<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-25 07:27:15xomvang>
(tôi viết để bày tỏ những nỗi buồn của 1 người hơn nửa đời hằn đêm nhìn bóng mình in trên vách.....)
Đình Vinh(huynhdinhvinh.nong@yahoo.com)
Dấu Chân
có cơn mưa cuối mùa
đi về qua phố vắng
cuốn trôi vào xa vắng
những dấu chân lẻ loi
bước chân của chúa trời
người in trên thánh giá
thời gian làm hóa đá
ôi những lời kinh cầu...
gót hài của đêm thâu
còn đọng trong phòng nhỏ
từng mảng đêm lạnh giá
giữa ánh hồng bình minh
dấu giày của đôi mình
có còn nơi cuối phố
đôi gót giày cạnh nhau
chẳng lìa xa vì nhớ
ta gửi vào mưa gió
ngày em bỏ ta đi
tiếng kinh cầu văng vẳng
lặng câm đôi gót giày...
Phố núi
(mỗi người có những cảm nhận riêng về nơi mình sinh ra và lớn lên...những dòng này tôi dành cho pleiku, nơi đã cho tôi 1 tuổi thơ ngọt ngào và những ngày hạnh phúc....)
em về con đường đất đỏ
cao nguyên mùa thu lại về
chiều nghiêng bóng dài trong gió
tiếng đàn ai động cung mê
Xa mờ trong ánh mắt em
đồi thông vẫn đợi chiều tàn
đợi ánh hoàng hôn nhỏ xuống
tan vào màn sương mỏng manh..
có lần em về qua phố
khi hoàng hôn vừa tắt thôi
màn sương cuối ngày vẫn mỏng
ánh đèn hiu hắt u hoài...
ừ thì em về phố núi
thu đi đông lại bước sang
để chút gió mùa đông bắc
cho em 1 thoáng ngỡ ngàng..
Lối Vắng
(con phố nhỏ cao nguyên cùng những dốc thông reo, những dòng suối nhỏ lững lờ trôi mang theo bao hồi ức của 1 thời son trẻ...)
mai này anh về mơ mộng
quay về cuối đồi cỏ may
gió chiều vẫn còn lồng lộng
tiếng suối reo còn mê say...
bài tình ca ngày xưa ấy
anh viết cho em lâu rồi
em về có còn hát mãi
cùng tiếng dương cầm lã lơi?
mai này về trên lối vắng
em thôi không đứng ngóng chờ
thông reo rì rào trong gió
xóa nhòa tất cả mộng mơ...
mai này anh thôi soạn nhạc
trang thơ cũ nằm im lìm
nét mực rồi nhòa dĩ vãng
tiếng đàn ai lạnh trong đêm!!!
Không Đề
căn phòng trống
Ngổn ngang bàn ghế
còn lại mình em
ngồi lặng lẽ,co ro...
anh đi rồi,
mọi thứ thành xa lạ
kỷ niệm vây quanh
ngày tháng mù lòa....
Vũ điệu mơ hồ
một điệu valse
cuộc đời quay cuồng bất tận!
tù đày thù hận
Chợt dâng trào thành khúc rock của đêm...
không êm đềm
mà vụn vỡ hoang tàn
đau đớn!
Vũ điệu của tình yêu
ru hồn, lãng mạn!
bị lãng quên, lăn lóc bên vệ đường...
chiều mờ sương,
anh tìm thấy nơi em
một ánh mắt
Nồng nàn
say đắm
giọt tình ướt đẫm trí tim khan
cô độc,
chợt cháy bùng lên thành những ánh sao đêm
trong nghẹn ngào,....
tiếng khóc....
của một đời
đang hóa đá cõi hồn...,,.
Đình Vinh(huynhdinhvinh.nong@yahoo.com)
Dấu Chân
có cơn mưa cuối mùa
đi về qua phố vắng
cuốn trôi vào xa vắng
những dấu chân lẻ loi
bước chân của chúa trời
người in trên thánh giá
thời gian làm hóa đá
ôi những lời kinh cầu...
gót hài của đêm thâu
còn đọng trong phòng nhỏ
từng mảng đêm lạnh giá
giữa ánh hồng bình minh
dấu giày của đôi mình
có còn nơi cuối phố
đôi gót giày cạnh nhau
chẳng lìa xa vì nhớ
ta gửi vào mưa gió
ngày em bỏ ta đi
tiếng kinh cầu văng vẳng
lặng câm đôi gót giày...
Phố núi
(mỗi người có những cảm nhận riêng về nơi mình sinh ra và lớn lên...những dòng này tôi dành cho pleiku, nơi đã cho tôi 1 tuổi thơ ngọt ngào và những ngày hạnh phúc....)
em về con đường đất đỏ
cao nguyên mùa thu lại về
chiều nghiêng bóng dài trong gió
tiếng đàn ai động cung mê
Xa mờ trong ánh mắt em
đồi thông vẫn đợi chiều tàn
đợi ánh hoàng hôn nhỏ xuống
tan vào màn sương mỏng manh..
có lần em về qua phố
khi hoàng hôn vừa tắt thôi
màn sương cuối ngày vẫn mỏng
ánh đèn hiu hắt u hoài...
ừ thì em về phố núi
thu đi đông lại bước sang
để chút gió mùa đông bắc
cho em 1 thoáng ngỡ ngàng..
Lối Vắng
(con phố nhỏ cao nguyên cùng những dốc thông reo, những dòng suối nhỏ lững lờ trôi mang theo bao hồi ức của 1 thời son trẻ...)
mai này anh về mơ mộng
quay về cuối đồi cỏ may
gió chiều vẫn còn lồng lộng
tiếng suối reo còn mê say...
bài tình ca ngày xưa ấy
anh viết cho em lâu rồi
em về có còn hát mãi
cùng tiếng dương cầm lã lơi?
mai này về trên lối vắng
em thôi không đứng ngóng chờ
thông reo rì rào trong gió
xóa nhòa tất cả mộng mơ...
mai này anh thôi soạn nhạc
trang thơ cũ nằm im lìm
nét mực rồi nhòa dĩ vãng
tiếng đàn ai lạnh trong đêm!!!
Không Đề
căn phòng trống
Ngổn ngang bàn ghế
còn lại mình em
ngồi lặng lẽ,co ro...
anh đi rồi,
mọi thứ thành xa lạ
kỷ niệm vây quanh
ngày tháng mù lòa....
Vũ điệu mơ hồ
một điệu valse
cuộc đời quay cuồng bất tận!
tù đày thù hận
Chợt dâng trào thành khúc rock của đêm...
không êm đềm
mà vụn vỡ hoang tàn
đau đớn!
Vũ điệu của tình yêu
ru hồn, lãng mạn!
bị lãng quên, lăn lóc bên vệ đường...
chiều mờ sương,
anh tìm thấy nơi em
một ánh mắt
Nồng nàn
say đắm
giọt tình ướt đẫm trí tim khan
cô độc,
chợt cháy bùng lên thành những ánh sao đêm
trong nghẹn ngào,....
tiếng khóc....
của một đời
đang hóa đá cõi hồn...,,.