Hội An nắng sớm trở về
Ngói nâu sẩm khói trả mầu thời gian
Tường cao sao ngủ giấc ngàn
Em đây nằm ngủ mơ vàng nhện rơi
Từ khi thu đã gọi mời
Đầu cành lá đỏ ngàn khơi cánh sầu
Ai đem khúc nhạc tơ sầu
Thả đầy phố cổ quấn người khách du
Hàng tranh đóng cửa từ lâu
Đường ngang còn dấu chân người đêm qua
Cho ta chỉ một mình ta
Thời gian ngủ mải để ta nhớ người
lãng phong