📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Bến giác (Gửi Tâm tư)

5 trả lời, 1.241 lượt xem — Trang 1 / 1


        Bến giác
         Đành xin chờ nhau trong tĩnh lặng cõi thiền
                  Quy y CHÂN, THIỆN...

Sao em nói về bến Giác
Khi tuổi đời mới bốn mươi
Khi đêm đêm em nằm ngủ
Vẫn thèm khát một làn môi
Em ơi đâu là bến Giác?
Mà em tìm suốt cuộc đời

Kiếp sau có không bến Giác?
Mà em tìm vào hư vô
Câu thơ bay lên khát vọng
Sao em buông tay đợi chờ?

Bến Mê nằm kề bến Giác
Không phải ai cũng hiểu điều này
Phật Tổ không dang tay đón
Những người chạy trốn cuộc đời

Bến Giác ở đâu? ở đâu?
Muốn biêt không em ? Anh chỉ
Trên môi anh có hai bến đỗ
Một bến Mê, một bến Giác đó em

Tìm về bến Giác đi em
Hãy uống làn môi khao khát
Để nghe con tim em hát
Những lời thì thầm yêu thương

Hãy về bến Giác nghe em
Bốn mươi tràn đầy mê đắm
Câu thơ bay lên chập choạng
Như người lúc tỉnh lúc say

Phật tổ nhìn em Người cười
Con ơi!
Bến Mê cũng là Bến Giác
Mê, Giác nằm trong tâm thức
Con tìm đâu ngoài cuộc đời
Bao giờ tim con ngừng hát
Câu thơ ngừng trôi chơi vơi
Bến Giác của ta mở cửa
Đón con sống nốt cuộc đời

              Hà nôi 19-6-2009
      Cảm nghĩ khi đọc bài thơ "Duyên muộn màng"
                            của Tâm tư




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-19 14:17:09huvo09>
Bước chân trần mãi lao đao kiếm tìm
Những gì ghi khắc trong tim
Vẫn tin vào một niềm tin tình đời
Dẫu cho vật đổi sao dời
Lơ ngơ thơ vẫn một đời lơ ngơ.

Nghinh Nguyên
Tìm hoài không gặp em ơi
Em che mặt nạ tơi bời nhân gian
Nói yêu mà quá bẽ bàng
Lòng thâm dạ độc tính toan hại người
Đưa mình lên cõi thân vinh
Đưa người người xuống chơi sình với em...

HQ

xin bạn DSN đừng trích thơ tôi vì những vần mộc mạc của thơ tôi không ăn nhập gì đến thơ bạn.
cảm ơn
                        NN



Nói với Dòng suối Ngọt
Bạn tên là dòng suối ngọt
Hãy mang vị ngọt cho đời
Sao mang đến lời cay độc
Để làm tím tái làn môi

Chốn ảo thơ là thơ thôi
Thơ tình làm người trẻ lại
Ấm áp lòng người nhân ái
Có gặp nhau đâu bạn ơi

Nếu bạn nói bạn yêu tôi
Tôi hiểu bạn yêu cuộc đời
Bởi tôi không hình không bóng
Cái tên cũng chẳng tên tôi

Nhưng lòng của tôi ấm áp
Khi đọc lời yêu bạn trao
Mở lòng ra đi bạn ạ
Cuộc đời sẽ đẹp biết bao

Đừng nghĩ đây là yêu thực
Để mang đạo đức gắn vào
Đây là những lời khao khát
Của bạn, của tôi, muốn trao

Nhiều bạn . nhiều niềm vui sống
Cô đơn cuộc sống héo tàn
Bạn hãy là dòng suối ngọt
Mênh mang tình yêu chứa chan

Tôi sẽ nói lời yêu bạn
Vì tôi quá yêu cuộc đời
Nhưng tôi không đeo mặt nạ
Và yêu không làm hại người

Mong rằng đọc trong thơ bạn
Những lời yêu thương ngọt ngào
Và cái tên dòng suối ngọt
Chở đầy nỗi nhớ xôn xao

Nguyễn Thế Duyên



Thế Duyên hôm nay đúng thực Thế Duyên
Lên tiếng trăm miền thi hữu ngợi khen
Thế Duyên lời ý nói lên tâm nguyện
Bao người thi hữu hoạ duyên tình người
Sương Anh, a B, Khiết, Du hoạ thơ Nguyên Đỗ
Hay Bằng Lăng lời thơ tình Người Lính, Nhân Sơn...
Nước Mắt Mùa Thu lời thơ yêu khắp hết trơn...
Chẳng lẽ yêu lấy hết, ai nghĩ như vậy là kẻ ba lơi điên khùng
Thi hữu xướng hoạ thơ ca chung cùng
Một nhà Thư Quán như chung họ hàng
Người lớn dắt dìu trẻ nhỏ tiến lên thi đàn
Dòng suốt ngọt lịm mơ màng
Sao tự bôi bẩn tro than bùn sình
Ai nghe cũng phải thất kinh
Vì đâu nên nỗi đen sình suối trong
Thế Duyên là bậc sư ông
Lời hay ý đẹp cũng mong người tường
Tội nghiệp Nghinh Nguyễn vô thương
Can chi nhục mạ thi hương diễn đàn
Nghinh Nguyễn, Du, Khiết...không đụng chạm sang
Cớ sao người lại chửi càn tội thay
Thi hữu xướng hoạ giải khuây
Chốn ảo ai biết mặt ai yêu gì
Chỉ là thơ thẩn hoạ thi
Có đâu ghen mãi hiềm nghi luỵ phiền
Xin người đừng buông lời luỵ phiền
Lắng nghe lời tỏ Thế Duyên đúng lời
Mọi người vào Thư Quán xướng hoạ thơ chơi
Giải khuây những lúc nghỉ ngơi thoáng đầu
Nào dè lại bị thêm sầu vì chuyện đâu đâu...!!!

Mong rằng từ đây vui câu
Xướng hoạ thi hữu giao cầu tình thâm
Hưng Vinh chỉ vì hoà khí tri âm
Xin đừng kiếm cớ lại xâm chửi càn
Nếu không thích thì rời diễn đàn
Có đâu tưng tửng chửi càn rùm beng

Hưng Vinh
Đăng nhập để trả lời
0
Thế Duyên là bậc sư ông


    Hư vô ơi giết sống tôi rồi
"Sư Ông" Thôi thế hết đời yêu đương
  

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-19 17:23:56Han Bang>
Thế Duyên là bậc sư ông

  Hư vô ơi giết sống tôi rồi
"Sư Ông" Thôi thế hết đời yêu đương

nguyễn thế duyên



Hổng sao đâu cụ ạ ! Chúng cháu hồi học tiểu học , tuổi nhí rị mà vẫn gọi bạn trong lớp bằng " ông " đấy ! Gọi cho vui mà ! Cụ đừng lo thái quá như vậy ! Cụ cứ yêu đi ạ, tích cực yêu đi nhé ! Mà yêu là gì vậy, sao cụ lại quan trọng thế ?

Thôi, cháu phải làm việc đây! Tranh thủ, tận dụng thời gian nghỉ Hè để làm được nhiều việc cho gia đình và xã hội đấy cụ ạ !

Kính cụ yêu vui nhé !

Bye
Đăng nhập để trả lời
0
Thế Duyên là bậc sư ông

Hư vô ơi giết sống tôi rồi
"Sư Ông" Thôi thế hết đời yêu đương

nguyễn thế duyên

 
Ngày xưa "Hồn bướm mơ tiên"
Khái Hưng đã viết cả thiên truyện tình
Mái chùa sương khói lung linh
Chuông chùa xao xác, với mình, với ta.
Phải đâu toàn ánh chiều tà
Ban mai vẫn hé, trăng ngà vẫn sôi
Tơ tình buông sợi lả lơi
Sân chùa vẫn biết trong đời có yêu.
 
( Có hỷ, có nộ, có ố phải có ái chứ, sư ông, chứ đến sự cụ cũng biết việc này.Thế Duyên lo gì?)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-09 04:49:29Tâm Tư>
.
Đăng nhập để trả lời
0