3 trả lời, 1.006 lượt xem —
Trang 1 / 1
Số bài : 7
Từ: 24.05.2009
Trạng thái: offline
#1 —
11.07.2009 17:05
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-11 17:13:50thuyminh>
Anh không trách em vì em đã vội quên
Câu thề hẹn khi xưa ta đã tỏ
Quên lối cũ ngày xưa, cây bàng trước ngõ
Nơi anh và em và những cuộc hẹn hò
Anh không trách em vì em đã vội quên
Nhành phong lan trắng trong khi xưa anh đã tặng
Hương hoa vấn vương vào vòm tóc
Tha thiết, bâng khuâng...
Anh không trách em vì em đã vội quên
Vội vã theo chồng trong buổi chiều nắng đỏ
Sân nhà em xác pháo hồng lả tả
Có bóng mẹ già vịn cửa đứng trông
Anh không trách em vì em đã vội quên
Chỉ thấy tiếc cho những ngày xưa cũ
Chỉ thấy tiếc cho câu thề dang dở
Thương nhánh hoa lan ngày nào em còn nhặt lên xem.
★
★
★
★
★
0
Số bài : 7
Từ: 24.05.2009
Trạng thái: offline
KHUNG CỬA SỔ
Anh đứng dưới khung cửa sổ phòng em
Căn gác nhỏ tỏa ánh vàng ấm áp
Có bóng em miệt mài bên chồng sách
Cô gái nhỏ hiền chăm chú từng trang
Khung cửa sổ phủ đầy hoa trang
Mà có lần anh ví như trăm nghìn kèn ấy
Thổi những bản nhạc tình yêu luôn tràn chảy
Cho căn phòng tràn ngập yêu thương...
Anh mang vào thơ những ánh hoa vàng
Cả cái nhìn của em và khung cửa hồng trong nắng
Những câu thơ trầm lặng
Có bao giờ đến được với em?
Tình yêu đầu tiên chẳng gọi được thành tên
Chẳng nói được thành lời
Cũng chẳng dám cầm tay em
bối rối
Để bây giờ anh lạc mất em...
Anh lại đứng trước khung cửa sổ phòng em
Khung cửa phòng em một thời con gái
Có bóng mảnh mai hắt lên rèm vải
Anh giật mình...bồi hồi tưởng...ngày xưa...
★
★
★
★
★
0
Số bài : 7
Từ: 24.05.2009
Trạng thái: offline
ANH CỨ NGHĨ...
Nhiều khi anh cứ nghĩ giá như
Có dòng sông để bao nhiêu muộn phiền trôi hết
Có cánh cò để bao nhiêu sầu đau bay mất
Về phía chân trời không định ngàn xa
Nhiều khi anh cứ nghĩ giá như
Có những con đường nối liên muôn biển cả
Để anh đi đến tận cùng, dù sao Hỏa
Để chạy trốn nỗi buồn như sóng mênh mang
Nhiều khi anh cứ nghĩ giá như
Có ngọn cuông phong nào ùa tới
Cuốn nỗi lòng anh theo phong ba dữ dội
Chỉ để lại thinh không những màu sắc yên bình
Nhiều khi anh cứ nghĩ giá như
Có Hỏa Diệm Sơn ngay trước mặt
Thiêu cháy anh trong muôn ngàn hơi nóng
Và nỗi sầu sẽ theo đó tiêu tan
Rồi một ngày trong giấc mơ của anh
Anh gặp những con đường, dòng sông, trận cuồng phong và ngọn lửa thần nơi Hỏa Diệm
Nhưng kì lạ biết bao, nỗi lòng anh không hề tan biến
Mà còn lại, nguyên lành, lóng lánh tựa thủy tinh.
★
★
★
★
★
0
Số bài : 7
Từ: 24.05.2009
Trạng thái: offline
CAFE NGUỘI
Buổi sáng chủ nhật thức giấc
Anh tự pha cho mình một tách cafe
Cafe nguội cũng ngon
Dù anh không bao giờ uống nguội
Một mình anh ngồi trước cửa
Bên mình là ly cafe đã hết khói rồi
Anh vẫn ngồi
Thưởng thức cafe nguội
Anh nhận ra uống nguội cũng thơm
Đấy là khi khói không làm màu mè được nữa
Vị ngọt thấm đượm
Vị đắng cũng rõ ràng
Không thể che giấu bởi vài làn hương khói
Sáng chủ nhật sớm mai
Anh tự pha cho mình
Một ly cafe nguội.
★
★
★
★
★
0