp vui đôi vần và không có ý gì hết, có gì không hài lòng Rdinh sẻ xóa bài.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-20 17:35:51Toctien1>
Tóc tien uống rượu một mình
Cho Rdinh xin chén để mình là hai
Rồi mình sẽ uống dài-dài
Nhâm-nhi ta uống cho dài vần thơ
Uống cho say khướt, say phờ
Hết thơ, hết rượu ta về nhà luôn.
 
Rdinh

Thiệt là mừng muốn chết luôn
Có thêm người bạn đỡ buồn lai rai
Mong rằng tái ngộ dài dài
Ta cùng uống để cùng say nhân tình
Một ly xin kính dâng huynh
Một ly thêm nữa tỏ tình sơ giao
Đã là bạn sợ chi đâu
Say rồi ở lại bữa sau hãy về... 
Toctien1
Đăng nhập để trả lời
0
 
Tóc tien uống rượu một mình
Cho Rdinh xin chén để mình là hai
Rồi mình sẽ uống dài-dài
Nhâm-nhi ta uống cho dài vần thơ
Uống cho say khướt, say phờ
Hết thơ, hết rượu ta về nhà luôn.
 
Rdinh

Thiệt là mừng muốn chết luôn
Có thêm người bạn đỡ buồn lai rai
Mong rằng tái ngộ dài dài
Ta cùng uống để cùng say nhân tình
Một ly xin kính dâng huynh
Một ly thêm nữa tỏ tình sơ giao
Đã là bạn sợ chi đâu
Say rồi ở lại bữa sau hãy về... 
Toctien1


Bạn ơi ! chẳng dám lề-mề
Vợ đòi cắt Net Không về được sao
Thôi thì có chút thăm nhau
Để mình tâm-sự chén vào, chén ra
Cũng là thi phú vui mà
Cần chi phải ở để về hôm sau.
 
Rdinh
 
 
Vì lên Net nhiều quá nên vợ Rdinh đòi cắt Net, đang tùm-lum ở hai topics ĐÔI VẦN CẢM-XÚC  và MUÀ THU kia kìa, thôi xin phép Rdinh phải về gấp. Hẹn gặp lại nhé.
Đăng nhập để trả lời
0
Tóc tien uống rượu một mình
Cho Rdinh xin chén để mình là hai
Rồi mình sẽ uống dài-dài
Nhâm-nhi ta uống cho dài vần thơ
Uống cho say khướt, say phờ
Hết thơ, hết rượu ta về nhà luôn.
 
Rdinh

Thiệt là mừng muốn chết luôn
Có thêm người bạn đỡ buồn lai rai
Mong rằng tái ngộ dài dài
Ta cùng uống để cùng say nhân tình
Một ly xin kính dâng huynh
Một ly thêm nữa tỏ tình sơ giao
Đã là bạn sợ chi đâu
Say rồi ở lại bữa sau hãy về... 
Toctien1


Bạn ơi ! chẳng dám lề-mề
Vợ đòi cắt Net Không về được sao
Thôi thì có chút thăm nhau
Để mình tâm-sự chén vào, chén ra
Cũng là thi phú vui mà
Cần chi phải ở để về hôm sau.
 
Rdinh

Thế thì không dám giữ lâu
Vợ mà lên tiếng mau mau mà về
Lúc nào rảnh rỗi ghé qua
Ta lại cùng uống cùng ta hai mình
Cho gởi lời hỏi vợ xinh
Cắt Net thì được cắt...Rdinh thì đừng...

Toctien1
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ NÀNG TRINH NỮ TÊN THI.


Nằm ru nhẹ giấc ngủ trưa
Vẳng nghe trong gió nhạc đưa vọng về
Bồi hồi giọng hát tỉ tê
Nhớ nàng trinh nữ tóc thề tên Thi
Vì say đắm mối tình si
Ôm sầu mà thác hồn thì vấn vương
Thoáng buồn rớt lệ xót thương
Kiếp người bạc phận trong đường tình yêu
Gió lên nổi chút đìu hiu
Chìm trong giấc điệp về chiều nào hay
Trong mơ hình dáng mảnh mai
Môi hồng tô thắm mày ngài xuân xanh
Nhìn người yểu điệu thanh thanh
Là nàng sơn nữ khuynh thành ngày xưa
Giọt châu tầm tã như mưa
Nhắc câu chuyện cũ mà nghe nao lòng
Sơn khê đẹp một đóa hồng
Trăng tròn mười sáu tình nồng chưa trao
Đêm đêm khắp rẻo núi cao
Trai làng mộng tưởng tim xao xuyến nàng
Khẽ cười chưa muốn đa mang
Tâm tư chẳng động tim vàng vì ai
Một ngày khách lạ ghé chơi
Cầm đàn tay gẩy chơi vơi tâm tình
Nàng nhìn hé nụ cười xinh
Hồn say chất ngất mối tình đầu tiên
Con tim bỗng hóa đảo điên
Mơ màng mộng ước xe duyên cùng người
Khách là lãng tử phương trời
Tình cờ lạc bước đến nơi địa đàng
Núi cao rừng thẳm lang thang
Gặp cô sơn nữ chiều vàng cỏ may
Men tình mới ngấm đã say
Tình như đã hẹn từ ngày hôm qua
Nào ngờ sóng gió phong ba
Hóa ra khách đã làm cha lâu rồi
Nghe qua sét đánh lưng trời
Mộng xây tan nát buông trôi phũ phàng
Ôi công sức của dã tràng
Cát xây trước sóng triều mang giận hờn
Đớn đau tím một nỗi buồn
Đêm nằm cô quạnh nhớ thương một người
Một ngày xa bỏ trần ai
Rừng sâu mở lối gót hài ghé thăm
Khóc cho một mối tình thâm
Héo hon vận hội trăm năm khôn tìm
Biệt ly hồn nhớ tiếng chim
Suối than buồn bã hình chìm vực sâu
Lá rơi vàng úa nỗi đau
Thú rừng ngơ ngác nhìn nhau quên về
Tỉnh rồi mà vẫn như mê
Chuyện nàng trinh nữ người nghe xót lòng
Giật mình đẫm lệ chiều đông
Thương người lại ngẫm má hồng truân chuyên
Thôi thì cũng một chữ duyên...
Đăng nhập để trả lời
0
 
Tóc tien uống rượu một mình
Cho Rdinh xin chén để mình là hai
Rồi mình sẽ uống dài-dài
Nhâm-nhi ta uống cho dài vần thơ
Uống cho say khướt, say phờ
Hết thơ, hết rượu ta về nhà luôn.
 
Rdinh

Thiệt là mừng muốn chết luôn
Có thêm người bạn đỡ buồn lai rai
Mong rằng tái ngộ dài dài
Ta cùng uống để cùng say nhân tình
Một ly xin kính dâng huynh
Một ly thêm nữa tỏ tình sơ giao
Đã là bạn sợ chi đâu
Say rồi ở lại bữa sau hãy về... 
Toctien1


Bạn ơi ! chẳng dám lề-mề
Vợ đòi cắt Net Không về được sao
Thôi thì có chút thăm nhau
Để mình tâm-sự chén vào, chén ra
Cũng là thi phú vui mà
Cần chi phải ở để về hôm sau.
 
Rdinh

Thế thì không dám giữ lâu
Vợ mà lên tiếng mau mau mà về
Lúc nào rảnh rỗi ghé qua
Ta lại cùng uống cùng ta hai mình
Cho gởi lời hỏi vợ xinh
Cắt Net thì được cắt...Rdinh thì đừng...

Toctien1
 
 
Vợ Rdinh đã hết lừng-khừng
Net không cắt nữa nên không có gì
Chẳng qua đe nẹt tí-ti
Sợ Rdinh có tí gì...  với ai
 
Và cho tới ngày hôm nay
Nàng điều-tra hòai nào có chi đâu
Thông-báo Toc Tiên dăm câu
Để mình tiếp-tục rượu bầu, túi thơ.
 
Rdinh

Đăng nhập để trả lời
0
Tóc tien uống rượu một mình
Cho Rdinh xin chén để mình là hai
Rồi mình sẽ uống dài-dài
Nhâm-nhi ta uống cho dài vần thơ
Uống cho say khướt, say phờ
Hết thơ, hết rượu ta về nhà luôn.
 
Rdinh

Thiệt là mừng muốn chết luôn
Có thêm người bạn đỡ buồn lai rai
Mong rằng tái ngộ dài dài
Ta cùng uống để cùng say nhân tình
Một ly xin kính dâng huynh
Một ly thêm nữa tỏ tình sơ giao
Đã là bạn sợ chi đâu
Say rồi ở lại bữa sau hãy về... 
Toctien1


Bạn ơi ! chẳng dám lề-mề
Vợ đòi cắt Net Không về được sao
Thôi thì có chút thăm nhau
Để mình tâm-sự chén vào, chén ra
Cũng là thi phú vui mà
Cần chi phải ở để về hôm sau.
 
Rdinh

Thế thì không dám giữ lâu
Vợ mà lên tiếng mau mau mà về
Lúc nào rảnh rỗi ghé qua
Ta lại cùng uống cùng ta hai mình
Cho gởi lời hỏi vợ xinh
Cắt Net thì được cắt...Rdinh thì đừng...

Toctien1
 
 
Vợ Rdinh đã hết lừng-khừng
Net không cắt nữa nên không có gì
Chẳng qua đe nẹt tí-ti
Sợ Rdinh có tí gì...  với ai
 
Và cho tới ngày hôm nay
Nàng điều-tra hòai nào có chi đâu
Thông-báo Toc Tiên dăm câu
Để mình tiếp-tục rượu bầu, túi thơ.
 
Rdinh

Ay da ai biểu làm ngơ
Để nàng đơn bóng trong mơ một mình
Thiệt là phải trách Rdinh
Mau mau sữa chữa không tình chia hai

Thế là cho đến hôm nay
Nàng không cắt Net thì mai ghé vào
Toc tiên cửa mở sẵn chào
Rượu thơ sắp sẵn một câu kính mời...

Tocien1

Đăng nhập để trả lời
0
Tóc Tiên cung kính đón mời
Chỉ e ta rách tả tơi thế này
Liệu mình có xứng uống say
Hay là tài mọn thế này... ngại không?
 
Tóc Tiên đối ẩm cùng chồng
Thôi thì ta đối với Không Có Gì
Chén này mi hỡi uống đi
Chén này ta khất, có đi, có về
 
Đêm buồn dài mãi lê thê
Ta đi khật khuỡng lối về buồn tênh
ước gì được ngã xuống kênh
Để mai trôi mãi, bồng bềnh....trôi đến với Tóc Tiên! Hêhê
Đăng nhập để trả lời
0
Ái chà, đang muốn đi chơi,
Gặp rượu, thơ sẵn [:D] ai mời ta không?
Ta đây chẳng nói lòng vòng
Gặp rượu là nhất quyết... không muốn về
Thơ thì... dăm chữ, đôi bề
Bẻ đôi chấm muối [8D] ta thề không say.
Có ai ngồi đó muốn say?
Cùng ta nhấp cạn chén cay, men nồng [:)]
[color="darkred"]
Tắt thuốc đi, nỗi buồn sẽ tắt!
Bi kịch cuộc đời hành xác mấy câu thơ.
[/font]
Đăng nhập để trả lời
0
Uống đi uống mãi chớ về
Xin bạn hãy giữ lời thề: không say
Đang đen bỗng lại gặp may
Đang cô đơn lại gặp ngay bạn hiền
Uống đi, tôi sẽ trả tiền
Uống đi, uống nữa bạn hiền chớ đi...
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: darkhero

Ái chà, đang muốn đi chơi,
Gặp rượu, thơ sẵn [:D] ai mời ta không?
Ta đây chẳng nói lòng vòng
Gặp rượu là nhất quyết... không muốn về
Thơ thì... dăm chữ, đôi bề
Bẻ đôi chấm muối [8D] ta thề không say.
Có ai ngồi đó muốn say?
Cùng ta nhấp cạn chén cay, men nồng [:)]



Thiệt là mừng rỡ trong lòng
Rượu đây đã sẵn mời hồn khách thơ
Cửa luôn rộng mở đón chờ
Khách say cứ ở...dăm ba bữa về
Chỉ mong khách đến đừng chê
Muối...thì cũng sẵn đủ cho khách dùng
Kính mời khách mới một chung
Cạn cho tận đáy để cùng say...thơ

Toctien1
Đăng nhập để trả lời
0
Tóc Tiên cung kính đón mời
Chỉ e ta rách tả tơi thế này
Liệu mình có xứng uống say
Hay là tài mọn thế này... ngại không?

Tóc Tiên đối ẩm cùng chồng
Thôi thì ta đối với Không Có Gì
Chén này mi hỡi uống đi
Chén này ta khất, có đi, có về

Đêm buồn dài mãi lê thê
Ta đi khật khuỡng lối về buồn tênh
ước gì được ngã xuống kênh
Để mai trôi mãi, bồng bềnh....trôi đến với Tóc Tiên! Hêhê

Thu van

Hờ hờ Chào bạn mới quen
Dù không dù rách Toc tiên vẫn mời
Không chê khách đến nửa lời
Chỉ cần khách thả hồn say với mình

Toc Tiên phòng trống thất tình
Không chồng chỉ có...một mình mà thôi
Kính mời một chén khách ơi
Khách đừng từ chối xin vơi chén này

Đêm về khách nhớ ngủ ngay
Mai còn thức dậy hết say kiếm tiền
Đừng mơ rớt xuống bờ kênh
Toc tien sợ nổi...lềnh bềnh...lắm thay... Hì Hì.

Toctien1
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Toctien1

Tóc Tiên cung kính đón mời
Chỉ e ta rách tả tơi thế này
Liệu mình có xứng uống say
Hay là tài mọn thế này... ngại không?

Tóc Tiên đối ẩm cùng chồng
Thôi thì ta đối với Không Có Gì
Chén này mi hỡi uống đi
Chén này ta khất, có đi, có về

Đêm buồn dài mãi lê thê
Ta đi khật khuỡng lối về buồn tênh
ước gì được ngã xuống kênh
Để mai trôi mãi, bồng bềnh....trôi đến với Tóc Tiên! Hêhê

Thu van

Hờ hờ Chào bạn mới quen
Dù không dù rách Toc tiên vẫn mời
Không chê khách đến nửa lời
Chỉ cần khách thả hồn say với mình

Toc Tiên phòng trống thất tình
Không chồng chỉ có...một mình mà thôi
Kính mời một chén khách ơi
Khách đừng từ chối xin vơi chén này

Đêm về khách nhớ ngủ ngay
Mai còn thức dậy hết say kiếm tiền
Đừng mơ rớt xuống bờ kênh
Toc tien sợ nổi...lềnh bềnh...lắm thay... Hì Hì.

Toctien1


Tóc Tiên ơi, ở nơi này...
Có một người cũng...đêm ngày ngóng trông!
Tiên thất tình....Gió phòng không!
Nàng cho ta gởi...chút lòng đến em
 
Mỗi ngày... lòng vẫn nặng thêm
Khi nhìn  ai đó ở bên một người
Ước gì...mình chẳng xa xôi
Thư phòng sẽ rộn tiếng cười...Gió - Tiên
 
Gió mang đi khắp mọi miền
Từng lời Tiên nói diệu hiền ngất ngây
Không rượu, mà Gió vẫn say!
Tình - say hơn chén rượu đầy!
Tiên ơi!!!
 
 
Hoàng Tử Gió
Đăng nhập để trả lời
0

Tóc Tiên cung kính đón mời
Chỉ e ta rách tả tơi thế này
Liệu mình có xứng uống say
Hay là tài mọn thế này... ngại không?

Tóc Tiên đối ẩm cùng chồng
Thôi thì ta đối với Không Có Gì
Chén này mi hỡi uống đi
Chén này ta khất, có đi, có về

Đêm buồn dài mãi lê thê
Ta đi khật khuỡng lối về buồn tênh
ước gì được ngã xuống kênh
Để mai trôi mãi, bồng bềnh....trôi đến với Tóc Tiên! Hêhê

Thu van

Hờ hờ Chào bạn mới quen
Dù không dù rách Toc tiên vẫn mời
Không chê khách đến nửa lời
Chỉ cần khách thả hồn say với mình

Toc Tiên phòng trống thất tình
Không chồng chỉ có...một mình mà thôi
Kính mời một chén khách ơi
Khách đừng từ chối xin vơi chén này

Đêm về khách nhớ ngủ ngay
Mai còn thức dậy hết say kiếm tiền
Đừng mơ rớt xuống bờ kênh
Toc tien sợ nổi...lềnh bềnh...lắm thay... Hì Hì.

Toctien1


Tóc Tiên ơi, ở nơi này...
Có một người cũng...đêm ngày ngóng trông!
Tiên thất tình....Gió phòng không!
Nàng cho ta gởi...chút lòng đến em
 
Mỗi ngày... lòng vẫn nặng thêm
Khi nhìn  ai đó ở bên một người
Ước gì...mình chẳng xa xôi
Thư phòng sẽ rộn tiếng cười...Gió - Tiên
 
Gió mang đi khắp mọi miền
Từng lời Tiên nói diệu hiền ngất ngây
Không rượu, mà Gió vẫn say!
Tình - say hơn chén rượu đầy!
Tiên ơi!!!
 
Sát thủ trên cây đủ

Hồn khách tha thiết chơi vơi
Ngóng trông thì cũng không ngoài chữ duyên
Tình xa thì mãi triền miên
Biết ai chia xẻ toc tiên mãi buồn

Coi chừng bà xã đó nghen
Toc tiên sợ lắm chữ ghen đàn bà
Chỉ là lời say thôi nha
Tỉnh rồi thì phải lo nhà không quên

Gió xa một chút nổi lên
Buồn theo gió thoảng về miền xa xôi
Nơi mà réo rắt tiếng cười
Thôi đành quên hết ta vui
theo người ! ! !
Toctien1
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỨA BÉ ĂN XIN.

Nắng vàng trải rộng muôn nơi
Gió vi vu hát ru mây ngàn về
Phố chiều đông đúc tiếng xe
Bên hiên lê gót em nghe đói lòng
Trời buồn nổi trận cuồng phong
Bụi bay mù đất lá tung mù trời
Chớp giăng rớt hạt mưa rơi
Co ro gió lạnh em ngồi buồn thiu
Thế là đi một buổi chiều
Dạ em bụng lép đã nhiều ngày nay
Ông Trời lại chẳng thương ngay
Rầu rầu trên má lăn vài giọt châu
Xót xa lòng mãi niềm đau
Bao nhiêu tuổi lại khổ sầu bấy nhiêu
Chẳng hề biết mẹ cha yêu
Người đi nhặt được một chiều vườn bông
Mồ côi tên viện xưa trông
Mồ côi hai chữ não lòng thế gian
Lớn lên hai chữ xin ăn
Ai thương thì cảm ai nhăn nát lòng
Suốt ngày rảo khắp chợ Đông
Chạy sang phố Bắc lòng vòng ngõ Nam
Tay cầm lon miệng khấn thầm
Anh ơi mở rộng chút tâm cho đời
Chị ơi đoái phận cút côi
Bà ơi ban phước cho vài đồng con
Thảm sầu giọng nói nỉ non
Tim ai khẽ động thì còn đường xin
Một ngày tử thập nhất sinh
Nằm mơ mái ấm xinh xinh như người
Nắm tay cha dắt đi chơi
Công viên xe chạy nhìn trời bao la
Mẹ vừa mua áo hôm qua
Chờ em bận thử trong mơ khẽ cười
Thoảng rồi hình bóng vụt trôi
Giật mình em thức bồi hồi ngó ra
Mắt buồn dõi phía trời xa
Mây thầm như muốn tàn che trên đầu
Bóng xe qua lại trên cầu
Ai nào muốn biết dưới cầu có ai
Cao xanh đâu ngó mà coi
Đời em sao bạc như vôi thế này
Gió lên lạnh buốt trong ngày
Hồn em thanh thản lìa bay về trời
Từ xa vẳng tiếng ru hời
Ai hay đứa bé đã rời trần gian
Nhân tình thế thái loan tràn
Người nghe cũng rỏ vài hàng lệ rơi
Ôi sao cũng phận làm người...
Đăng nhập để trả lời
0
CÂU CHUYỆN NÀNG QUỲNH NGA



Trong đời nào biết ra sao
Khi vinh khi nhục biết bao lụy phiền
Lúc còn nặng một túi tiền
Quanh ta nào biết ai hiền ai gian
Lúc mà quyền bính ta mang
Quanh ta nào biết ai gian ai hiền

Để rồi về với tổ tiên
Tiền quyền cũng hết bon chen được gì
Chỉ còn nặng nỗi sầu bi
Nhân tình thế thái vốn vì lợi thôi
Ngày xưa vinh hiển một thời
Ngày nay mất hết mọi người lánh xa

Một cơn bão táp phong ba
Nhà tan cửa nát phải ra ở đường
Sống nhờ lòng của người thương
Mẹ con dắt díu thập phương ăn mày
Trần Minh tên của chàng trai
Áo quần rách nát chẳng nơi nào lành

Nên đời gán một biệt danh
Tả tơi khố chuối cũng đành lặng câm
Một hôm mẹ nhớ tình thâm
Cùng con liều gõ cửa thăm bạn hiền
Nhắc lời hẹn ước một phen
Hai nhà kết nghĩa nên duyên Tấn Tần

Trai giờ thời đã lớn khôn
Gái đà cũng đã tới tuần cập kê
Ngồi cao quan lớn cười chê
Ăn mày cũng dám xe xua với đời
Thét quân thả chó cắn người
Đau lòng cho kẻ một thời giàu sang

Trở về buồn ốm liệt giường
Lệ rơi con trẻ chiều hàn gió đông
Còn đâu chỗ để trông mong
Người ta quên hết tình nồng ngày xưa
Trời buồn khóc một cơn mưa
Hồn người như muốn rời xa dương trần

Nhìn con đau đớn bội phần
Nghèo thêm côi cút nên càng xót xa
Con quan tên gọi Quỳnh Nga
Trăng tròn khoe sắc đờn ca vẹn toàn
Dịu hiền thục nữ đoan trang
Biết cha bất nghĩa lòng buồn chẳng vui

Quyết tâm sửa lỗi một đời
Sắt son thề mãi giữ lời ước xưa
Cây độc sinh một hiền hoa
Hiếu vì chữ tín lén cha tìm người
Nàng bèn một buổi sớm mai
Gặp chàng thổn thức chia phôi nỗi lòng

Tặng bà ấm chiếc áo lông
Nhận chồng rồi lạy mẹ chồng làm dâu
Vì cha trả nghĩa ân sâu
Nữ nhi oanh liệt đời sau ai bì
Không ngờ quan dõi bước đi
Biết nàng cho áo liền quy tội tình

Kiếp nghèo làm kẻ ăn xin
Còn thêm ăn cắp ô danh muôn đời
Một phen chì chiết nặng lời
Oan khiên mẹ uất về trời chẳng hay
Đúng là tai vạ gió bay
Lòng người hiểm ác chẳng ai đâu ngờ

Quỳnh Nga tạ lỗi dùm cha
Khăn tang khóc mẹ đã xa dâu hiền
Một lòng bền chí kiếm tiền
Nuôi chồng ăn học chẳng phiền chi ai
Bên cầu dựng quán một mai
Đêm ngày dệt lụa không lời oán than

Mơ ngày chàng chiếm bảng vàng
Hai bên sẽ kết tơ hồng trăm năm
Trần Minh cảm động trong tâm
Học hành tấn tới ba năm đến kỳ
Chia tay bịn rịn dấu giày
Trên cầu hẹn ước quyết thi đỗ đầu

Thắp nhang nàng vái trời cao
Giúp chàng minh mẫn ngày sau danh thành
Ở nhà tấc dạ trung trinh
Ngày đêm thổn thức chờ tin vui về
Trời già không phụ ước thề
Qua bao khổ nhọc đã là Trạng nguyên

Vua khen là có tôi hiền
Lòng yêu muốn gả con liền một khi
Trạng nguyên phò mã quyền uy
Trần Minh khố chuối giờ đây sang giàu
Giật mình quỳ gối vội tâu
Ở nhà hẹn ước cùng nhau một lòng

Vợ tuy nhan sắc héo hon
Nuôi chồng ăn học nỡ quên sao đành
Vua nghe nổi trận lôi đình
Hô quân đem chém tội khinh vương triều
Giọng oanh thẽ thọt khẽ kêu
Xin cha bớt giận vướng điều chẳng hay

Nghĩa tình hiếm có mảy may
Cho con cơ hội gặp người thử xem
Nếu mà thật mối tình thâm
Cha nên cho họ trăm năm trọn tình
Công chúa giả dạng vi hành
Về nơi chàng ở một bên chiếc cầu

Quỳnh Nga buổi sáng lựa dâu
Tằm ăn lấy kén bỗng đâu khách vào
Công chúa nhìn trước ngắm sau
Cũng trang quốc sắc có nào kém ai
Hờn ghen một nỗi đắng cay
Bạc vàng châu báu mang ngay lấy lòng

Cầu xin nàng hãy bỏ chồng
Tưởng rằng lung lạc chỉ trong một giờ
Quỳnh Nga tâm đã hiểu ra
Nhẹ nhàng từ chối không mê tiền tài
Công chúa tức giận nheo mày
Thượng phương bảo kiếm kê ngay cổ nàng

Quỳnh Nga tỉnh rụi chẳng màng
Chẳng ai chia cắt tình chàng trong tim
Công chúa bỏ kiếm ngợi khen
Thiệt là trung liệt thuyền quyên khó bì
Dẫu rằng tột đỉnh quyền uy
Chẳng bằng một đứa gái quê chung tình

Thôi thì về đến triều đình
Mang lời phân giải tác thành một đôi
Quỳnh Nga lạy tạ đất trời
Lòng mừng khấp khởi một mai chàng về
Thế là trọn vẹn câu thề
Khổ đau đã hết đến bề thái lai

Bỗng đâu cha mới nhận lời
Môn đăng hộ đối cũng người nhà quan
Cho người ra quán bắt nàng
Đốt luôn cơ nghiệp hết phương chối từ
Máu tuôn tràn tấm huyết thư
Sắt son thủ tiết vẫn như ngày nào

Khăn lụa đã sẵn treo vào
Giờ lành pháo nổ ôm sầu ra đi
May là giây phút chí nguy
Trần Minh về kịp gỡ dây oan lòng
Hai bên tái ngộ trùng phùng
Vui nào kể xiết tình hồng xe duyên

Cảm vì câu chuyện truân chuyên
Vụng tay ráp chữ kể lên cuộc tình
Quỳnh Nga vợ của Trần Minh
Nữ nhi nước Việt lưu danh muôn đời...
Đăng nhập để trả lời
0
CÂU CHUYỆN NÀNG QUỲNH NGA


Trong đời nào biết ra sao
Khi vinh khi nhục biết bao lụy phiền
Lúc còn nặng một túi tiền
Quanh ta nào biết ai hiền ai gian
Lúc mà quyền bính ta mang
Quanh ta nào biết ai gian ai hiền

Để rồi về với tổ tiên
Tiền quyền cũng hết bon chen được gì
Chỉ còn nặng nỗi sầu bi
Nhân tình thế thái vốn vì lợi thôi
Ngày xưa vinh hiển một thời
Ngày nay mất hết mọi người lánh xa

Một cơn bão táp phong ba
Nhà tan cửa nát phải ra ở đường
Sống nhờ lòng của người thương
Mẹ con dắt díu thập phương ăn mày
Trần Minh tên của chàng trai
Áo quần rách nát chẳng nơi nào lành

Nên đời gán một biệt danh
Tả tơi khố chuối cũng đành lặng câm
Một hôm mẹ nhớ tình thâm
Cùng con liều gõ cửa thăm bạn hiền
Nhắc lời hẹn ước một phen
Hai nhà kết nghĩa nên duyên Tấn Tần

Trai giờ thời đã lớn khôn
Gái đà cũng đã tới tuần cập kê
Ngồi cao quan lớn cười chê
Ăn mày cũng dám xe xua với đời
Thét quân thả chó cắn người
Đau lòng cho kẻ một thời giàu sang

Trở về buồn ốm liệt giường
Lệ rơi con trẻ chiều hàn gió đông
Còn đâu chỗ để trông mong
Người ta quên hết tình nồng ngày xưa
Trời buồn khóc một cơn mưa
Hồn người như muốn rời xa dương trần

Nhìn con đau đớn bội phần
Nghèo thêm côi cút nên càng xót xa
Con quan tên gọi Quỳnh Nga
Trăng tròn khoe sắc đờn ca vẹn toàn
Dịu hiền thục nữ đoan trang
Biết cha bất nghĩa lòng buồn chẳng vui

Quyết tâm sửa lỗi một đời
Sắt son thề mãi giữ lời ước xưa
Cây độc sinh một hiền hoa
Hiếu vì chữ tín lén cha tìm người
Nàng bèn một buổi sớm mai
Gặp chàng thổn thức chia phôi nỗi lòng

Tặng bà ấm chiếc áo lông
Nhận chồng rồi lạy mẹ chồng làm dâu
Vì cha trả nghĩa ân sâu
Nữ nhi oanh liệt đời sau ai bì
Không ngờ quan dõi bước đi
Biết nàng cho áo liền quy tội tình

Kiếp nghèo làm kẻ ăn xin
Còn thêm ăn cắp ô danh muôn đời
Một phen chì chiết nặng lời
Oan khiên mẹ uất về trời chẳng hay
Đúng là tai vạ gió bay
Lòng người hiểm ác chẳng ai đâu ngờ

Quỳnh Nga tạ lỗi dùm cha
Khăn tang khóc mẹ đã xa dâu hiền
Một lòng bền chí kiếm tiền
Nuôi chồng ăn học chẳng phiền chi ai
Bên cầu dựng quán một mai
Đêm ngày dệt lụa không lời oán than

Mơ ngày chàng chiếm bảng vàng
Hai bên sẽ kết tơ hồng trăm năm
Trần Minh cảm động trong tâm
Học hành tấn tới ba năm đến kỳ
Chia tay bịn rịn dấu giày
Trên cầu hẹn ước quyết thi đỗ đầu

Thắp nhang nàng vái trời cao
Giúp chàng minh mẫn ngày sau danh thành
Ở nhà tấc dạ trung trinh
Ngày đêm thổn thức chờ tin vui về
Trời già không phụ ước thề
Qua bao khổ nhọc đã là Trạng nguyên

Vua khen là có tôi hiền
Lòng yêu muốn gả con liền một khi
Trạng nguyên phò mã quyền uy
Trần Minh khố chuối giờ đây sang giàu
Giật mình quỳ gối vội tâu
Ở nhà hẹn ước cùng nhau một lòng

Vợ tuy nhan sắc héo hon
Nuôi chồng ăn học nỡ quên sao đành
Vua nghe nổi trận lôi đình
Hô quân đem chém tội khinh vương triều
Giọng oanh thẽ thọt khẽ kêu
Xin cha bớt giận vướng điều chẳng hay

Nghĩa tình hiếm có mảy may
Cho con cơ hội gặp người thử xem
Nếu mà thật mối tình thâm
Cha nên cho họ trăm năm trọn tình
Công chúa giả dạng vi hành
Về nơi chàng ở một bên chiếc cầu

Quỳnh Nga buổi sáng lựa dâu
Tằm ăn lấy kén bỗng đâu khách vào
Công chúa nhìn trước ngắm sau
Cũng trang quốc sắc có nào kém ai
Hờn ghen một nỗi đắng cay
Bạc vàng châu báu mang ngay lấy lòng

Cầu xin nàng hãy bỏ chồng
Tưởng rằng lung lạc chỉ trong một giờ
Quỳnh Nga tâm đã hiểu ra
Nhẹ nhàng từ chối không mê tiền tài
Công chúa tức giận nheo mày
Thượng phương bảo kiếm kê ngay cổ nàng

Quỳnh Nga tỉnh rụi chẳng màng
Chẳng ai chia cắt tình chàng trong tim
Công chúa bỏ kiếm ngợi khen
Thiệt là trung liệt thuyền quyên khó bì
Dẫu rằng tột đỉnh quyền uy
Chẳng bằng một đứa gái quê chung tình

Thôi thì về đến triều đình
Mang lời phân giải tác thành một đôi
Quỳnh Nga lạy tạ đất trời
Lòng mừng khấp khởi một mai chàng về
Thế là trọn vẹn câu thề
Khổ đau đã hết đến bề thái lai

Bỗng đâu cha mới nhận lời
Môn đăng hộ đối cũng người nhà quan
Cho người ra quán bắt nàng
Đốt luôn cơ nghiệp hết phương chối từ
Máu tuôn tràn tấm huyết thư
Sắt son thủ tiết vẫn như ngày nào

Khăn lụa đã sẵn treo vào
Giờ lành pháo nổ ôm sầu ra đi
May là giây phút chí nguy
Trần Minh về kịp gỡ dây oan lòng
Hai bên tái ngộ trùng phùng
Vui nào kể xiết tình hồng xe duyên

Cảm vì câu chuyện truân chuyên
Vụng tay ráp chữ kể lên cuộc tình
Quỳnh Nga vợ của Trần Minh
Nữ nhi nước Việt lưu danh muôn đời...
 
Toctien
 
 
 
Thấy Toctien viết truyện thơ ngắn hay quá, Rdinh không có khả năng họa lại
Nên chỉ vào phá vui chút mong đừng chửi bới nhe.
 
 
QUỲNH NGA PHẢI CON GÁI CÁN-BỘ  ?
 
Quỳnh-Nga ở thời quá xa
Nếu thời nay sẽ đến nhờ Tóc-Tiên
Mai mối cưới làm vợ liền
Vì con cán-bộ giầu tiền lại sang
 
Còn hơn cưới con thường dân
Vì không quyên thế lại đần, nghèo ghê
Tóc-Tiên ơi ! nhớ giúp nhe
Tui mà cưới được sẽ bao chè Tiên ăn
 
Tóc-Tiên làm mối không xong
Thì Tóc-Tiên chớ có hòng chạy đâu?
Dầu Tiên ở tận núi nào
Rdinh làm Từ-Thức bay vào động ngay
 
Mấy lời nhắn để Tiên hay
Tiên dẫu có cánh có bay đằng trời...
Bắt kỳ được Tiên mới thôi............. Chạỳỳỳỳỳỳỳỳỳỳy
 
Rdinh
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
HOA TRINH NỮ.


Nước Nam yêu dấu ngàn đời
Làm thân trai phải đáp lời nước non
Sục sôi biên ải nguy nan
Giặc kia gian ác mò sang đất mình
Tham tàn đồ sát sinh linh
Dã tâm cố chiếm thêm thành mới nghe

Nơi nghèo tại một làng quê
Gái son đưa tiễn chồng ra chiến trường
Bụng tròn giọt máu người thương
Mắt ngân ngấn nước vẫy chàng mù xa
Trở về lẻ bóng mình ta
Mơ ngày chiến thắng hoan ca sum vầy

Quạ kêu đầu buổi sáng ngày
Tin chàng chết trận chia hai ân tình
Nén đau chèo chống một mình
Nuôi con khôn lớn càng xinh mặn mà
Gả vào nhà của người ta
Mẹ cười mãn nguyện thay cha lo tròn

Trống dồn xuống chiếu vua ban
Nam nhi vì nước lên đường tòng quân
Rể hiền đâu dám không tuân
Thương người vợ trẻ phải đơn chiếc phòng
Ôm nhau ly biệt nát lòng
Hẹn ngày tái ngộ tình nồng hơn xưa

Thời gian thấm thoắt thoi đưa
Hai mươi mùa lá đã qua lâu rồi
Tóc xanh đã bạc da mồi
Tuổi xuân trôi mất chờ hoài tin vui
Vỡ òa một buổi sớm mai
Vợ chồng xum họp tình rời lại nguyên

Mẹ nay già yếu tật nguyền
Con giờ cũng đã nhỉnh hơn tứ tuần
Hai năm sau buổi trùng phùng
Trong nhà lại rộn tình thương ruột rà
Một cô bé được sinh ra
Cha yêu mẹ quí riêng bà phần hơn

Nỗi đau còn đó chẳng quên
Cầu đừng bạc phận xấu duyên tơ hồng
Hai đời đã phải đau lòng
Cao xanh ngó xuống khổ không đến mình
Mỗi ngày càng lớn thêm xinh
Chim nhìn quên hót suối nhìn quên reo

Mảnh mai tha thướt yêu kiều
Trai làng ngơ ngẩn liêu xiêu mơ màng
Ước mong vào lọt mắt nàng
Hoa xinh ong bướm đều thương muốn gần
Nàng chừng chẳng chút phân vân
Vô tư chẳng để vấn vương ai nào

Thế rồi tựa giấc chiêm bao
Con tim loạn nhịp một chiều giàn hoa
Đêm về hồn thả đi xa
Bóng chàng chung lối cùng ta hai người
Vào ra vô cớ hay cười
Tình xuân phơi phới mơ ngày nên duyên

Bỗng đâu binh lửa nổi lên
Quê nghèo dậy sóng trống chiêng vang lừng
Chàng theo tiếng gọi lên đường
Nàng theo đưa tiễn lòng buồn hắt hiu
Ngó nàng chàng khẽ tiếng kêu
Chờ anh về nhé người yêu trọn đời

Gật đầu nàng vội đáp lời
Tình em sẽ giữ cho người mai sau
Một mình trở gót sầu đau
Bước đi mỗi bước ngoái đầu lệ tuôn
Bà ôm cháu gái khóc thương
Thôi thì phải chịu vì thân đàn bà

Chiến trường chàng cố xông pha
Vì nàng chiến đấu vì quê quên mình
Oai hùng giặc khiếp vía kinh
Nước Nam thắng trận sạch sanh quân thù
Mừng vui rộn rã tâm tư
Thân ngoài trận tuyến hồn như đã về

Ngờ đâu vua đã liệu bề
Lo xa vua giữ cận kề một bên
Đến khi phản nghịch kết liên
Vì vua phò trợ vài phen trổ tài
Kiếm kia đỏ sắc máu tươi
Người đây mặt sắt tình người còn đâu

Giang sơn bền vững ngôi cao
Đẹp lòng vua phán một câu về nhà
Làng quê nàng mãi đợi chờ
Thiếu ba năm nữa là vừa hai mươi
Người thân đã bỏ nàng côi
Một mình trinh nữ mong người ngày đêm

Chàng về lạ lẫm gọi tên
Ngỡ ngàng nàng hỏi có quên thưở nào
Chàng đi để lại lời chào
Dặn nàng hãy đợi ngày sau trọn tình
Hai bên mừng tủi phận mình
Cuối cùng cũng đã kết thành một đôi

Trong đêm hoa chúc mừng vui
Nàng xin chàng nở nụ cười ái ân
Không ngờ chàng mặt chỉ nhăn
Soi gương thì thấy quỷ hờn nhe nanh
Sợ run nàng chẳng dám nhìn
Một đời tanh máu trời xanh đọa đày

Buồn đau chàng bỏ đi ngay
Ngày vui bỗng hóa thành ngày chia phôi
Nàng ngồi chết lặng một thôi
Tay nàng che mặt lệ rơi đầm đìa
Chàng đi đi mãi không về
Ngày qua tháng lại tin nghe đủ đường

Rằng chàng bỏ xác trùng dương
Rằng chàng lên núi kiếm đàng đi tu
Thời gian trôi cũng đã lâu
Tin chàng chẳng thấy nơi đâu xầm xì
Nhớ nhung vò nát thân gầy
Héo hon nàng chết một ngày cuối đông

Trời thương cho một đóa hồng
Đất thương cho phận long đong đàn bà
Kết thành trên mộ loài hoa
Tên là Trinh nữ xót xa chuyện tình...
Đăng nhập để trả lời
0
CẢM BÀI I AM SORRY


Ngàn lần xin lỗi người ơi
Trái tim vỡ nát trong đời mất em
Mỗi lần nghĩ nhớ đau thêm
Trời xanh ghen ghét nỡ đem chia lìa
Lời yêu em muốn chưa nghe
Anh vô tâm tưởng ngày kia thiệp hồng
Con tim mở hết nỗi lòng
Cả đời mãi mãi nói rằng em yêu
Nhớ xưa trời ráng nắng chiều
Bến sông gió thổi yêu kiều dáng ai
Em nhìn tay vẫy hé môi
Gió đưa tiếng nói ngàn đời yêu anh
Thuyền trôi vào giữa sông xanh
Em còn đứng đó chông chênh một mình
Tình em giữ trọn chữ trinh
Chờ đêm hoa chúc chúng mình một đôi
Anh đi biệt cách phương trời
Hồn em dõi bước chân người ra đi
Gói lòng nhẹ gánh phân ly
Hẹn ngày tái ngộ một khi anh về
Cùng em du cảnh sơn khê
Cùng em rảo khắp miền quê vui vầy
Xẻ chia hạnh phúc đêm ngày
Mái tranh ấm cuộc tình say trọn đời
Thu vàng héo chiếc lá rơi
Bánh xe oan nghiệt chia đôi chiếc cầu
Ngưu lang còn đó úa sầu
Khóc nàng Chúc nữ xa vào thiên thu
Thuyền về chất ngất niềm đau
Cảnh xưa còn đó người đâu không còn
Bến sông nát một nỗi buồn
Gió buồn quên thổi mây buồn quên bay
Còn đâu em dáng mảnh mai
Còn đâu trong gió ngàn đời yêu anh
Bỏ bến sông bỏ cuộc tình
Bỏ anh ở lại một mình đắng cay
Ngàn lời xin lỗi người ơi...
Đăng nhập để trả lời
0
SAY RƯỢU.

Trăng soi chiếc bóng chơ vơ
Tay cầm bầu rượu ngâm thơ một mình
Ai đâu để trút tâm tình
Thôi mời trăng xuống thôi xin sao về
Thế nhân đã rõ hai bề
Ta còn ở giữa mà mê trong đời
Sương buồn ướt đẫm bờ vai
Gió lay cành trúc chơi vơi bóng hình
Hằng Nga sống áo chông chênh
Đắm say ánh mắt chênh vênh nụ cười
Sầu đau một kiếp làm người
Ta nâng chén đắng cho trôi thân này...

Lửa diêm
 
Tàn canh đốt thuốc một  mình
Lửa diêm soi một bóng hình ly hương
Vô thân tứ cố, dặm trường
Tuyết hoa phủ tóc, gió sương phủ đời
Trần gian đen bạc rạch ròi
Tim hồng sao mãi một đời tơ vương
Gió sương ơi hỡi! Gió sương
Đùa mai, giỡn trúc chi buồn thế nhân
Ánh diêm hắt bóng lên trần
Gợi về bếp lửa thanh bần quê cha
Đường xa, xa thật là xa
Diêm bùng khoảnh khắc, lệ nhoà bờ mi
Ta cúi xuống soi mình vào chữ "Nhẫn"
Thấy tim hồng không ngại vác đao thiêng
Nghe sấm sét ẩn mình trên muôn trượng
Đợi một ngày xé toạc đêm đen
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-12 20:29:50Toctien1>
QUỲNH NGA PHẢI CON GÁI CÁN-BỘ  ?
 
Quỳnh-Nga ở thời quá xa
Nếu thời nay sẽ đến nhờ Tóc-Tiên
Mai mối cưới làm vợ liền
Vì con cán-bộ giầu tiền lại sang
 
Còn hơn cưới con thường dân
Vì không quyên thế lại đần, nghèo ghê
Tóc-Tiên ơi ! nhớ giúp nhe
Tui mà cưới được sẽ bao chè Tiên ăn
 
Tóc-Tiên làm mối không xong
Thì Tóc-Tiên chớ có hòng chạy đâu?
Dầu Tiên ở tận núi nào
Rdinh làm Từ-Thức bay vào động ngay
 
Mấy lời nhắn để Tiên hay
Tiên dẫu có cánh có bay đằng trời...
Bắt kỳ được Tiên mới thôi............. Chạỳỳỳỳỳỳỳỳỳỳy


RDinh


Xa gần cũng ở lòng người
Xưa nay vẫn thế một lời chữ duyên
Mối mai cái dại đã truyền
Giàu sang vốn đã số hiền thì may

Cho dù nghèo khó trắng tay
Không quyền không thế cũng hay đó mà
Buồn vui nằm ở lòng ta
Trèo cao té nặng tỉnh ra thêm rầu

Tiên thì không ở non sâu
Nợ tình nên phải lánh vào hư không
Ngày đêm lặng lẽ buồn trông
Trần gian ngóng mãi đàn ông chung tình

Vài dòng đáp lễ Rdinh
Đã sang thăm hỏi còn xin mai hồng
Tiên rằng hổng dám đèo bồng...

TocTien1
Đăng nhập để trả lời
0
SAY RƯỢU.

Trăng soi chiếc bóng chơ vơ
Tay cầm bầu rượu ngâm thơ một mình
Ai đâu để trút tâm tình
Thôi mời trăng xuống thôi xin sao về
Thế nhân đã rõ hai bề
Ta còn ở giữa mà mê trong đời
Sương buồn ướt đẫm bờ vai
Gió lay cành trúc chơi vơi bóng hình
Hằng Nga sống áo chông chênh
Đắm say ánh mắt chênh vênh nụ cười
Sầu đau một kiếp làm người
Ta nâng chén đắng cho trôi thân này...

Lửa diêm
 
Tàn canh đốt thuốc một  mình
Lửa diêm soi một bóng hình ly hương
Vô thân tứ cố, dặm trường
Tuyết hoa phủ tóc, gió sương phủ đời
Trần gian đen bạc rạch ròi
Tim hồng sao mãi một đời tơ vương
Gió sương ơi hỡi! Gió sương
Đùa mai, giỡn trúc chi buồn thế nhân
Ánh diêm hắt bóng lên trần
Gợi về bếp lửa thanh bần quê cha
Đường xa, xa thật là xa
Diêm bùng khoảnh khắc, lệ nhoà bờ mi

Frech

Bóng

Thuốc tàn tâm vẫn cuồng si
Bóng chênh rồi bóng lặng đi hững hờ
Đông Tây Nam Bắc mịt mờ
Bóng buồn ở giữa mà mơ đêm nào
Trăng thanh gió mát rì rào
Phất phơ nhành liễu lao xao cỏ mềm
Bóng chia lại nhập êm đềm
Thẹn thùng trăng kéo tấm rèm mây che
Một thời dĩ vãng cuồng mê
Bóng ai xa mãi đường về lẻ đôi
Ngật ngừ lay lắc phương trời
Dặm đường bóng nhớ một người cõi xa

TocTien1
Đăng nhập để trả lời
0