Nhớ người dưng
Chẳng họ hàng
Cũng chẳng thân quen
Tên không biết
Mặt không biết
Sao lòng nhơ nhớ
Lòng tự bảo lòng
"Ờ sao lạ nhỉ
Bỗng không đâu đi nhớ một người dưng?"
Nhìn tấm ảnh ai tự đưa lên
Cười thầm bảo " Chắc gì là người ấy"
Mà quái lạ mồm thì bảo vậy
Còn mắt thì ngắm mãi chẳng rời ra
Người dưng ơi sao gần mà xa
Gần gần lắm mà xa thì xa lắm
Một câu thơ trào ra trang giấy trắng
Thấy người dưng bỗng hóa nên gần
Thơ viết xong, lòng lại tần ngần
Không hình bóng, hư vô, xa xa thế
Người dưng ơi bao giờ có thể
Nắm bàn tay
Cho người dưng bỗng hóa nên gần?
Đêm nay mưa rớt ngoài sân
Người dưng ơi có dửng dưng với người
Người dưng mà nhớ đứng ngồi
Chao ôi nỗi nhớ làm trời đổ mưa
Hà nội 6-6-2009
Anh đồ
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)