Tiếng Lòng
Cơn bão đến nghìn phương mưa gió loạn
Thổi vào lòng đau buốt cuộc vui say
Đời bày tiệc thời gian nào hữu hạn
Hoàng hôn sầu vừa ghi dấu trên tay
Quá nửa đời người tóc buồn đốm bạc
Nhìn lại mình nước mắt đẫm nguồn đau
Đêm trở giấc vần thơ khuya rỉ máu
Những sự đời trên bến ngậm ngùi nhau
Thân khốn khó nên đời ta lẻ bạn
Người phụ người gian dối đã từ lâu
Thôi đừng trách biển đời sâu hay cạn
Cũng đừng than đôi lúc dậy cơn sầu
Chiều xế bóng tình câm như tượng đá
Đếm từng ngày trong tĩnh lặng hư không
Bão vần vũ giăng mây trời muôn lối
Sắc trần gian mặc khải đến khôn cùng
Phi Giang
( Tập Thơ Đêm Sa Mạc)
_____________________________
LÒNG TA, VÙNG SA MẠC CHỜ KHÔ
Người phụ người gian dối bước qua nhau,
Cằn cỗi những linh hồn thành sa mạc trắng
Biển từ ấy những mùa trăng quá vãng
Sầu tận cùng lên, lớp lớp sóng không màu.
Bão có đến rồi bão cũng tan mau
Những tì vết phía sau mùa bão lớn
Cành cây gãy nằm chỏng chơ từng đoạn
Cỏ thì vẫn xanh và lại mượt thêm hơn
Tủi làm gì hỡi tâm tình đơn lẻ
Tâm tình thơ hãy cứ trẻ chưa già
Chữ nối nhau đến bao bờ bến lạ
Kiếp bọt bèo như vậy thế mà qua.
Người phụ người vì gian dối điêu ngoa
Thơ vẫn mãi bên ta cùng thăng bước
Trải tiếng lòng chắt chiu nhận được
Gieo hết lên trên vùng sa mặc đời mình.
Chén rượu đãi đằng của khách lưu linh
Chiều mưa gió ghi chút tình quán lạ
Tiển chân nhau giọt còn hối hả
Quày quả người về, khách ở đường xa.
httn
Mến mộ một chút thơ. Chào "mở hàng" rất tình cờ nha. Suỵt, đừng có đuổi Hà đi tội nghiệp