📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Tho Bình Tâm

0 trả lời, 1.013 lượt xem — Trang 1 / 1
Thơ Bình Tâm
 
46. Mong
                “Có thân là có khổ. Có khổ mới nên thân”
 
 
Đã mong được sống không ngày tuổi
Khỏi phải oa oa khóc nỗi đời
Trời, Phật gục đầu vào cõi thế
Năm ngày ba bận nước mắt rơi …
 
Lại mong sống trọn vòng số kiếp
Để được hành hương cùng nhân gian
Lội qua bể khổ, bến mê ấy
Thoát xác phàm, về nơi Niết Bàn…
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
47. Nhớ
 
 
Con sóng buồn vỗ từ nơi đâu
Thuyền đời ta nghiêng ngả
Gió tiếc nuối chưa một lần yên ả
Một thời yêu…
                    thời nhớ…
                                thời đau !
 
Muốn qua trăm sông tìm một nhịp cầu
Bắc lại tình yêu
                  bắc về quá khứ
Cho câu hát người xưa thôi cất lời nức nở :
“Bến góa chiều, con sít lội tìm chi …”
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
48. Rạn vỡ
Có cái gì đang chết ở trong tôi
Nguệch ngoạc dòng thư em để lại 
Tấm liếp cửa mỏng manh không che nổi cho tôi một khoảng trời tình ái
Tóc rối người thương bay về nơi vầng sáng đô thành
 
Có cái gì đang chết ở trong tôi
Cái bắt tay hững hờ thằng bạn cũ
Tình cờ gặp lại nhau sau nửa đời trôi dạt
Hắn xe máy dây chuyền thương hại nhìn chiếc xe đạp tồng tộc tôi đi
 
Có cái gì đang chết ở trong tôi
Ra khỏi cửa tai đã nghe tiếng bán mua mặc cả
Không một thứ gì không bị người đời lôi ra đặt giá
Chốn tâm linh cũng nồng nã hơi tiền
 
Tôi biết chạy về đâu
                         tôi biết trốn vào đâu ?
Khi vòm trời đức tin trên hồn tôi rạn vỡ
Và tôi biết mình sẽ bị vùi chôn nơi đồi hoang gió hú
Trong những- mảnh- vỡ- thủy- tinh kia như một gã khờ…
 
 
 
49. Mưa tình
 
 
Biết rằng mình chẳng hững hờ
Khi ta trao gửi bài thơ tặng mình
Mới hay cùng giống hữu tình
Mấy mươi năm vẫn nhớ hình bóng nhau…
 
Tình ta từ thuở ban đầu
Như tơ tằm nhả dài lâu đến giờ
Dẫu không ai đợi ai chờ
Tằm kia đan kén nằm mơ hóa ngài…
 
Xót xa số phận an bài
Có duyên mà phải chia hai. Ai ngờ
Kén kia thiếu một vòng tơ
Kiếp ngài chẳng hóa, tằm khô xác rồi !
 
May sao được gặp lại người
Ta yêu thuở ấy, cây đời bỗng xanh
Mình như một trận mưa lành
Ta đang khô héo hóa thành tốt tươi
 
Ước gì mưa chẳng ngừng rơi
Cho ta xanh mãi dưới trời mưa bay …
 
 
 
50. Hoa dạ hương
 
 
Dạ hương thương nhớ ai
Mà thơm hoài trong gió
Hương bay suốt ngõ dài
Như một lời nức nở …
 
Tôi vội về qua đó
(Đêm đã khuya lắm rồi !)
Hương sà vào ngực áo
Chợt thấy lòng lẻ loi …
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
51. Viếng chùa Yên Tử
 
Cõi thiền Yên Tử Trúc Lâm
Bạc đầu rồi mới một lần đến thăm
*
Đi trong lất phất mưa giăng
Tim thao thiết giục, chân hăm hở trèo…
 
Lần từng bậc đá cheo leo
Nhớ Người Xưa sống giữa heo hút ngàn
Rũ buông hư vị ngai vàng
Về đây mà dựng thiền am giữa trời
Tu tâm dưỡng tính lánh đời
Vẫn đau đáu một cõi người trầm luân
Lập nên thiền phái Trúc Lâm
Làm thuyền Cứu Khổ giữa dòng sông Mê
 
Nơi đây thành cõi ta về
Cho hồn lắng tiếng suối khe thì thầm :
“Phật tại tâm, Phật tại tâm
Thương người như thể thương thân mới là …”
 
 
 
 
 
Đi trong sương khói la đà
Tôi như say giữa hương hoa cửa thiền
*
Lầm rầm khấn giữa Hoa Yên
Ngỡ đang hầu chuyện Người Hiền thuở xưa…
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
52. Lẽ đời
 
 
Ta như cây tùng cổ thụ
Trầm tư đứng giữa đại ngàn
Nghe tiếng chim chuyền trong lá
Nhựa xuân đâu lại ứa tràn ?
 
Ta như đại bàng rã cánh
Sau bao phiêu lãng hải hồ
Nghe tiếng gió lùa qua tổ
Lại thèm một chuyến viễn du…
 
Ta như hổ già kiệt sức
Nằm im nuối tiếc ngày qua
Trông ánh trăng vờn dưới suối
Lại gầm vang cánh rừng già !
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ta như cá kình mỏi mệt
Sau bao vùng vẫy trùng khơi
Sáng xem sóng lừng cửa bể
Lại lao ra giữa biển trời
                   *
Cuộc đời sao kì diệu thế
Tươi xanh một sắc vĩnh hằng
Đông tàn, mùa xuân lại tới
Trả ta sức trẻ đang hăng …
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
53.Hoa sữa trắng
 
Bên cửa sổ phòng tôi có một cây hoa sữa
Mùa thu này cây mới ra hoa
Hương hoa sữa đầu mùa ấp e như lòng người trinh nữ
Gợi dậy trong tôi những kỉ niệm ngày xưa…
 
Có một lần đang buổi ban trưa
Tôi đạp xe đèo em về nơi sơ tán
Em giấu trong tay một chùm hoa sữa trắng
Khiến cho suốt chặng đường dài lòng tôi cứ bâng khuâng…
 
Trước đến giờ đâu chỉ một lần
Tôi với em đi dưới vòm hoa sữa
Suốt dãy phố dài, hoa tỏa hương nồng nàn quyến rũ
Mà tôi thì cứ lặng thầm đi bên cạnh em thôi.
 
Tháng năm qua vật đổi sao dời
Không biết vì sao tôi chẳng gần em được
Dằng dặc xa nhau tận hai đầu đất nước
Tình yêu càng cháy đỏ trong tim…
 
 
 
 
 
Đã bao đêm thao thức dưới ánh đèn
Tôi thầm ước có một lần gặp lại
Để tôi được đối diện cùng em với lời thú thật
Về tình yêu thầm lặng đơn phương…
 
Đến hôm nay bất chợt gặp mùi hương
Của loài hoa đã đi vào nỗi nhớ
Tôi càng tin ở nơi xa xôi đó
Người tôi yêu vẫn khắc khoải mong chờ …
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
54.Kinh cầu và Lễ vật
 
 
Khi người ta đi nhà thờ, tôi lãnh đạm
Khi người ta lên chùa, tôi dửng dưng
Và chưa một lần tôi nguyện cầu trước Chúa
Cũng chưa một lần dâng lễ trước Phật đài
Bởi Chúa ngự trong tôi
Phật ngự trong tôi
Chúa là Em
Phật cũng là em đó
 
Đêm đêm
              khi trời vào khuya
Tiếng kinh cầu
           và tiếng chuông chùa
                                         vừa dứt
Chính là lúc
              tôi nguyện cầu trước Chúa Tôi
Và trước Đức Phật tôi
                         tôi dâng lễ vật
 
 
 
 
 
Kinh cầu của tôi không là Tân Ước, Cựu Ước
Cũng không là kinh Cô ran
Mà là những dòng thơ bất tận
Kể về một mối tình bất tử
Lễ vật tôi dâng
             cũng không là hương
                                             là hoa
Mà là trái tim tôi nóng hổi
Đang đập vang
               những nhịp đập
                                  khát khao,
                                               bạo liệt,
                                                       mê cuồng …
                                                 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
55. Khoảng cách
 
 
Em xinh như một loài hoa
Ta như cánh bướm đã già. Đành trông …
 
Ngọt ngào, em tựa suối trong
Ta như trâu chậm còn mong ước gì
 
Em như hương quế đang kì
Ta không là gió để thì thầm ru …
 
Em duyên như một bài thơ
Không là thi sĩ, ta ngơ ngẩn lòng
 
Em non tơ ngọn cỏ đồng
Bò kia chẳng phải, ta không dám gần
 
Mà sao lòng cứ bâng khuâng
Đành đem tình lặng thả thầm … vào thơ
 
 
 
 
 
 
 
 
56. Số không
 
 
Trái đất mang hình một số không
Ức triệu năm quay chẳng thoát tròng

Nhân gian điên đảo vòng danh lợi
Cát bụi lại về theo gió đông …
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
57. Lên đàng
 
 
Ngỡ rằng số phận an bài
Giang hồ qui ẩn, rửa tay chậu vàng
 
Ai hay gió dậy non ngàn
Động lòng lữ khách tìm đàng viễn du
 
Khi nao mỏi gót hải hồ
Lều tranh, ngõ trúc lại mơ trở về …
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
58. Tình anh
 
 
 
Tình anh như một cơn hồng thủy
Cuốn em đi dưới lớp sóng bạc đầu
Em chìm nghập trong điệp trùng thương nhớ
Của tình anh dồn nén đã từ lâu …
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
59. Tình tuế nguyệt
 
 
Xa nhau - hai nửa khuyết
Gần nhau - một trăng tròn
Mai sau thân dù nát
Tình trơ cùng nước non …
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
60. Em
 
 
Em là em của ngày xưa
Dịu dàng đằm thắm rất vừa lòng tôi
Ngẩn ngơ nghe tiếng em cười
Tôi như sống giữa một trời hoan ca…
 
Em là em của ngày qua
Vội vàng lên chiếc xe hoa nhà người
Cho tôi lầm lụi cuối trời
Xót thương mái tóc một thời gió bay…
 
Em là em của hôm nay
Rưng rưng nghe tiếng giãi bày tình tôi
Lau khô những giọt lệ đời
Cho tôi tìm lại tiếng cười ngày xưa…
 
Em là em của mộng mơ
Cho tôi sống để làm thơ dâng Đời …
 
 
 
 
 
 
 
 
 
61. Trái tim kiêu hãnh
 
 
Không giống kim la bàn chỉ quay về phương Bắc
Trái tim này cứ hướng tới phương Nam
Bởi có bóng hình em ở đó
Đợi chờ anh trong khắc khoải âm thầm…
 
Cũng giống kim la bàn chỉ quay về phương Bắc
Trái tim này cứ hướng phía em thôi
Dù lạc giữa rừng sâu hoang đảo
Có tình em, anh chấp cả đất trời !
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
62. Đừng buồn nghe em
 
 
 
 
Nay ta đã có nhau rồi
Em đừng buồn nhé kẻo trời bão giông
Đau thương dù có chất chồng
Với tình yêu, vẫn là không có gì !
 
 
 
 
           
 
 
 
 
 
 
 
 
63. Tình em
 
Tì nh em sao nhẹ như mây
Chợt cơn gió thoảng đã bay mất rồi
Cho tôi bóng lẻ bên trời
Thương thân gánh nặng kiếp người long đong…
 
Tình em sao nhẹ như bông
Trời vừa hanh đã phiêu bồng chốn nao
Cho tôi ứa giọt máu đào
Khi dòng nước mắt ngược vào trong tim…
 
Tình em nhẹ tựa cánh chim
Cành chưa động đã giật mình vụt bay
Cho tôi thương nhớ vơi đầy
Một thời tuổi trẻ nồng say men tình…
 
Tình em như cánh lục bình
Mười hai bến nước nổi chìm nơi đâu
Cho tôi ruột thắt lòng đau
Khi em chẳng chịu nói câu đá vàng
 
Đôi ta một thuở lỡ làng
Đừng đo đắn nữa kẻo tàn cơn mơ
Lòng tôi là một bến chờ
Cho tình em mãi đậu bờ tim yêu …
64. Lấy gì đền được cho em
 
 
Em ngày xưa rất dại khờ
Để cho tôi đến bây giờ còn đau
Chỉ vì chưa rõ lòng nhau
Mà em đã nhận trầu cau nhà người
 
Tháng năm… vật đổi sao dời
Hôm nay gặp lại, em tôi khác rồi
Vẫn còn nguyên nét xinh tươi
Mà trong ánh mắt đầy vơi nỗi buồn…
 
Hạt mưa sa phải vũng bùn
Đời em gặp cảnh buồn thương đã nhiều
Yêu chồng, chẳng được chồng yêu
Em tôi gánh chịu trăm điều thảm thương…
 
Trái tim tắt lửa yêu đương
Thân tằm thôi chẳng còn vương tơ lòng
Em như sương giá đêm đông
Gặp tôi, em cũng lạnh lùng dửng dưng
 
 
 
 
 
 
Như thuyền con gặp sóng lừng
Tôi nay đành phải đứng không mà nhìn
Than ôi, cũng một cuộc tình
Người ta phúc phận riêng mình vô duyên (!)
 
 *
 
Lấy gì đền được cho em
Mài tim làm mực viết nên thơ này
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
65. Thương ai ngày tết
 
 
 
Thương ai ngày tết xa nhà
Em thơ đang nhớ, mẹ già đang mong
Một mình chiếu lạnh giường không
Để ai xót ruột, đau lòng vì ai
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
66. Tình tương tư
 
 
 
Anh đất Bắc, em trời Nam
Nhớ dâng khi tỉnh, thương tràn khi mê
Xác thân dẫu chẳng liền kề
Hồn nương theo gió, ta về bên nhau …
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
67. Đời tôi
 
 
 
Đời tôi vui ít buồn nhiều
Nên mây bảng lảng, nên chiều hoàng hôn
Nghe sương thấm lạnh trong hồn
Cô đơn ngay cả giữa lòng nhân gian …
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
68. Cát bụi
 
 
Nữ nhi để lụy người quân tử
Cơm áo đọa đầy khách văn chương
Đạo lí ngàn xưa, nay vẫn thế
Ta như cát bụi cõi vô thường …
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
69. Ước thề
 
 
 
Thanh mai trúc mã ngày xưa
Hồng nhan tri kỉ bây giờ … vẫn em (!)
Tình này, nghĩa ấy đâu quên
Mai sau hóa bướm kết duyên vợ chồng
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
70. Nhớ mình
 
 
 
Mình buồn mình có nhớ ta
Ta buồn ta lại diết da nhớ mình
Mình như khóm trúc bên đình
Che ta bớt lạnh mặc tình gió sương…
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
71. Nợ tình
 
               Nợ tình chưa trả cho ai
Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan
           (Truyện Chàng Trương Chi)
 
Đời tôi mắc nợ một người
Thanh mai trúc mã của thời trẻ thơ
Tôi là một kẻ ngu ngơ
Để cho người ấy cứ vơ vẩn buồn…
 
Vàng mười chẳng giấu chẳng chôn
Bày ngay trước mắt tôi còn tìm đâu
Làm cho xảy chuyện thương đau
Sáo sang sông để tôi sầu không nguôi…
 
*
 
Đời tôi mắc nợ một người
Hồng nhan tri kỉ của thời hoa niên
Xác thân dẫu chẳng kề bên
Tình tương tư vẫn chắc bền như keo
 
Tội tôi, tôi biết đã nhiều
Nợ tôi, tôi biết còn theo hết đời
Người ơi, tôi khất một lời
Kiếp này đã lỡ, đền bồi kiếp sau !
72. Tình tôi
 
Người ta cách mặt xa lòng
Còn tôi cách mặt cứ mong đứng ngồi
Đã không vương vấn thì thôi
Đã vương vấn…đến cuối đời…vẫn vương…
Xa nhau trăm nhớ ngàn thương
Chỉ mong gần để tỏ tường lòng nhau
Cả đời được mấy lần đâu
Đành đem tình gửi vào câu thơ buồn
Trải bao chớp bể mưa nguồn
Xác thân dẫu nát, tình còn trơ trơ…
 
*
 
Ai đi, cho gửi bài thơ
Nhắn giùm người ấy chớ ngờ tình tôi !
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
73. Vì đâu
 
 
Tình anh – cơn lũ tràn rừng
Tình em - suối cạn trơ từng dấu chân
Tình anh như ngọn triều dâng
Tình em - gợn sóng khẽ nâng khóm bèo
Tình anh - nắng dội lưng đèo
Tình em – tia nắng cuối chiều nhạt buông
Tình anh – núi lửa trào tuôn
Tình em như đám lửa rơm sắp tàn
Tình anh – cơn gió đại ngàn
Tình em phơ phất như làn gió thu
 
*
 
Vì đâu nên nỗi hững hờ
Lửa lòng đã tắt hay ngờ tình anh ?
 
 
 
 
 
 
 
74. Tự nhắc
 
Đời người như chớp mắt
Cần chi phải cưỡng cầu
Hãy mặc đời trôi chảy
Như nước dòng sông sâu…
 
Đời người như giấc mộng
Tranh đoạt để làm gì ?
Công danh là gió thoảng
Chẳng thà tránh thị phi !
 
Đời người như bóng nắng
Tham vọng ích gì đâu
Khi thân về cát bụi
Bạc vàng mang được sao ?
 
Đời người như gang tấc
Nên biết phải làm gì
Để khi nằm dưới đất
Chẳng ân hận điều chi
 
Đời người ta chỉ một
Sống sao thật thảnh thơi
Việc làm cứ hết sức
Thành bại thuận theo Trời…
 
75. Thầm ước
 
Người xưa bái hoa mai
Gươm đàn treo nửa gánh
Khi đại công cáo thành
Việc đời liền xa lánh.
 
Ta nay cũng yêu hoa
Thay gươm bằng bút sắc
Mong lưu lại cho đời
Những gì mình sở đắc
 
Mấy chục năm ròng rã
Tay mỏi, mắt cũng mờ
Bao nhêu điều muốn biết
Vẫn còn nằm trong mơ (!)
 
Thầm ước như người xưa
Lánh đời theo cánh hạc
Cơm áo chẳng biết đùa
Ước mơ nay đành gác (!)
 
Thầm ước có một ngày
Nợ đời thôi vướng bận
Ta như chàng Từ Thức
Cưỡi hạc làm tiên say …
 76. Thời gian
 
 
 
Thời gian như nước qua cầu
Cuốn đi cả mối tình đầu của tôi
Cho ai hóa đá bên trời
Và tôi thành kẻ suốt đời ngẩn ngơ…
 
Quen nhau từ thuở còn thơ
Mà này tóc đã bạc phơ hết rồi
Trái tim chưa kịp cất lời
Biệt li thôi đã cắt rời duyên tơ (!)
 
*
 
Như chàng Từ Thức ngày xưa
Ta về tiên đảo trong mơ gặp mình …
 
 
 
 
 
 
 
 
77. Buồn chia li
 
 
Chưa vui, tiệc đã tàn rồi
Chưa gần, sao đã đến hồi chia li
Cầm tay biết nói câu gì
Xa nhau ngàn dặm còn khi gần kề ?
 
Người đi, lòng có tái tê
Ta về, khi tỉnh khi mê trên đường
Người đi, sương gió dặm trường
Ta về, ứa lệ đau thương nghẹn ngào
Người đi, hồn thả phương nao
Ta về, thương nhớ chôn vào trong tim
 
Đã qua bao cuộc nổi chìm
Lòng ta sao chẳng yên bình, người ơi
 
 
*
 
Bao giờ phượng nở rợp trời
Cho ta lại được nối lời yêu thương ?
 
Mùa hoa phượng
 
78. Nhà tôi
 
Mái tôn một nếp đơn sơ
Có giàn thiên lí bên bờ tường hoa
Có cây bưởi trái la đà
               Vài ba chậu cảnh,
                                       đó là nhà tôi
 
Khi xưa đây đã là nơi
Thi nhân đến để cùng ngồi ngâm thơ
Rồi ra bày đặt cuộc cờ
Nhâm nhi chén rượu mà chờ trăng lên …
 
                      Ngỡ bình yên
                                      chẳng bình yên (!)
Chuyện đời cơm áo gạo tiền phải lo
Đành chia tay với bạn thơ
Tôi về với cảnh thân cò mò ao…
 
Khi nao thoát kiếp ba đào
Đời tôi khỏi phải lao đao vì tiền
Và tôi được sống bình yên
Bạn thơ lại đến đầy thềm như xưa ?
 
 
 
 
79. Về đi em
 
Về đi, em hãy về đi
Bến xưa còn đó, trăng thề còn đây
Và anh thương nhớ đã đầy
Đêm đêm khắc khoải đợi ngày đón em
 
Đường về, còn nhớ hay quên
Lối xưa hoa lá xõa mềm bờ vai
Bóng ai trong nắng đổ dài
Giật mình lại ngỡ bóng người năm xưa
 
Cái thời khăn gói gió đưa
Đa đoan duyên nợ, em vừa đôi mươi
Qua bao bươn chải xứ người
Em còn giữ được nụ cười vẹn nguyên ?
 
Về đi em nhé, đừng quên
Mẹ già đợi cửa đêm đêm ngóng chờ
Đợi em, trăng cũng ngẩn ngơ
Mây ngừng trôi, gió cũng vừa thôi bay…
 
Người anh yêu hỡi có hay
Tình quê hương thật nặng đầy, đó em !
 
 
 
 
 
 
 
80. Đêm thu
 
 
Đêm thu ngắm trăng sáng
Chạnh nhớ người nơi xa
Ước được làm chú Cuội
Cho mình làm Hằng Nga
 
Để ta vơi nỗi nhớ
Cho mình bớt lẻ loi
Tình ta là thế đó
Hỡi người nơi chân trời.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
81. Kiếp đa tình
 
Sinh ra từ cõi hồng hoang
Ta nay sống giữa nhân gian bọt bèo
Nghĩa nhân như nước trôi vèo
Khối tình sao cứ nặng đeo bên mình ?
 
Đắm chìm trong cõi phù sinh
Thì ta phải gánh nghiệp tình trên vai
Gió ngân như tiếng than dài
Kiếp đa tình biết lạc loài về đâu ?
 
Ngước trông trăng bạc trên đầu
Lại thương ai phải làm dâu xứ người
Khác chi mảnh lục bình trôi
Sóng yên – tù đọng, sóng dồi – lênh đênh…
 
Đường tình mà rộng thênh thênh
Thì ta đâu phải nổi nênh đến giờ
Một đời ôm mộng tương tư
Một đời ôm mộng đợi chờ, người ơi …
 
Hồng hoang chốn cũ về thôi
Cho ta trả lại kiếp người đa đoan.
 
 
 
82. Bùa mê
 
 
Phải chăng em bỏ bùa mê
Từ thời chung lớp ngồi kề bên nhau
Mà nay tóc đã phai màu
Tôi không nguôi nhớ buổi đầu làm quen
 
Tung tăng chân sáo hồn nhiên
Mắt như dao sắc, em nhìn trộm tôi
Thế rồi chúm chím em cười
             Tôi ngồi ngây ngốc một nơi.
                                             Thế rồi…
 
Ba năm là mấy tháng trời
Chung bàn chung ghế, đứng ngồi có nhau
Đi thì tôi trước em sau
Nói thì em lại hàng đầu chen lên
 
Tôi vui trong sự lặng yên
Để nghe tiếng nói dịu hiền thân thương
Có con chim hót bên tường
Và bông hoa nở trong vườn nhà tôi…
 
 
 
Mấy mươi năm đã qua rồi
Đường đời đôi ngả, phương trời đôi nơi
Vẫn không quên được nụ cười
             Và đôi mắt ấy,
                             tôi ngồi…
                                         nhớ em…        
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
83. Tình yêu
 
Tình yêu có tự bao giờ
Cho ta biết nhớ biết chờ biết mong
Ấm như bếp lửa đang hồng
Sưởi lòng ta những đêm đông lạnh lùng
 
Dài như trăm khúc sông Hồng
Sâu thăm thẳm tựa biển Đông sóng trào
Lung linh như triệu vì sao
Tình yêu là thứ Trời trao Con Người
 
Mỗi năm chỉ một lần thôi
Người ta lại nhớ cái thời đắm say
Riêng anh ba sáu ngàn ngày
Đều là ngày trái tim này nhớ em…
 
Ngày lễ Tình yêu 14.2
 
 
 
 
 
 
 
 
84. Hoa tình
 
 
 
Dù cho vật đổi sao dời
Hoa tình vẫn nở giữa trời gió sương
Thân tằm nặng kiếp tơ vương
Một đêm chồng vợ nhớ thương trọn đời…
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
85. Lời cuối
 
 
Thân thể em đã thuộc về người khác
Khiến anh đau suốt một kiếp người
Nay còn lại trái tim và lời yêu trên môi nếu em không trao gửi
Khi anh chết đi rồi cũng không thể nào nhắm được mắt, em ơi…
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
86. Trái tim đa cảm
 
Trái tim tôi có khác người
Cứ phơi trần trụi giữa trời gió sương
Lại mang duyên nợ văn chương
Dễ rung động với vui buồn thế nhân ?
 
Nửa đời trải kiếp phong trần
Tim tôi ứa máu âm thầm bao đêm
Ngước lên trời cứ tối đen
Nhìn vào cõi thế càng thêm đau lòng…
 
Đời sao nhiều chuyện bất công
Kẻ ăn chẳng hết, người không có gì
Kẻ thì lên ngựa xuống xe
Người thì vất vưởng bên lề phố đông…
 
Và bao cô gái chưa chồng
Lìa quê hương để bán thân xứ người
Bao em bé chẳng biết cười
Tuổi thơ đắm giữa dòng đời trái ngang
Còn bao nhiêu kẻ gian tham
Vẫn nhơn nhơn sống như hoàng đế xưa…
 
Than ôi, nói mấy cho vừa
Nỗi đau nhân thế có chừa riêng ai ?
 
 
87. Tuổi thơ
 
 
 Tuổi thơ đánh đáo chơi bi
Vòi quà những buổi mẹ đi chợ về
Lại ham trèo sấu, trèo me
Lang thang khắp phố giữa hè tháng Năm
 
Tuổi thơ nước mắt ướt đầm
Khi nghe mẹ mắng chẳng chăm học hành
Chỉ vì mấy quả bàng xanh
Mà tôi bị trách sao đành, bàng ơi …
 
Tuổi thơ ròn rã tiếng cười
Khi tôi nhận được điểm mười đầu tiên
Mẹ tôi nét mặt thật hiền
Và cha tôi cũng vui niềm vui chung
 
Tuổi thơ có bạn học cùng
Mang hai bím tóc cứ tung tẩy hoài
Lại còn giương cặp mắt nai
Nhìn tôi rồi mới học bài. Lạ chưa !
 
 
 
 
Cái thời thơ dại ngày xưa
Hôm nay như cứ tình cờ hiện ra
Phải chăng tôi tuổi đã già
Nên xui nhớ lại thời qua lâu rồi
 
Tuổi thơ ngây của tôi ơi
Bạc đầu mới biết bồi hồi nhớ thương…
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
88. Vợ chồng Ngâu
 
Một thời xưa thật là xưa
Có nàng Chức Nữ tuổi vừa đôi mươi
Là tiên sống ở trên trời
Một hôm buồn quá xuống chơi cõi trần
 
Dựng lều bên bến sông Ngân
Là chàng trai trẻ mình trần khố dây
Mẹ cha mất đã lâu ngày
Một mình thui thủi lấy ai bạn cùng
 
Một hôm sau buổi làm đồng
Chàng dong trâu xuống bến sông vẫy vùng
Bỗng trông thấy một bóng hồng
Tung tăng bơi lội giữa dòng Ngân giang
 
Áo xiêm nàng trút vội vàng
Trên bờ sông vắng khiến chàng động tâm
Tình trai gái bỗng nảy mầm
Chàng bèn lấy cánh tiên mang về nhà.
 
Lên bờ, nàng Chức nhận ra
Cánh tiên đã bị chàng ta lấy rồi
Buồn cho kiếp sống trên trời
Nàng xin ở lại cùng người kết duyên
 
Ngỡ rằng được sống ấm yên
Bên con thơ với chồng hiền trăm năm
Ngờ đâu sấm sét ầm ầm
Thiên lôi xuống bắt nàng mang về trời !
Mỗi năm chỉ một lần thôi
Chàng Ngưu được gặp lại người vợ xưa
Nhớ thương khóc mấy cho vừa
Nên trần gian mới biết mùa mưa Ngâu
 
*
 
Nghiệp duyên nào tránh được đâu
Chàng trai thuở ấy hóa vào thân tôi
Và nàng tiên phải về trời
Kiếp xưa em đó, hỡi người tôi yêu !
 
Nên ta cứ nhớ thương nhiều
Và mưa cứ đổ những chiều nổi giông…
 
 
 
 
 
 
 
 
89. Ngưu lang - Chức nữ
 
 
 
Anh – chàng Ngưu tự ngàn xưa
Cùng em – nàng Chức – đợi chờ trong mưa
Trải muôn vạn kiếp đến giờ
Tóc xanh hóa bạc vẫn chờ đợi nhau …
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
90. Lời Ngưu lang
 
Tôi – chàng Ngưu của ngày xưa
Triệu năm chỉ biết đứng chờ bên sông
Mang bao thương nhớ trong lòng
Hóa thành nước mắt tưới dòng sông sao…
 
Tôi – chàng Ngưu của hôm nào
Đã đem thương nhớ trút vào trang thơ
Cho bao đôi lứa hững hờ
Biết đau buồn trước những giờ chia xa
 
Tôi – chàng Ngưu của ngày qua
Đã bơi qua dải Ngân hà tìm em
Xác thân dẫu phải đắm chìn
Nhưng hồn sẽ tới được miền mây bay
 
Tôi – chàng Ngưu của hôm nay
Đã thanh thản sống những ngày bình yên
Vì em – nàng Chức dịu hiền
Đang cùng tôi ở giữa miền thiên thai
 
Tôi – chàng Ngưu của ngày mai
Sẽ cùng em hát những bài hoan ca
Quên đi đau khổ thời qua
Để ta sống giữa tình ta trọn đời…
 
*
 
Hỡi nàng Chức của tôi ơi
Có nghe tôi kể bằng lời trái tim ?
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0