📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Gửi thơ xin đăng trên Trang thơ

37 trả lời, 2.516 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-09 13:03:22Huyền Băng>
Tôi muốn gửi đăng một số bài thơ lên Trang thơ của Vnthuquan.net. Mong được giúp đỡ. Cám ơn nhiều.

Thơ Bình Tâm
Người ta điên bạc điên tiền
Tôi điên vì nụ cười duyên suốt đời …

Bình Tâm



[/align]1. Nửa

      Nửa đời lầm lụi đi tìm
Dọc ngang mặt đất …
                   nửa mình đánh rơi
    Tóc tôi trắng nửa mái rồi
Nửa vành trăng khuyết
                   vẫn vời vợi trông…
 
 Trong xa thẳm…
            giữa không cùng …
Người ơi có biết cho lòng lẻ đôi ?
   Trốn … tìm …
                 đã nửa cuộc đời
Đến bao giờ
             mới cùng tôi …hẹn hò ?
 
   Mắc giăng trăm ngả đường tơ
Cho ai vướng vít
                           mà chờ đợi tôi…
   Chiều không, nắng xế …
                                nửa rồi …
Tình tôi vẫn cứ
                       lẻ loi…
                                 nửa tình …
Bình Tâm
 
 



[/align]
2. Đi chợ
     Nhà em xa xôi gì đâu
Mà không đến được
                       lòng đau âm thầm…
     May sao chợ họp cũng gần
Cho tôi có chốn dò thăm tin người
 
          Lang thang giữa chốn chợ trời
Tôi đi như kẻ suốt đời vẩn vơ
     Người ta đi chợ sắm đồ
Còn tôi đi chợ mua lo… cùng buồn…
 
     Người mà tôi nhớ tôi thương
Chợ đông không thấy
                             để hờn trong tôi…
     Người mua người bán về rồi
Trơ mình tôi
                đứng giữa đời…
                                        ngẩn ngơ…
 



Bình Tâm



[/align]

3. Giá đừng

                     
     Trái duyên
                    cho lỡ làng nhau
Áo anh chẳng được
                     qua cầu …gió bay…
     Muối không mặn
                     gừng không cay
Lá trầu với quả cau này…
                                      cứ xanh (!)
 
     Mưa rơi vào đất giọt lành
Em rơi vào trái tim anh…
                                      nỗi buồn (!)
     Giá đừng quen biết thì hơn
Giá đừng thấy bóng nhau luôn.
                                        Giá đừng…
Bình Tâm



[/align]
4. Thơ tình ngày bão

 
     Yêu thơ,
             biết có yêu người
Hỡi cô bạn gái hay cười làm duyên
     Câu thơ quẫy sóng lòng em
Chứa ngàn trận gió
                            từ miền tim anh…
 
 Bình Tâm



[/align]
5. Tình biển


 
Ngàn cơn bão đi qua,
                  biển kia đều quẫy sóng
Nhảy hết mình
                 trong vũ điệu cuồng say…
Hạnh phúc ngợp hồn anh
                       biển lòng em nổi bão
Chỉ khi gió dâng lên
                          từ phía
                                  trái tim này…

Bình Tâm



[/align]
6. Nhớ em

 
Nhớ em,
         anh tìm xuống bể
Mong gặp em trên bãi tắm chiều hè
Chỉ thấy sóng điên cuồng
               đập xô những bờ ngực trẻ
Như cơn ghen hờn anh trút
                                 lúc không em…
 
Nhớ em,
          anh tìm lên núi
Ngỡ gặp em trong nắng thu vàng
Nhưng chỉ thấy rừng sâu
                       đang xạc xào trút lá
Phủ lấp lời anh gọi
                            đã khan…

Bình Tâm



[/align]
7. Những tinh cầu lang thang
 
Có những tinh cầu suốt đời lang thang
Vì một lẽ gì
             giữa thiên hà mênh mang ?
Tự đốt cháy mình
         bằng khát vọng tình yêu
                    trong trái tim thiên thạch
Triệu năm buồn
                 hóa giọt sao băng…
 
Bất hạnh chăng ?
Hạnh phúc chăng ?
Khi tôi sinh ra
              từ mảnh vỡ sao trời
Lang thang đi
             trong cát bỏng cuộc đời
Khát vọng tình yêu đốt gầy thân xác
Để cháy ngang trời
                            một vệt
                                               sao rơi…



Bình Tâm
 
 



[/align]8. Tình lặng



     Tình yêu không nói ra lời
Kết thành căn bệnh trong người.
                                           Khổ sao !
 
     Mà em có biết cho đâu
Tiếng cười giòn
                       cứ vỡ vào
                                        tim tôi…
 
Bình Tâm



[/align]9. Cọng rơm và ngọn lửa

Anh như ngọn lửa
Em là cọng rơm
Chẳng gần nhau được
Vẫn hồng nhớ thương !

 
Bình Tâm



[/align]10. Không đề


  
     Biết em đi lấy chồng rồi
Mà sao vẫn cứ rối bời lòng tôi
 
     Còn nguyên ánh mắt, nụ cười
Thời gian chẳng xóa
                     bóng người trong tim…

 
Bình Tâm



[/align]
11. Cô đơn
 
Tôi cô đơn khi chỉ có một mình
Em xa vắng, cuộc đời toàn bóng tối
Tim gõ bước độc hành khiến lòng không chịu nổi
Muốn thét gào, cào xé cả trời đêm (!)
 
Tôi cô đơn khi em vẫn kề bên
Khe khẽ cựa là chạm vào da thịt
Điều em nghĩ
             một lần tôi chẳng biết
Đủ xua tan hơi ấm cuộc đời
 
Tôi cô đơn ngay cả chốn đông người
Lòng khép lại trước bon chen thói tật
Cho hồn bay về phương trời khác
Nơi TÌNH YÊU muôn thuở trên ngôi…
 


Bình Tâm



[/align]
12. Hỏi em



     Cho anh cái cớ làm thơ
Cho anh cả nỗi ngẩn ngơ đợi chờ
 
     Mà sao em vẫn còn ngờ
Tình anh không thật
                            cho thơ cứ buồn ?
 
 



Bình Tâm
 



[/align]
13. Bài thơ anh viết



     Bài thơ anh viết tặng em
Chắt lên từ nỗi khát thèm được yêu
 
     Cho bao nhiêu
                 cũng không nhiều
Tình yêu chẳng biết
                                     đến điều so đo …

 
Bình Tâm
 



[/align]14. Bài thơ
          về một người con gái lạ


 
Em xa em lạ
               sao cứ nhớ
Như vị the the trái bưởi đào ?
Em đến em đi
                như ngọn gió
Cuốn đưa hồn anh tới nơi đâu ?
 
Ước mong giây phút ban đầu
Trái tim giữ mãi
                    làm cầu chiêm bao…

 
Bình Tâm
 



[/align]15. Mơ và thực



Trong mơ anh nói ngàn lời
Gặp em, anh chỉ mỉm cười làm thinh ...
 
Mới hay nhịp đập con tim
Có nghe theo ý của mình đâu em !

Ngoài đời chẳng dám kề bên
          Đành theo lối mộng
                                        mà tìm
                                                  đến nhau …


 
Bình Tâm
 



[/align]

16. Yêu



          Yêu anh, dù một lần thôi
Anh còn phải chịu một đời vắng em
 
          Tình yêu là máu nuôi tim
Không yêu, sao giúp nổi mình xa nhau ?
 
Bình Tâm



[/align]

17. Xa ... gần ...



Xa em,
        lòng anh không yên tĩnh
Gần em,
       lòng anh cũng chẳng bình yên
Bởi gần em,
        em vẫn như một tinh cầu xa lạ
Xa em rồi,
        em cứ ở trong tim…

Bình Tâm
 



[/align]
18. Có thể

Bị đánh bật cả trăm lần
                            anh vẫn cứ lao lên
Dưới làn đạn từ lô-cốt-tim-em
                                  bắn ra dày đặc
Bởi anh biết
            dẫu trăm lần chiến thắng
Trận-thứ-trăm-lẻ-một này
          em có thể ngã lòng trước kẻ vẫn thua em !
 



 
Bình Tâm
 



[/align]
19. Dại cuồng


Khi yêu, người khác thế nào
Mà tôi cứ thấy nôn nao trong người
                  Không cho đứng
                                   không cho ngồi
            Nằm thì xoay ngược xoay xuôi…
                                                Chẳng đành !
 
Thôi thì đi, đi thật nhanh
May ra có đỡ được phần nào chăng
Nhưng đi trên mặt đất bằng
            Mà va, mà vấp
                              Như giằng… như xô…
 
Trời ơi, tôi đâu có ngờ
Một lần gặp gỡ để giờ hóa điên
Người ta điên bạc điên tiền
Tôi điên vì nụ cười duyên suốt đời
 
                 Ngỡ gần gũi
                                 hóa xa xôi
            Bao giờ em biết
                               tình tôi dại cuồng !
Bình Tâm

 



[/align]
20. Bên em


Bên em, anh bỗng dại khờ
Thiếu lời mà lại như thừa chân tay
Gió hây hây, nắng hây hây
Gốc cây ta đứng xanh đầy chồi tơ
 
Bên em, anh hóa trẻ thơ
Cười vui như thể mẹ vừa ấp iu
Gió liu riu, nắng liu riu
Gốc cây ta đứng vang nhiều tiếng chim
 
Bên em, anh hết ưu phiền
Chuyện đời cơm áo gạo tiền bỗng quên (!)
Gió bừng lên, nắng bừng lên
Gốc cây ta đứng thành miền yêu thương…
 

Bình Tâm
 



[/align]
 21. Xa em



Một lần xa em
Nỗi nhớ trong anh cồn lên thành sóng
 
Một thời xa em
Sóng nhớ trong anh vật vã hóa bạc đầu…
 
Một đời xa em
Sóng bạc đầu trong anh tan rơi ngàn mảnh vỡ
Cứa nát Trái-Tim-Thơ
           - mỏm đá mồ côi trên Bãi-bể-cuộc-đời…

Bình Tâm
 



[/align]
22. Kỉ niệm

Tất cả chỉ còn là kỉ niệm
Người ra đi đã chẳng quay về
Khói quên lãng vương đầu điếu thuốc
Sao mắt buồn đẫm ướt bờ mi …
 
Cốc rượu đắng nổi tăm lơ đãng
Lôi ta chìm xuống đáy hư vô
Cả vũ trụ to vừa miệng chén
Còn mây buồn mênh mang trang thơ …
 
Đầu duễnh doãng như người đói thuốc
Chân không hồn lạc giữa chiều đông
Kỉ niệm cũ chập chờn hư ảo
Ru ta vào xứ-lá-diêu-bông …

Bình Tâm



[/align]
23. Hoàng hôn



Mây giong lạc bước lên ngàn
Chiều buông khói biếc tìm hoàng hôn em
Nhớ về một thuở tóc đen
Mắt bồ câu, nụ cười duyên. Bồi hồi…
 
                   Lô xô núi…
                             Nhấp nhô đồi
Sương buông ướt đẫm vai người đợi nhau
Nụ cười duyên, mắt bồ câu
Tháng năm nào biết còn đâu mà chờ ?
 
Sông ơi, sao cứ lững lờ
Thuyền ơi, sao cứ lửng lơ giữa dòng ?
Cho tôi là khách sang sông
Khát khô gọi giữa hoàng hôn mắt người…


Bình Tâm
 



[/align]
24. Duyên trăng



Anh khao khát được gần em
                   bởi gương mặt trăng rằm
Cứ vằng vặc trong anh tỏa sáng
Nhưng khi gần em,
          anh không tìm thấy cái duyên đằm thắm
Trăng chỉ là chút ánh mờ
                            trong kí ức xa xăm…
                 

Bình Tâm
 



[/align]
25. Trao ... nhận ...


 
Trái tim mang dòng máu đỏ tươi
                                        trao gửi những tế bào
Và lặng lẽ nhận về dòng máu đen theo chu trình sự sống
 
Anh trao em Tình Yêu tươi ròng như máu nóng
Âm thầm nhận vào lòng
                                 đen thẳm một dòng đau …


Bình Tâm
 



[/align]26. Phút chia xa


 
Em chưa đi,
            nửa mình anh đã lạnh
Nụ cười buồn héo rụng
                          trước sân ga
Tim hốt hoảng đập dồn
                          nơi đáy ngực
Khi còi tàu hú gọi
                             phía xa xa…

Bình Tâm
 



[/align]27. Chạy trốn
                                 
                             Trời đất sinh ta rượu với thơ
                                               (Tản Đà)

 
Chạy trốn em,
             anh ẩn mình trong rượu
 
Chạy trốn em,
           anh tìm đường vào thơ
 
Chạy trốn anh,
                em có bơ vơ ?

Bình Tâm



[/align]
28. Mùa đông



Trăng khuyết, trăng lại tròn
Mây đi, rồi mây tới
Riêng em không trở lại
Cho anh thành mùa đông … 
 
Bình Tâm
 



[/align]
29. Xanh



Trái đất triệu năm xanh bởi có Mặt Trời
                                               triệu năm tỏa sáng
 
Cây chò Cúc Phương ngàn năm xanh nhờ lòng đất
                                       ngàn năm chiu chắt mỡ màu
 
Hồn tôi trăm năm xanh là do Tình Yêu
      bền bỉ ba vạn sáu ngàn ngày trong tim vỗ sóng…


 
Bình Tâm
 
 



[/align]
30. Hồn tôi



Hồn tôi như hoa dạ hương
Cô đơn một khóm bên tường nhà em
Ban ngày khép cánh nằm im
Đêm về mới tỏa hương tìm vào thăm…
 
Hồn tôi như hoa sữa thơm
Đan cành lặng lẽ sang vườn nhà bên
Ban ngày thu nắng vào tim
Đêm về kết dải hương tình tặng ai…
 
Hồn tôi như cây hoa nhài
Nở bông trắng muốt tặng người tôi yêu
Hương hoa nói hộ những điều
Tôi không nói được bao chiều gặp em…


Bình Tâm
 



[/align]
31. Khoảng trống đời tôi


Để lại khoảng trống trong tôi
Khi em như ngọn gió trời vừa bay
Mang theo thương nhớ đã đầy
Và bao hờn giận những ngày bên nhau…
 
Tại ai ? Nào phải tôi đâu ?
Mà thôi ! Gió đã qua cầu dửng dưng
Nơi hò hẹn, nơi chờ mong
Chỉ còn trơ lại vết mòn lối xưa …
 
Cầu ơi, cầu nối đôi bờ
Của khe, của suối, của hồ, của sông
Và của đại dương mênh mông
Đôi bờ tim nhỏ sao không nối liền ?
 
Em đi rồi, em đã quên
Dòng sông in bóng trăng nguyền năm xưa
Để tôi thương đến bao giờ
Khoảng đời trống vắng em vừa trả tôi ?
 
 
Bình Tâm
 



[/align]
32. Trái táo
 
Trái táo chín nơi vườn địa đàng
Vị thuốc trường sinh cho linh hồn hóa thành bất tử
Cả đời anh thao thức mộng mơ, khao khát kiếm tìm như Đường Tăng xưa đi Tây Trúc thỉnh kinh
 
Trái táo chín nơi vườn địa đàng
Vị thuốc trường sinh cho linh hồn khát thèm sự bất tử
Để với được Em
Để hái được Em
Anh đang phải trầy trượt bò trên gập ghềnh sỏi đá
(Chứ đâu được bay lên trên đôi cánh-lụa-thiên-thần!)
Đôi tay anh – đôi cánh trụi trần - nhiều khi phải lao vào gai sắc
Giành giật những quả dại bên đường làm lương thực cho chiếc dạ dày lép kẹp trong suốt cuộc hành trình
Gian nan nào có kém gì Đường Tăng xưa đi Tây Trúc thỉnh kinh !
 
  
Trái táo chín nơi vườn địa đàng
Cuối kiếp phù du của một đời người
Liệu anh có may mắn hái được Em về như Đường Tăng xưa đi thỉnh kinh Tây Trúc ?
  
Bình Tâm
 



[/align]
33. Hành trang
 
 
Làm hành trang suốt cuộc đời
Cái giây phút ấy chói ngời hồn tôi
 
Nụ hôn khẽ chạm bờ môi
Trái tim câm bỗng cất lời nồng say
 
Choàng ôm đôi tấm thân gầy
Vòng tay đan bện vòng tay bồi hồi
 
Dẫu nhiều mưa gió, người ơi
Tình yêu xanh mãi cái thời lá non …

Bình Tâm
 



[/align]
34. Cấm địa
 
 
Không phải vạch mười sáu mét năm mươi
Rình rập đối phương bẫy gài việt vị
Sao em lại là cấm địa
                            với anh ?
 
Không phải đoạn đường có bom nổ chậm
Chiếc ba-ri-e chắn ngang như một nhát cắt lạnh lùng
Với anh
         sao em nỡ là cấm địa ?
 
Không phải dòng điện thế cao tần
Biển cấm đến gần tỏa mùi chết chóc
Sao em cứ là cấm địa
                            với anh ?
 
Không phải khu vực ô nhiễm môi trường bởi tia phóng xạ
Chiếc đầu lâu gác trên hai khúc xương bắt chéo dữ dằn
Với anh
        xin em đừng là cấm địa !
 

 
Bình Tâm
 



[/align]35. Thu sang
 
 
Lửa phượng chừng đã rạc
Ve xếp cánh buông đàn
Lá se mình vàng lại
Mắt ai đà liếc ngang …
 
Sương lẻn vào trong tóc
Gió trườn bò trên da
Đêm rùng mình thật khẽ
Mắt ai hé nhìn ra …
 
Mây rụng rơi đâu hết
Để lộ tấm trăng vàng
Mắt ai như mời gọi
Ồ, thế là thu sang !
 
 






Bình Tâm
 

36. Mất em
 
 
Anh mất em thật rồi !
Khi em cúi đầu không nói
Gió đâu thốt nhiên ào thổi
Lá vàng một chiếc chơi vơi …
 
Anh mất em thật rồi !
Khi em nhìn anh trân trối
Vầng trăng bỗng dưng sầm tối
Ngang trời một làn mây trôi …
 
Anh mất em thật rồi !
Khi em òa lên tức tưởi
Nước mắt giọt hoen gối cưới
Giọt còn lơ lửng chưa rơi …
 
 Bình Tâm



[/align]
37. Dỗi hờn


Sao em lại dỗi hờn
Ra về trong im lặng
Mắt nhìn như hoang vắng
Anh âm thầm xót thương
 
Nào anh nói gì đâu
Ngoài những lời thăm hỏi
Ngoài những lời trao gửi
Sao em lại dỗi hờn ?
 
Phải chăng em dửng dưng
Với điều anh đau khổ
Anh đừng vin hái nữa
Trái ngọt vòi või cao !
 
Nói với em thế nào
Khi trái già trái rụng
Người trồng cây chết khát
Gục bên chùm quả khô …

Bình Tâm
 



[/align]
38. Cái nhìn
 
 
Sao em nhìn anh khác vậy
Anh rùng mình tan chảy trước em…
 
Thôi anh xin
Đừng nhìn anh như thế
Anh không thể
Không !
Không !
Anh không thể !
 
Trách móc hơn lời trách móc
Cái nhìn của em cào nát tim anh
Dỗi hờn hơn cả dỗi hờn
Cái nhìn của em xát muối lòng anh
 
  
Bỏng giãy như mũi dùi nung đỏ
Cái nhìn của em nhức nhối xuyên qua những tháng ngày còn lại đời anh
Nặng nề như lời buộc tội
Cái nhìn của em đẩy anh ra bãi hành hình
 
Anh có tội gì đâu
Khi không thể
Xin em đừng nhìn anh
                            như thế
                                   bao giờ…
 
 
Bình Tâm



[/align]
39. Đôi bàn tay ai
 
Đôi bàn tay ai trẻ thơ
Lành hiền như đôi bướm trắng
Đậu xuống đời ta bao giờ
Đến nay vẫn còn vương phấn
 
Đôi bàn tay ai thiếu nữ
Mười ngón thon thon nuột nà
Mười cánh hoa lan hé nở
Tỏa hương lên bài thơ ta
 
Đôi bàn tay ai trong mơ
Dịu dàng thả ngàn tia nắng
Sưởi ấm lòng ta trống vắng
Cho ta khi tỉnh thẫn thờ…
 
Đôi bàn tay ai bây giờ
Ngón gầy, vết chai nhiều quá
Hôn lên, ta mới sững sờ
Trách mình vô tâm đến lạ !
 
Đôi bàn tay ấy – tay em
Che anh khoảng trời bình yên…


Bình Tâm



[/align]
40. Ngọn lửa
 
Em đến với anh không bởi sự khao khát đôi môi anh, thân thể anh và cuộc đời anh
Mà bởi sự quyến rũ của tình yêu đam mê trong anh cháy đỏ
Ơi con thiêu thân bị ngọn lửa hút hồn mà lao vào đời anh như kẻ miên hành
Anh không đành lòng nhận một tình yêu như thế !
 
Em đến với anh bởi nỗi khát thèm đang ngày đêm nung chảy trái tim mình
Nghiến ngấu anh như nghiến ngấu cục nước đá bằng đôi môi của người đang lên cơn sốt
Mà không biết rằng trong cục nước đá em cầm cũng có một trái tim
Tình yêu đó anh không thể nào chấp nhận !
 
Hãy đến với anh bằng sự hiến dâng của con thiêu thân lao mình vào lửa
Và bằng cả ngọn lửa khát thèm đang ngày đêm nung chảy trái tim em
 

Bình Tâm



[/align]
41. Ánh mắt em
 
Ánh mắt em như ánh hải đăng
Soi sáng đường anh suốt tháng năm
 
Anh đi giữa lòng đời rộng mở
Say sưa uống ánh trời rực rỡ
 
Ánh mắt em như men rượu Vân
Chưa nhấp mà lòng đã lâng lâng
 
Anh đi giữa tình người chân thật
Nghe xôn xao ong đang làm mật
 
Ánh mắt em như những vần thơ
Ươm bao mầm hi vọng, ước mơ
 
Anh đi giữa lòng sâu đêm tối
Vững niềm tin sao trời dẫn lối
  
Ánh mắt em như câu dân ca
Ngọt tình yêu đất nước ông bà
 
Anh đi giữa những miền gió chướng
Lấy tim làm la bàn dẫn hướng
 
Ánh mắt em như một vòng tay
Ôm giữ anh với cuộc đời này

 
 Bình Tâm



[/align]
42. Mùa hè
               
               Tặng vợ
 
Những cơn mưa phùn ẩm ướt đã qua đi
Những cơn gió mùa Đông-Bắc cũng qua đi
Nhường chỗ cho những cơn mưa rào ập tới
Mở đầu một mùa hè nắng xối…
 
Ơi mùa hè của tuổi bé thơ
(Và cả trong Thơ ta nữa !)
Rợp không gian là những cánh diều, những tiếng ve kêu và tiếng chim tu hú
Ru ta vào những giấc mơ …
 
Hôm nay như người đang ngủ say bỗng choàng dậy bàng hoàng
Trước cái nắng chói chang đến nổ đom đóm mắt
Anh mới chợt nhận ra những gì mình đã viết trong thơ là chưa thật
Khi thấy em nhễ nhại mồ hôi đạp chiếc xe cà tàng trong cái nắng tháng Năm
 
  
Trưa nay anh mới sững sờ
Trước dáng em khô gầy đen cháy
Nắng công trường thế đấy
Mà anh thì cứ miên hành trên những trang thơ !
 
Ơi mùa hè rất thơ với những cánh diều, những tiếng ve kêu và tiếng chim tu hú
Đã lâu rồi đầy ắp cả thơ tôi
Còn mùa hè với cái nắng chói chang đến mỏi mòn người vợ
Mới mẻ đến day dứt lòng chồng nỗi thương xót không nguôi…
  
 
Bình Tâm



[/align]
43. Mỏng manh
               
              
Lửng lơ như sợi tơ trời
Tình yêu sao cứ xa vời trước tôi
Giơ tay tưởng với tới nơi
                  Xoè ra mới biết
                                  - Trượt rồi, Tình ơi …
 
Mỏng manh như sợi tơ trời
Tình yêu là thế cho người trốn tôi
Trốn tôi thì cũng dễ thôi
Trốn mình mới khó. Người ơi, hỡi người …
 
  
Bình Tâm



[/align]

44. Tháng Ba hành hương
               
              
Tháng Ba cá ngược lên ngàn
Chim bay lên núi, nắng vàng lên cây
Còn tôi theo em về đây
Hành hương một chuyến kẻo đầy nhớ mong
 
Đi trên đất Tổ vua Hùng
Tôi nghe rõ tiếng trống đồng đang ngân
Trống dồn là lúc luyện quân
Trống buông từng giọt – vua, dân thăm đồng …
 
Trầu têm cánh phượng cay nồng
Tay em trao, cứ bâng khuâng tôi cầm
Hóa cây, hóa đá ngàn năm
Tình người xưa bỗng say đằm trong tôi…
 
  
Ngước trông non Tản cao vời
Càng yêu sông núi biển trời hôm nay
Càng thương những đôi bàn tay
Ngàn năm đắp lũy chặn bầy Thủy Tinh
 
Trắng đêm thức đợi bình minh
Thắp hương ba nén lòng thành dâng Vua
Cho mai sau, dẫu gió mưa
Lòng tôi vẫn ấm một mùa hành hương…
 
 
Bình Tâm



[/align]
44. Buổi đầu đưa con tới lớp
 
                                    Tặng con gái Thùy Hương
 
Buổi đầu đưa con tới lớp
Lòng cha sao thấy bồi hồi
Tưởng như đang thời thơ bé
Lo từ viên phấn, con ơi !
 
May một bộ quần áo mới
Cho con mặc đẹp đến trường
Cuộc đời dẫu còn vất vả
Thấy con áo vá mà thương
 
Gọi con dậy từ thật sớm
Đánh răng rửa mặt sẵn sàng
Mẹ mua vội cho chiếc bánh
Ăn đi kẻo đói, con ngoan !
 
  
Này nhé, bảng đen phấn trắng
Vở ghi, tẩy thước bút chì
Còn đây, sách thơm mùi mực
Nào con chào mẹ rồi đi !
 
Ngoài đường vui như trẩy hội
Người đi tấp nập tới trường
Dẫu còn nhọc nhằn gian khó
Cuộc đời vẫn lắm yêu thương.
 
Sớm mai nắng tràn đường phố
Quanh tôi là những nụ cười
Con tôi tung tăng chân sáo
Bóng dài trên cả bóng tôi …
 
 
Ngày khai trường năm 1988


Bình Tâm



[/align]
45. Tình cha
                    Tặng con gái Ngọc Lan
 
 
T ừ buổi con đi, lòng cha không nguôi nhớ
B ữa cơm nào cũng đắng nỗi th ương con
Một đ êm ngủ mà mấy lần thức giấc
Tóc bạc nhanh theo năm tháng mỏi mòn…
 
 
M ùa h è 2002



 
Bình Tâm



[/align]
46. Mong
                “Có thân là có khổ. Có khổ mới nên thân”
 
 
Đã mong được sống không ngày tuổi
Khỏi phải oa oa khóc nỗi đời
Trời, Phật gục đầu vào cõi thế
Năm ngày ba bận nước mắt rơi …
 
Lại mong sống trọn vòng số kiếp
Để được hành hương cùng nhân gian
Lội qua bể khổ, bến mê ấy
Thoát xác phàm, về nơi Niết Bàn…

 
Bình Tâm



[/align]
47. Nhớ


Con sóng buồn vỗ từ nơi đâu
Thuyền đời ta nghiêng ngả
Gió tiếc nuối chưa một lần yên ả
Một thời yêu…
                    thời nhớ…
                                thời đau !
 
Muốn qua trăm sông tìm một nhịp cầu
Bắc lại tình yêu
                  bắc về quá khứ
Cho câu hát người xưa thôi cất lời nức nở :
“Bến góa chiều, con sít lội tìm chi …”
  
 
Bình Tâm



[/align]
48. Rạn vỡ
Có cái gì đang chết ở trong tôi
Nguệch ngoạc dòng thư em để lại 
Tấm liếp cửa mỏng manh không che nổi cho tôi một khoảng trời tình ái
Tóc rối người thương bay về nơi vầng sáng đô thành
 
Có cái gì đang chết ở trong tôi
Cái bắt tay hững hờ thằng bạn cũ
Tình cờ gặp lại nhau sau nửa đời trôi dạt
Hắn xe máy dây chuyền thương hại nhìn chiếc xe đạp tồng tộc tôi đi
 
Có cái gì đang chết ở trong tôi
Ra khỏi cửa tai đã nghe tiếng bán mua mặc cả
Không một thứ gì không bị người đời lôi ra đặt giá
Chốn tâm linh cũng nồng nã hơi tiền
 
Tôi biết chạy về đâu
                         tôi biết trốn vào đâu ?
Khi vòm trời đức tin trên hồn tôi rạn vỡ
Và tôi biết mình sẽ bị vùi chôn nơi đồi hoang gió hú
Trong những- mảnh- vỡ- thủy- tinh kia như một gã khờ…
 
Bình Tâm



[/align]
49. Mưa tình

Biết rằng mình chẳng hững hờ
Khi ta trao gửi bài thơ tặng mình
Mới hay cùng giống hữu tình
Mấy mươi năm vẫn nhớ hình bóng nhau…
 
Tình ta từ thuở ban đầu
Như tơ tằm nhả dài lâu đến giờ
Dẫu không ai đợi ai chờ
Tằm kia đan kén nằm mơ hóa ngài…
 
Xót xa số phận an bài
Có duyên mà phải chia hai. Ai ngờ
Kén kia thiếu một vòng tơ
Kiếp ngài chẳng hóa, tằm khô xác rồi !
 
May sao được gặp lại người
Ta yêu thuở ấy, cây đời bỗng xanh
Mình như một trận mưa lành
Ta đang khô héo hóa thành tốt tươi
 
Ước gì mưa chẳng ngừng rơi
Cho ta xanh mãi dưới trời mưa bay …
 
Bình Tâm



[/align]
50. Hoa dạ hương

 
Dạ hương thương nhớ ai
Mà thơm hoài trong gió
Hương bay suốt ngõ dài
Như một lời nức nở …
 
Tôi vội về qua đó
(Đêm đã khuya lắm rồi !)
Hương sà vào ngực áo
Chợt thấy lòng lẻ loi …
 
 Bình Tâm



[/align]
51. Viếng chùa Yên Tử
Cõi thiền Yên Tử Trúc Lâm
Bạc đầu rồi mới một lần đến thăm
*
Đi trong lất phất mưa giăng
Tim thao thiết giục, chân hăm hở trèo…
 
Lần từng bậc đá cheo leo
Nhớ Người Xưa sống giữa heo hút ngàn
Rũ buông hư vị ngai vàng
Về đây mà dựng thiền am giữa trời
Tu tâm dưỡng tính lánh đời
Vẫn đau đáu một cõi người trầm luân
Lập nên thiền phái Trúc Lâm
Làm thuyền Cứu Khổ giữa dòng sông Mê
 
Nơi đây thành cõi ta về
Cho hồn lắng tiếng suối khe thì thầm :
“Phật tại tâm, Phật tại tâm
Thương người như thể thương thân mới là …”
 
  
Đi trong sương khói la đà
Tôi như say giữa hương hoa cửa thiền
*
Lầm rầm khấn giữa Hoa Yên
Ngỡ đang hầu chuyện Người Hiền thuở xưa…
 
 
  
Bình Tâm



[/align]

52. Lẽ đời
 
Ta như cây tùng cổ thụ
Trầm tư đứng giữa đại ngàn
Nghe tiếng chim chuyền trong lá
Nhựa xuân đâu lại ứa tràn ?
 
Ta như đại bàng rã cánh
Sau bao phiêu lãng hải hồ
Nghe tiếng gió lùa qua tổ
Lại thèm một chuyến viễn du…
 
Ta như hổ già kiệt sức
Nằm im nuối tiếc ngày qua
Trông ánh trăng vờn dưới suối
Lại gầm vang cánh rừng già !
 
 
Ta như cá kình mỏi mệt
Sau bao vùng vẫy trùng khơi
Sáng xem sóng lừng cửa bể
Lại lao ra giữa biển trời
                   *
Cuộc đời sao kì diệu thế
Tươi xanh một sắc vĩnh hằng
Đông tàn, mùa xuân lại tới
Trả ta sức trẻ đang hăng …
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-01 09:58:20phamvanbinh>
 
[/color]
[/color] 
Nửa

     Nửa đời lầm lũi đi tìm
Dọc ngang mặt đất …
              nửa mình đánh rơi
     Tóc tôi trắng nửa mái rồi
Nửa vành trăng khuyết
              vẫn vời vợi trông…

    Trong xa thẳm…
            giữa không cùng …
Người ơi có biết cho lòng lẻ đôi ?
    Trốn … tìm …
            đã nửa cuộc đời 
Đến bao giờ
           mới cùng tôi …hẹn hò ?

   Mắc giăng trăm ngả đường tơ
Cho ai vướng vít
               mà chờ đợi tôi…
   Chiều không, nắng xế …
                               nửa rồi …
Tình tôi vẫn cứ
                   lẻ loi…
                          nửa tình …


Đăng nhập để trả lời
0
 
 Đi chợ 

       Nhà em xa xôi gì đâu
Mà không đến được
                        lòng đau âm thầm…
        May sao chợ họp cũng gần
Cho tôi có chốn dò thăm tin người

         Lang thang giữa chốn chợ trời
Tôi đi như kẻ suốt đời vẩn vơ
          Người ta đi chợ sắm đồ
Còn tôi đi chợ mua lo… cùng buồn…

         Người mà tôi nhớ tôi thương
Chợ đông không thấy
                                 để hờn trong tôi…
          Người mua người bán về rồi
Trơ mình tôi
                      đứng giữa đời…
                                              ngẩn ngơ…

 
                           Bình Tâm


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-01 10:09:16phamvanbinh>
 

Giá đừng


        Trái duyên
                  cho lỡ làng nhau
Áo anh chẳng được
                 qua cầu …gió bay…
     Muối không mặn
                      gừng không cay
Lá trầu với quả cau này…
                                 cứ xanh (!)

       Mưa rơi vào đất giọt lành
Em rơi vào trái tim anh… 
                              nỗi buồn (!)
          Giá đừng quen biết thì hơn
Giá đừng thấy bóng nhau luôn. 
                                  Giá đừng… 

                         
 
Bình Tâm

Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Thơ tình ngày bão


      Yêu thơ,
              biết có yêu người
Hỡi cô bạn gái hay cười làm duyên
        Câu thơ quẫy sóng lòng em
Chứa ngàn trận gió
                          từ miền tim anh…

 
                                  Bình Tâm 

Đăng nhập để trả lời
0
Cọng rơm và ngọn lửa

Anh như ngọn lửa
Em là cọng rơm
Chẳng gần nhau được
Vẫn hồng nhớ thương !

 
                     Bình Tâm 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-01 10:03:08phamvanbinh>
 
Những tinh cầu lang thang
 

Có những tinh cầu suốt đời lang thang
Vì một lẽ gì
               giữa thiên hà mênh mang ?
Tự đốt cháy mình
               bằng khát vọng tình yêu
                            trong trái tim thiên thạch
Triệu năm buồn
                    hóa giọt sao băng…

Bất hạnh chăng ?
Hạnh phúc chăng ?
Khi tôi sinh ra
                    từ mảnh vỡ sao trời
Lang thang đi
               trong cát bỏng cuộc đời
Khát vọng tình yêu đốt gầy thân xác
Để cháy ngang trời
                            một vệt
                                        sao rơi…

                             Bình Tâm      


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-01 10:03:51phamvanbinh>
 
         Tình lặng

   Tình yêu không nói ra lời
Kết thành căn bệnh trong người.
                                     Khổ sao ! 

     Mà em có biết cho đâu 

Tiếng cười giòn 
                  cứ vỡ vào
                            tim tôi…

 
                 Bình Tâm 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
          CÔ ĐƠN

Tôi cô đơn khi chỉ có một mình
Em xa vắng, cuộc đời toàn bóng tối
Tim gõ bước độc hành khiến lòng không chịu nổi
Muốn thét gào, cào xé cả trời đêm (!)

Tôi cô đơn khi em vẫn kề bên
Khe khẽ cựa là chạm vào da thịt
Điều em nghĩ
                  một lần tôi chẳng biết
Đủ xua tan hơi ấm cuộc đời

Tôi cô đơn ngay cả chốn đông người
Lòng khép lại trước bon chen thói tật
Cho hồn bay về phương trời khác
Nơi TÌNH YÊU muôn thủa trên ngôi…

 
                       Bình Tâm


Đăng nhập để trả lời
0
 
 
                   Không đề

Biết em đi lấy chồng rồi
Mà sao vẫn cứ rối bời lòng tôi

Còn nguyên ánh mắt, nụ cười
Thời gian chẳng xóa
                    bóng người trong tim…

 
Bình Tâm 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-01 10:05:32phamvanbinh>
 

Bài thơ
về một người con gái lạ


Em xa em lạ 
             sao cứ nhớ
Như vị the the trái bưởi đào ?
Em đến em đi 
             như ngọn gió
Cuốn đưa hồn anh tới nơi đâu ?

Ước mong giây phút ban đầu
Trái tim giữ mãi 
                 làm cầu chiêm bao…

 
Bình Tâm
Đăng nhập để trả lời
0


Mơ và thực

Trong mơ anh nói ngàn lời
Gặp em, anh chỉ mỉm cười làm thinh ...

Mới hay nhịp đập con tim
Có nghe theo ý của mình đâu em !

Ngoài đời chẳng dám kề bên
Đành theo lối mộng
                          mà tìm
                                    đến nhau …

 
Bình Tâm 


Đăng nhập để trả lời
0
 
 
            Yêu

       Yêu anh, dù một lần thôi
Anh còn phải chịu một đời vắng em

       Tình yêu là máu nuôi tim
Không yêu, sao giúp nổi mình xa nhau ?

 
Bình Tâm 


Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Xa ... Gần ...

     Xa em,
             lòng anh không yên tĩnh
     Gần em,
            lòng anh cũng chẳng bình yên 
     Bởi gần em,
            em vẫn như một tinh cầu xa lạ
     Xa em rồi,
            em cứ ở trong tim…

 
Bình Tâm 



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-01 09:20:18phamvanbinh>
 

                          Chạy trốn

                                      Trời đất sinh ta rượu với thơ
                                                                         (Tản Đà) 


                         Chạy trốn em, 
                                      anh ẩn mình trong rượu 

                         Chạy trốn em,
                                       anh tìm đường vào thơ 

                         Chạy trốn anh,
                                    em có bơ vơ ?

 
                        
                          Bình Tâm 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Mùa đông

Trăng khuyết, trăng lại tròn
Mây đi, rồi mây tới
Riêng em không trở lại
Cho anh thành mùa đông …

Bình Tâm

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-01 09:21:14phamvanbinh>
 

XANH

Trái đất triệu năm xanh bởi có Mặt Trời
                                                              triệu năm tỏa sáng

Cây chò Cúc Phương ngàn năm xanh nhờ lòng đất
                                                            ngàn năm chiu chắt mỡ màu

Hồn tôi trăm năm xanh là do Tình Yêu
                                       bền bỉ ba vạn sáu ngàn ngày trong tim vỗ sóng…

 
Bình Tâm
Đăng nhập để trả lời
0
 
Hồn tôi

Hồn tôi như hoa dạ hương
Cô đơn một khóm bên tường nhà em
Ban ngày khép cánh nằm im
Đêm về mới tỏa hương tìm vào thăm…

Hồn tôi như hoa sữa thơm
Đan cành lặng lẽ sang vườn nhà bên
Ban ngày thu nắng vào tim
Đêm về kết dải hương tình tặng ai…

Hồn tôi như cây hoa nhài
Nở bông trắng muốt tặng người tôi yêu
Hương hoa nói hộ những điều
Tôi không nói được bao chiều gặp em…

 
Bình Tâm



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-01 09:26:09phamvanbinh>
 

      Cấm địa


Không phải vạch mười sáu mét năm mươi
Rình rập đối phương bẫy gài việt vị
Sao em lại là cấm địa 
                                    với anh ?

Không phải đoạn đường có bom nổ chậm
Chiếc ba-ri-e chắn ngang như một nhát cắt lạnh lùng
Với anh
           sao em nỡ là cấm địa ?

Không phải dòng điện thế cao tần
Biển cấm đến gần tỏa mùi chết chóc
Sao em cứ là cấm địa
                                    với anh ?

Không phải khu vực ô nhiễm môi trường bởi tia phóng xạ
Chiếc đầu lâu gác trên hai khúc xương bắt chéo dữ dằn
Với anh
           xin em đừng là cấm địa !

 
Bình Tâm 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Thu sang

Lửa phượng chừng đã rạc
Ve xếp cánh buông đàn
Lá se mình vàng lại
Mắt ai đà liếc ngang …

Sương lẻn vào trong tóc
Gió trườn bò trên da
Đêm rùng mình thật khẽ
Mắt ai hé nhìn ra …

Mây rụng rơi đâu hết
Để lộ tấm trăng vàng
Mắt ai như mời gọi
Ồ, thế là thu sang !

 
Bình Tâm


 



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-01 09:27:51phamvanbinh>
 
Cái nhìn


Sao em nhìn anh khác vậy
Anh rùng mình tan chảy trước em…

Thôi anh xin
Đừng nhìn anh như thế
Anh không thể
Không !
Không !
Anh không thể !

Trách móc hơn lời trách móc
Cái nhìn của em cào nát tim anh
Dỗi hờn hơn cả dỗi hờn
Cái nhìn của em xát muối lòng anh
Bỏng giãy như mũi dùi nung đỏ
Cái nhìn của em nhức nhối xuyên qua những tháng ngày còn lại đời anh
Nặng nề như lời buộc tội
Cái nhìn của em đẩy anh ra bãi hành hình

Anh có tội gì đâu
Khi không thể
Xin em đừng nhìn anh
                                 như thế
                                            bao giờ…

 
Bình Tâm
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Dỗi hờn

Sao em lại dỗi hờn
Ra về trong im lặng
Mắt nhìn như hoang vắng
Anh âm thầm xót thương

Nào anh nói gì đâu
Ngoài những lời thăm hỏi
Ngoài những lời trao gửi
Sao em lại dỗi hờn ?

Phải chăng em dửng dưng
Với điều anh đau khổ
Anh đừng vin hái nữa
Trái ngọt vòi või cao !

Nói với em thế nào
Khi trái già trái rụng
Người trồng cây chết khát
Gục bên chùm quả khô …

 
Bình Tâm



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-09 09:50:50Huyền Băng>
 
     Mất em

Anh mất em thật rồi !
Khi em cúi đầu không nói
Gió đâu thốt nhiên ào thổi
Lá vàng một chiếc chơi vơi …

Anh mất em thật rồi !
Khi em nhìn anh trân trối
Vầng trăng bỗng dưng sầm tối
Ngang trời một làn mây trôi …

Anh mất em thật rồi !
Khi em òa lên tức tưởi
Nước mắt giọt hoen gối cưới
Giọt còn lơ lửng chưa rơi …

 
Bình Tâm
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-01 09:29:38phamvanbinh>
 

Khoảng trống đời tôi


Để lại khoảng trống trong tôi
Khi em như ngọn gió trời vừa bay
Mang theo thương nhớ đã đầy
Và bao hờn giận những ngày bên nhau…

Tại ai ? Nào phải tôi đâu ?
Mà thôi ! Gió đã qua cầu dửng dưng
Nơi hò hẹn, nơi chờ mong
Chỉ còn trơ lại vết mòn lối xưa …

Cầu ơi, cầu nối đôi bờ
Của khe, của suối, của hồ, của sông
Và của đại dương mênh mông
Đôi bờ tim nhỏ sao không nối liền ?

Em đi rồi, em đã quên
Dòng sông in bóng trăng nguyền năm xưa
Để tôi thương đến bao giờ
Khoảng đời trống vắng em vừa trả tôi ?


Bình Tâm
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-09 09:52:22Huyền Băng>
 

Hành trang

   Làm hành trang suốt cuộc đời
Cái giây phút ấy chói ngời hồn tôi

Nụ hôn khẽ chạm bờ môi
Trái tim câm bỗng cất lời nồng say

Choàng ôm đôi tấm thân gầy
Vòng tay đan bện vòng tay bồi hồi

Dẫu nhiều mưa gió, người ơi
Tình yêu xanh mãi cái thời lá non …

 
Bình Tâm
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-01 09:23:55phamvanbinh>
 

                 Trái táo

Trái táo chín nơi vườn địa đàng
Vị thuốc trường sinh cho linh hồn hóa thành bất tử
Cả đời anh thao thức mộng mơ, khao khát kiếm tìm như Đường Tăng xưa đi Tây Trúc thỉnh kinh

Trái táo chín nơi vườn địa đàng
Vị thuốc trường sinh cho linh hồn khát thèm sự bất tử
Để với được Em
Để hái được Em
Anh đang phải trầy trượt bò trên gập ghềnh sỏi đá
(Chứ đâu được bay lên trên đôi cánh-lụa-thiên-thần!)
Đôi tay anh – đôi cánh trụi trần - nhiều khi phải lao vào gai sắc
Giành giật những quả dại bên đường làm lương thực cho chiếc dạ dày lép kẹp trong suốt cuộc hành trình
Gian nan nào có kém gì Đường Tăng xưa đi Tây Trúc thỉnh kinh !

                                  ***

Trái táo chín nơi vườn địa đàng
Cuối kiếp phù du của một đời người
Liệu anh có may mắn hái được Em về như Đường Tăng xưa đi thỉnh kinh Tây Trúc ?

 
Bình Tâm
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-01 09:14:29phamvanbinh>
 

 Có thể

Bị đánh bật cả trăm lần
                        anh vẫn cứ lao lên
Dưới làn đạn từ lô-cốt-tim-em 
                              bắn ra dày đặc 
Bởi anh biết
     dẫu trăm lần chiến thắng 
Trận-thứ-trăm-lẻ-một này
          em có thể ngã lòng trước kẻ vẫn thua em !

 
Bình Tâm 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-01 09:16:14phamvanbinh>
 



      Dại cuồng

Khi yêu, người khác thế nào
Mà tôi cứ thấy nôn nao trong người

Không cho đứng 
                 không cho ngồi 

Nằm thì xoay ngược xoay xuôi… 
                                   Chẳng đành !

Thôi thì đi, đi thật nhanh
May ra có đỡ được phần nào chăng
Nhưng đi trên mặt đất bằng 
Mà va, mà vấp 
              Như giằng… như xô…

Trời ơi, tôi đâu có ngờ
Một lần gặp gỡ để giờ hóa điên
Người ta điên bạc điên tiền
Tôi điên vì nụ cười duyên suốt đời 

Ngỡ gần gũi 
            hóa xa xôi 
Bao giờ em biết 
            tình tôi dại cuồng !


Bình Tâm

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-09 09:57:59Huyền Băng>
 

       Bên em


Bên em, anh bỗng dại khờ
Thiếu lời mà lại như thừa chân tay
Gió hây hây, nắng hây hây
Gốc cây ta đứng xanh đầy chồi tơ

Bên em, anh hóa trẻ thơ
Cười vui như thể mẹ vừa ấp iu
Gió liu riu, nắng liu riu
Gốc cây ta đứng vang nhiều tiếng chim

Bên em, anh hết ưu phiền
Chuyện đời cơm áo gạo tiền bỗng quên (!)
Gió bừng lên, nắng bừng lên
Gốc cây ta đứng thành miền yêu thương…

 
Bình Tâm 
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
       Xa em

Một lần xa em
Nỗi nhớ trong anh cồn lên thành sóng

Một thời xa em
Sóng nhớ trong anh vật vã hóa bạc đầu…

Một đời xa em
Sóng bạc đầu trong anh tan rơi ngàn mảnh vỡ
Cứa nát Trái-Tim-Thơ
            - mỏm đá mồ côi trên Bãi-bể-cuộc-đời…

Bình Tâm



Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»