Nói với người tôi yêu
Sao trời bắt tôi làm thi sỹ
Để cho em sớm bạc mái đầu
Thơ tình tôi trải đi muôn ngả
Mơ màng tôi đến những đâu đâu
Sao trời bắt em yêu thi sỹ
Một đám mây vô định giữa trời
Một chút giận hờn gửi vào gió thoảng
Cũng đủ làm rung động cả hồn tôi
Sẽ chẳng bao giờ em yêu tôi
nếu như tôi không làm thi sỹ
Thơ tôi viết cho cuộc đời rộng thế
Đều bắt nguồn từ hờn giận của em
Đầu em sẽ bạc thêm
Khi thơ tôi có nhiều người đến đọc
Em ôm trong lòng một chút thôi ấm ức
Một tẹo hờn gen
Nhưng nụ cười vẫn nở trên môi em
Nước mắt chảy
Em thì thầm
"Ôi! câu thơ hay thế"
Ai bảo tôi làm thi sỹ
Ai bảo em yêu thi nhân
Hà nội17--9--2009

![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)