📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Cơm chiều mồng 8.3

12 trả lời, 1.372 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-02 11:07:29tamvanvov>
Cơm chiều mồng 8 tháng 3
 
 
Cơm chiều dọn lúc nhá nhem
Bày ra đủ món, thiếu em, thôi đành
Còn em thì lại vắng anh
Xa xăm cách những năm canh mười chờ
 
Cơm chiều ăn lúc ngẩn ngơ
Bỗng dưng thèm một trái mơ buồn tình
Đưa cay đôi chén với mình
Một be một nhấp lặng thinh một bầu
 
Chẳng màng trời đất nông sâu
Chẳng sầu  nước chảy chân cầu ngày đêm
Chẳng đau những lúc mất em
Dỗi hơi ghen kẻ chẳng quen, chăng mà
 
Chẳng thà ta nhấp với ta
Một trời quan tái nhuốm sa cõi lòng
Se se chút lạnh cuối đông
Cơm chiều dọn lúc nào trông mong gì.
 
Đăng nhập để trả lời
0
Ích kỷ
 
 
Lúc mình đang nóng nực
kêu chằng thấy gió đâu
 
Khi trời đang mưa mau
bực đi đường bị ướt
 
Đêm tối đen như mực
trách trời chẳng có trăng
 
Cuộc đời nhiều khúc quanh
tủi phận mình lận đận
 
Rồi một ngày tự vấn
ích kỷ phải chăng mình
 
song thiên hạ chúng sinh
ai không vì mình nhỉ
 
ai người không ích kỷ
trong ren rối trường đời
 
đâu phải chỉ mình tôi
và cả em yêu nữa
 
khi tình yêu chất chứa
trong tim mỗi con người.
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-12 04:08:29tamvanvov>
Khi ngoài khơi xa đang có bão
 
                      Nguyễn Chu Nhạc
 
 
Khi ngoài khơi xa đang có bão
Tìm bờ rã cánh đám chim trời
Tàu thuyền hò hét nhau lẩn tránh
Chỉ gió và sóng hả hê thôi
 
Khi bão đang xa mãi ngoài khơi
Đất liền làng mạc lặng từng hồi
Nén nỗi thắt lòng sâu lồng ngực
Kiêu hãnh hàng dương bờ bãi phơi
 

Khi bão quặn mình giữa trùng khơi
Anh đâu hay biết bão trong đời
Em nén nuốt hờn khi bắt gặp
Ai đó tán anh chỗ đông người.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-12 04:13:42tamvanvov>
Miền Trung 
 
           Nguyễn Chu Nhạc
 
 
Dằng dặc miền Trung
ấy oằn dải đất
ngang phè miền Trung
ấy là tính cách
khô cằn miền Trung
ấy cát miên man
khắc khổ miền Trung
hằn đuôi con mắt
 
chan chứa miền Trung
ấy sông ấy suối
thăm thẳm miền Trung
ấy biển ấy núi
khó nhọc miền Trung
ấy là giọng nói
vẫy vùng miền Trung
bão lũ giông trời
 
khoáng đạt miền Trung
ấy là tiếng cười
xem trời bằng vung
lạc quan quên đời
son sắt thủy chung
tình yêu con người.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-12 04:23:22tamvanvov>
Ngỡ thu 
                                
                                 
         Nguyễn Chu Nhạc
 

Sớm ra trong mắt thu đã như
nước trời lẫn bóng với sương mù
thấy ai lững thững trên hè phố
thấy gió mơn man hớ hênh thu
 
 
thấy thu thấy nắng giải lụa êm
thấy tóc ai suôn liễu thật mềm
thấy nâu thật trễ ôi là trái
thấy sậm dịu buồn nơi mắt em
 
 
ngỡ thu ngỡ bóng ngỡ ngàng tôi
ngỡ đêm ngỡ mộng ngỡ chia phôi
hợp tan bởi lẽ tan lại hợp
tôi với thu em đượm trên môi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-14 09:38:36tamvanvov>
Nghỉ lễ
 
                               
Người ta đi đông đi tây
Còn tôi lằng lặng ẩn đây một mình
Nghe như đâu đó xập xình
Cà phê giọt đắng cho tình ai say
 
 
Phố dài lất phất mưa bay
Lá bàng ngơ ngẩn xanh dầy ngoài hiên
Có đôi chim sẻ vô duyên
Hành lang du dín liên miên bỡn hoài…
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-19 06:17:18tamvanvov>
Cán Cấu chợ phiên
 
 
Cán Cấu ngoằn ngoèo con dốc chợ
Cán Cấu bóng người chờn vờn sương mông lung
Cán Cấu giăng hàng trâu bò, ngựa sắt
Cán Cấu sặc sỡ tưng bừng váy áo Mông
 
 
Cán Cấu bày ra cơ man hàng quán
Cán Cấu chen nhau những người là người
Cán Cấu hàng-tiền-hàng tha hồ đổi  chác
Cán Cấu mặc sức mua-bán-ăn-chơi
 
 
Cán Cấu leng keng  sứ sành đồng sắt
Cán Cấu gà quác, ngựa hý, chó sủa, lợn kêu
Cán Cấu ngóc ngách tiếng cười rúc rích
Cán Cấu Tây- Tàu, Mông- Việt hả hê
 
 
Cán Cấu thảo thơm bánh pà-cúa-đế
Cán Cấu chua chua mèn mén phở Mông
Cán Cấu  sực nức thơm dậy mùi thắng-cố
Cán Cấu ợ hơi nồng nồng rượu xông
 
 
Cán Cấu, ai đó cúi gằm ngậm ngùi tình cũ
Cô giáo Kinh rơm rớm lén chùi nỗi nhớ  xuôi
Mẹ rồi con và ngựa đôi mỏi chờ mong ngóng chủ
Cán Cấu chợ phiên còn lại mỗi mình tôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Ngẫu hứng
 
 
Ngẩn ngơ ra ngóng vào trông
Việc thì lắm đấy sao không thiết làm
Báo xem một chốc thấy nhàm
Sách thì cũng lật đôi trang cho rồi.
 
 
Biết là chống thiếu thế thôi
Người như cái bóng thời trôi dật dờ
Lại còn bầy đặt làm thơ
Rổn rang câu chữ lờ phờ tình tang
 
 
Chẳng thà say tít cung thang
Mượn cay cho thấu tâm can cũng chừng
Đau cho mặn muối cay gừng
Bề ngoài cứ phải dửng dưng thế này.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-09 16:46:16tamvanvov>
                                  Phồn gái 2 con
 
                                                
                            
 
                                      Hai con mới thật là phồn
                             Không trưng cũng bởi nó cồn lắm thay
                             Ngày thằng cu tý đói nhay
                             Đêm thì cu bố nhịn chay lâu rồi
                             Chao ơi tội cái thân tôi
                             Vò đi nheo lại nó dồi thêm ra
                             Chồng thương chồng bảo quả cà
                             Trẻ thì cà bát lúc già cà dê
                             Người đời sao lắm nhiêu khê
                             Cái dài vắt cổ cái vê cạp quần
                  
                             Khen chê chi tội cái thân
                             Nữ nhi thì cũng chữ Nhân làm đầu.
                                               
 
                                                       
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-09 16:50:53tamvanvov>
                                  Vô đề
 
                                       
                                     Ta chờ
                             ta đợi
                             ta mong
                             Nào ta dám trách
                             người trong giấc tình.
 
 
                             Nhớ mê
                             vô bóng
                             vô hình
                             Đơn côi
                             ta chỉ một mình
                             ta thôi.
 
 
                             Ơi người
                             đâu đó phương trời
                             Vô tình
                             chi bấy
                             chiều lơi
                             lửng
                             chiều...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-18 10:27:02tamvanvov>
                            Nợ quê
                                               
 
                                                 
                        Tang bồng cho thỏa chí trai
                   Rời quê bỏ lại gàu giai gàu sòng
                   Góc vườn cây bưởi cây bòng
                   Ngõ ngoài hoang dại tơ hồng quấn nhau.
 
                   Cái thời tóc vương hoa cau
                   Em ngang qua ngõ lau chau miệng chào
                   Đêm về chiếu lạnh chiêm bao
                   Giường đôi hai bóng, yếm đào em theo.
 
                   Đêm nao buồn vẳng câu chèo
                   Cầu sông ai tắm trăng neo giữa dòng
                   Anh trọ học, ấp cõi lòng
                   Bao giờ cho đến thành công thì về.
 
                   Đời người sao lắm bến mê
                   Một đi, một đợi, một quê, một tình
                   Sao Hôm chôn chân đầu đình
                   Sao Mai chớp chới mắt mình mắt ta
 
                   Bao năm biền biệt tiếng gà
                   Quê nhà mới đó chốc đà mấy mươi
                   Đâu rồi chúm chím môi cười
                   Đâu rồi hương bưởi tóc người xa xưa.
 
                   Giật mình nghe tiếng chuông chùa
                   Ngỡ ngàng bà lão đâu vừa  thỉnh chuông
                   Giấu già em chùm khăn vuông
                   Oản phần chia cháu, anh buông tiếng chào…
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-07 03:01:28tamvanvov>
                          Biết làm chi đây
 
 
                                      Biết làm chi đây khi đêm xuống
                             Ngửa mặt hóng trời mà chẳng thấy gió đâu
                             Em bảo nơi em trời đang mưa mau
                             Nỗi buồn  thêm dai dẳng.
 
 
                             Còn ở nơi anh thì dày nắng
                             Sớm tinh mơ nắng lén đánh thức người
                             Trưa nồng ngùn ngụt nóng lên hơi
                             Chiều giông chèn lên mưa mất tăm mất dạng.
 
 
                             Đợi se lòng cây đêm tròn bóng
                             Trăng như tờ tẻ nhạt cả bầu không
                             Nghe đâu ngoài ấy người trông
                   Mưa khẽ lạnh rùng mình, ai ủ ấm
Đăng nhập để trả lời
0
                                        Người ta cứ bảo
 
                                               
 
                             Người bảo em đen như than
                             Yêu em anh vẫn chẳng màng người ta.
 
 
                             Người chê rằng em chóng già
                             Yêu em hơn kẻ khoe là trẻ trung.
 
                            
                             Người nhạo em như rúm xương
                             Yêu em hơn kẻ hải đường mởn mơ.
 
 
                             Người nguyền em như nấm mồ
                             Yêu em hơn kẻ khóc hờ đang tâm.
 
 
                             Người khùng lại bảo anh hâm
                             Chỉ vì anh đã như câm với người.
                            
Đăng nhập để trả lời
0