Nói với Hồng Sang
Chiều nay mưa tôi ngồi đọc thơ em
Thơ buồn quá khiến tôi rơi nước mắt
Những giọt lệ cả một đời em khóc
Theo thơ về ướt đẫm mảnh hồn tôi
Có lẽ nào đời khổ thế em ơi
Những tiếng thở dái
Dòng nước mắt ngoằn ngoèo chảy giữa bao nhiêu thương nhớ
Có lẽ nào dồng sông Nhật Lệ "1"
Đã chảy dài xuyên suốt Đại tây Dương?
Rất nhiều lần tôi ngồi nghĩ đến em
Cô gái Việt nặng lòng vì đất Việt
Nỗi cô đơn bây giờ tôi mới biết
Nó khổ hơn mọi nỗi khổ trên đời
Chỉ mong em trên môi nở nụ cười
Nước mắt chảy lăn dài theo hạnh phúc
Tôi sẽ vui vì được nhìn em khóc
Giọt nước mắt vui
Đọng trên môi
Nước mắt hóa thành hoa
Đất Việt
Xa thì rất xa
Nhưng tình Việt kéo không gian gần lại
Ở bên ấy em ơi có thấy
Chút ấm lòng khi em đọc thơ tôi?
Thương một cánh chim vời vợi cuối trời
Đôi cánh nhỏ vượt qua muôn bão tố
Bao giờ nhỉ cánh chim bay về tổ?
Để tôi nghe
Một điệu lí em ca
Trên làn môi đang nở nụ cười hoa
Hà nội một ngày mưa
"1" Sông Nhật Lệ (Sông nước mắt)Một con sông ở miền trung